You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 191

Chương 191: SAU LƯNG CÓ MẶT TRỜI

Hạ Tuyết mặc áo khoác, nắm chặt điện thoại di động, đứng ở hành lang, đối diện với hồ sen, hạ quyết tâm, tức giận vung tay một cái, ném chiếc điện thoại bay lên không trung, sau cùng chìm vào đáy hồ. . . . . .

Hạ Tuyết dùng sức lau nước mắt trên mặt mình, tức giận nói với mình: “Hạ Tuyết, đừng khóc! Đừng khóc! Không có việc gì ! Vừa rồi mình chỉ hơi yếu đuối, hiện tại không có việc gì !”

Lời của cô vừa nói xong, bàn tay lướt qua nước mắt. . . . .

“Hi! Xảy ra chuyện gì vậy?” Daniel ôm Hạ Hân đang ngủ say, đi tới, nhìn thấy Hạ Tuyết đột nhiên khổ sở khóc, anh tò mò hỏi.

Hạ Tuyết vội vàng lắc đầu. . . . . .

Daniel nghĩ nghĩ, đi đến phía sau cô, nhẹ nhàng vươn tay, một tay ôm Hạ Hân, một tay kéo vai Hạ Tuyết vào ngực mình, mặc dù không biết cô xảy ra chuyện gì, nhưng anh rất chân thành an ủi. . . . . .”Không có việc gì . . . . . . Không có việc gì . . . . . .”

Hạ Tuyết tựa trong lòng Daniel, nước mắt ngừng chảy xuống. . . . . .

Daniel cúi xuống nhìn dáng vẻ Hạ Tuyết trong lòng anh, anh lập tức nói: “Mẹ tôi nói, phụ nữ Trung Quốc, đang lúc ở cữ không thể chảy nước mắt, bởi vì khóc sẽ không tốt cho hai mắt . . . . .”

Hạ Tuyết vừa lau nước mắt, vừa lẩm bẩm: “Dường như cái gì anh cũng biết. . . .”

“Đương nhiên!” Daniel vô cùng kinh ngạc cúi đầu, nhìn Hạ Tuyết cười nói: “Bởi vì cả ngày hôm nay tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi, hỏi xem làm sao chăm sóc tốt cho cô!”

Hạ Tuyết lập tức ngẩng đầu lên nhìn Daniel, có chút kinh ngạc hỏi: “Mẹ của anh cũng biết sự tồn tại của tôi sao? Bà sẽ không nói anh ngốc chứ. . . . . .”

“NO!” Daniel mỉm cười nói: “Bà cảm thấy tôi vô cùng gentelman! Nên phải chăm sóc cho cô! Nếu không phải vì tôi, cô cũng sẽ không như vậy! Sau này tôi nhất định chăm sóc cho cô và baby!”

Hạ Tuyết nghe câu này không khỏi buồn cười, nói: “Anh thôi đi! Lại còn chăm sóc sao! Anh có biết muốn chăm sóc cho một người, sẽ rất vất vả sao? Chịu trách nhiệm cuộc sống của một người, có bao nhiêu khó khăn sao?”

“IS-OK!” Daniel vô cùng khẳng định, cười nói: “I love it”

Hạ Tuyết thở dài, không để ý tới anh, chỉ nói: “Tôi hơi lạnh!”

“Chúng ta trở về phòng đi! Lát nữa, tôi đi xem Hi Văn, mẹ tôi nói, buổi tối lúc bảo bối ngủ, rất dễ đá chăn, vừa rồi lúc tôi phát hiện nó ngáp, thân thể rất dài dài, OH-MY-GOD! Thật đáng yêu! SO LOVELY!” Daniel càng nói càng hưng phấn, thậm chí vui vẻ nở nụ cười, ôm chặt vai Hạ Tuyết, tiếp tục đi . . . . . .

Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu nhìn thoáng qua Daniel, người đàn ông này trong đêm mưa thê lương, lộ ra sự chân thành và đáng yêu, cô đột nhiên mỉm cười, suy nghĩ thế giới này tại sao lại có người đàn ông ngốc như vậy?

“Lạnh không?” Daniel dùng sức siết nhẹ bờ vai nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, để cho cô tựa sát trong lòng mình!

