You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 199

Chương 199: THAM DỰ LỄ ĐÍNH HÔN

Bên trong chuyên cơ, một người đàn ông chất giọng trầm ấm, có chút cưng chiều nhẹ nhàng hát một ca khúc pháp bằng tiếng anh: “BATMAN! Xuất hiện trong đêm tối, lúc gặp nguy hiểm, trong nháy mắt đứng ra.. . . . . .”

Tất cả người giúp việc đứng ở đầu bên kia nghe ông chủ hát bài hát này bằng tiếng anh, cũng không dám đi qua, vì mỗi đêm, trước khi Hạ Tuyết tiểu thư ngủ say, cậu chủ nhất định sẽ đến phòng của cô, nhẹ nhàng hát một đoạn ca khúc, để cho cô ngủ được ngon giấc, vào lúc này, bất cứ người nào cũng không được quấy rầy, ở trong cung điện, từng người giúp việc phải biết rõ điều này. . . . . .

Nhưng người đứng đầu người giúp việc, Thanh Nhã bước ra ngoài cửa chuyên cơ, nhìn thấy người phụ trách sân bay nhẹ nhàng nhìn nơi đồng hồ nơi cổ tay, Vire cũng đi tới trước cầu thang ra dấu, Thanh Nhã nhìn bọn họ một cái, gật gật đầu, cẩn thận bước nhẹ đi qua phòng khách nhỏ trong chuyên cơ, sau đó đi theo đường nhỏ, quả nhiên nhìn thấy Daneil mặc tây trang màu đen, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, quanh cổ quấn một chiếc khăn màu xanh quý tộc, phong thái tao nhã của một vị hoàng tử, ngồi trên chiếc giường, bên ngoài cửa sổ máy bay, ánh nắng mặt trời chiếu trên gò má của anh, đôi mắt sâu thẳm đầy quyến rũ, ánh sáng vàng nhạt làm cho tất cả mọi thứ xung quanh anh tỏa sáng, nhưng người đàn ông này lại ở trước mặt cô gái nhẹ nhàng hát một bài đồng dao pháp mà cô thích nhất, tay nhẹ nhàng đặt xuống trước vai cô, chậm rãi vỗ nhẹ như an ủi cảm xúc của cô trong mộng. . . .

Thanh Nhã bước tới trước mặt Daniel, vừa định khom lưng nói chuyện, Daniel lại nhẹ nhàng giơ tay lên, tiếp tục nhàn nhạt hát: “Lắng nghe tiếng nói quen thuộc, quanh quẩn trong giấc mơ, thời thơ ấu dại khờ. Câu chuyện cổ tích, mãi mãi xanh. . . . . .”

Thanh Nhã hiểu ý, chỉ đành phải lui ra ngoài, đi tới trước cửa chuyên cơ, nhìn đám người bên ngoài nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo không nên quấy rầy. .. ..

Daniel tiếp tục dựa trên giường cạnh cửa sổ, vừa vỗ nhẹ vai cô, hát nhỏ, vừa cúi xuống nhìn cô gái trong lòng mình, khoác cái chăn lông, nhàn nhạt ngủ, hai tay thiếu cảm giác an toàn nắm nhẹ mép chăn lông, sợ lạnh ngủ say, lông mi thật dài bao trùm mí mắt bên dưới, mái tóc xoăn rơi hai bên vai, tỏa ra màu sắc hoa hồng kỳ lạ, hơi thở bình thản, nhưng Daniel nghi ngờ cô không được yên ổn trong giấc mộng, lông mày của anh khẽ nhíu lại, khẽ dựa gần bên cô một chút, cho cô được ấm áp. . . . . .

Trong giấc mộng, ánh mắt của người đàn ông kia lóe lên như đôi mắt con báo nhỏ, nhìn chòng chọc cô, dường như muốn bóc trần cô ra, cuồng nhiệt, bá đạo hôn cô, sau khi hôn xong, mở cửa xe, dứt khoát bảo cô rời khỏi. . . . . .

Cô gái nằm trên ghế có chút không yên, khẽ chớp đôi mắt đẹp, ngón tay nhẹ nhàng cong cong, có chút không yên ổn . . . . .

Daniel chú ý tới trạng thái của cô, vừa muốn hôn lên trán của cô, lại nhìn thấy Thanh Nhã tay cầm điện thoại, đi tới trước mặt mình, ý bảo nghe điện thoại, nhìn vẻ mặt thì biết chắc là cha của anh, Tổng Thống đương nhiệm gọi điện thoại tới, anh khẽ chớp mắt, gật đầu, cẩn thận cánh buông tay gối đầu cho cô, sau đó có chút mệt mỏi đứng lên, một tay cầm điện thoại, một tay cắm túi quần, chậm rãi đi ra ngoài. . . . . .