Hạ Tuyết lắc đầu. . . . . .

Cứ như vậy, một nhà ba người đi vào trong phòng bệnh. . . . . .

Daniel ôm Hạ Hân đặt trên giường trước, sau đó đỡ nhẹ Hạ Tuyết nằm trên giường, cưng chiều nói: “Về sau đừng một mình rời giường, mẹ tôi nói, người mẹ mới vừa sinh bảo bối không thể xuống giường, nếu không, sau này chân sẽ rất đau. . . . . .”

Hạ Tuyết có chút bất đắc dĩ nhìn anh. . . . . .

Daniel không nhìn Hạ Tuyết, chỉ kéo cái chăn thật dài, đắp lên người hai chị em Hạ Tuyết, còn anh đi đến ghế dựa ngồi ở bên giường, nắm nhẹ tay Hạ Tuyết, mỉm cười nói với cô: “Cô nghỉ ngơi đi. . . . . . Tôi ở đây canh chừng cho cô. . . . . .”

Hạ Tuyết nhẹ nhàng buông lỏng tay anh, sau đó nhìn anh nói: “Anh mau trở về đi thôi! Hôm nay anh cũng mệt mỏi rồi, cám ơn anh, nếu không có anh, có thể tôi đã mất mạng. . . . . .”

“NO! Đừng nói như vậy. . . . . .” Daniel đột nhiên đau lòng nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt trên môi mình hôn. . . . . .

Hạ Tuyết có chút giật mình, rút tay về, nhìn anh. . . . . .

Daniel lập tức cười to nói: “Đừng lo lắng, đây là cách mà chúng tôi tôn trọng người phụ nữ! Trong mắt tôi, phụ nữ Trung Quốc nên được người đàn ông bảo vệ!”

Hạ Tuyết nghe anh nói những lời này, nở nụ cười, thật không ngờ, trong cuộc đời cô, còn nghe những lời này của anh, trong lòng Hạ Tuyết rất cảm động . . . . . Chỉ là trong tương lai có rất nhiều chuyện không thể nói trước. . . . . .

“Ngủ đi!” Daniel ấm áp nói: “Tôi hát cho cô nghe, cô ngủ nhé?”

“Đừng! Anh hát có thể tôi sẽ không ngủ được. . . . . .” Hạ Tuyết xoay người đưa lưng về phía Daniel, chuẩn bị ngủ. . . . . .

Daniel mặc kệ cô, kéo chăn lại, sau đó vỗ nhẹ vai cô, dùng giọng trầm ấm và hấp dẫn hát . . . . . “Bên hồ sen, tôi quên đi nổi buồn, trong lòng tràn ngập niềm vui và cảm động, bên hồ sen, tôi nhớ đến mình, cũng có một trái tim trong sáng, bên hồ sen, tôi quên đi nổi buồn, trong lòng tràn ngập niềm vui và cảm động. . . . .”

Hạ Tuyết càng nghe càng muốn cười, sau cùng không nhịn được cười ra tiếng. . . . .

Daniel nhẹ nhàng hát, sờ loạn tóc cô, lại hát . . . . . .” Bên hồ sen, tôi quên đi nổi buồn, trong lòng tràn ngập niềm vui và cảm động, bên hồ sen, tôi nhớ đến mình, cũng có một trái tim trong sáng, bên hồ sen, tôi quên đi nổi buồn, trong lòng tràn ngập niềm vui và cảm động. . . . .”

Rốt cuộc Hạ Tuyết chìm vào lời bài hát động lòng người, chậm rãi nhắm mắt lại. . . . . .

Đúng vậy, có đôi khi, chỉ cần chúng ta cố gắng, hạnh phúc sẽ vô tình tìm đến, chúng ta không cần ngồi ở một góc trời, chờ đợi hạnh phúc, chúng ta phải dũng cảm vì hạnh phúc của mình, cố gắng một chút, có lẽ một ngày kia, đột nhiên trong bầu trời đêm, rơi xuống một vì sao trong thế giới của mình? Chúng ta chỉ cần tin tưởng, trước mặt chúng ta là cái bóng mờ, nhưng sau lưng của chúng ta luôn có ánh mặt trời. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!