Cô gái nằm trên ghế dài dường như tiếp tục ngủ thiếp đi, nhớ lại cung điện Paris nơi đất Pháp xa xôi, khung trời tự do rộng lớn, ngồi trên lưng ngựa quàng khăn lụa đỏ tung bay theo gió, rong chơi khắp nơi. . . . . . Rốt cuộc trong hơi thở cô chậm rãi mở hai mắt, giống như một đứa bé mới sinh, nhìn tất cả không gian xa hoa, giật mình cho rằng mình vẫn còn đang ở Paris, nhớ lại mình đã ngồi trên chuyên cơ quay về nước rồi, cô khẽ chớp mắt mệt mỏi, nhấc chiếc chăn lông, nhẹ nhàng ngồi dậy, tia nắng mặt trời chiếu vào trên gương mặt cô, ánh sáng thánh khiết làm cho cả khuôn mặt của cô tỏa sáng huyền diệu. . . . . .

Có lẽ cảm giác trong giấc mơ cô vẫn còn chưa tỉnh hẳn, chậm rãi quay đầu, nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ chuyên cơ, chợt hồi tưởng mình sáu năm trước đến bây giờ, cô đã nói nhất định sẽ trở về, nhất định sẽ trở về!! Hốc mắt cô đỏ lên, kích động đưa chân xuống, bàn chân trần xinh đẹp trắng nõn chạm trên mặt thảm, đứng lên, Nữ hoàng hoàng gia Anh đích thân thiết kế bộ váy dài đuôi cá màu trắng này cho cô, theo kiểu cung đình bó sát người, rũ nhẹ, phần đuôi lượn sóng, khẽ che gót chân trắng như tuyết, hai tay cô vuốt nhẹ bộ váy dài, bước tới cửa sổ, nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, thấy rất nhiều hành khách đang lên xuống, Daniel và các lãnh đạo cấp cao Công ty Điện ảnh và Truyền hình Hoàn Cầu cùng các vệ sĩ đang chờ cô, cô chậm rãi chuyển đôi mắt đẹp nhìn tất cả, nhìn vùng trời nơi cô đã từng sinh ra, cô đột nhiên xúc động mỉm cười. . . . . .

“Đã thức dậy?” Daniel mỉm cười cầm điện thoại di động đi tới, phảng phất hơi thở tôn quý, chỉ thấy anh nhẹ nhàng đứng trước mặt Hạ Tuyết, hai tay ôm nhẹ vai cô, đặt nụ hôn trên trán của cô . . . . .

Hạ Tuyết khẽ chớp mắt, có chút mệt mỏi hỏi: “Em đã ngủ bao lâu rồi?”

Daniel đi tới chiếc giường, cầm lấy áo khoác tơ tằm hoàng thất, choàng nhẹ trên vai cô, chậm rãi nói: “Ngủ hai giờ, dường như em ngủ không được ngon giấc, có thể là nguyên nhân về nước? Nhớ Hi Văn và Hạ Hân sao? Bọn họ sẽ rất nhanh cùng mẹ quay về thôi, em yên tâm!”

Hạ Tuyết hơi mỉm cười, quay đầu nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ máy, xúc động nói: “Nhớ lại ngày ra đi cho đến bây giờ, dường như đã xa cách một thế kỷ, con người và cảnh vật, vừa xa lạ vừa quen thuộc. . . . . .”

Daniel mỉm cười đỡ nhẹ vai cô nói: “Nhưng đây là quê hương của em, em vẫn lựa chọn quay về. . . . . .”

Hạ Tuyết nở nụ cười, từ trong mệt mỏi phục hồi lại tinh thần, thần thái tươi cười động lòng người, có chút hưng phấn nói: “Em vô cùng vui vẻ, có thể thuận lợi quay về nước, thỏa lòng mong đợi hai người thầy của em! ! Em không làm cho bọn họ thất vọng!”

Daniel lại cười, sửa áo khoác cho cô, nhìn đồng hồ. . . . . .

Hạ Tuyết nhìn vẻ mặt của anh, cười hỏi: “Vừa rồi lúc em đang ngủ, dường như nghe anh nói chuyện điện thoại với ai?”

“Cha gọi điện thoại” Daniel mỉm cười nói.

“A. . . . . .! ? Có chuyện gì sao?” Hạ Tuyết hỏi lại.

“Cha nói có một người bạn hợp tác kinh doanh rất tốt ở Trung Quốc, mà mẹ và vợ của ông ấy là bạn thân. . . . . . Hôm nay, người con cả của ông ấy đính hôn, muốn anh đi một chuyến! Người bạn này của cha là một trong top mười doanh nhân trên thế giới, trước mắt đang có kế hoạch ra vốn lớn để đầu tư xây dựng khách sạn trên toàn thế giới với công ty Xây dựng bất động sản, nhiều lần cùng HSBC hỗ trợ chiến dịch tranh cử Tổng Thống, có danh tiếng trên thế giới. Năm trước lúc cha tranh cử, người con cả của ông ấy đã cố gắng hỗ trợ cho cha thuận lợi trúng cử! Đồng thời cũng hi vọng hai nhà chúng ta có thể cùng ngân hàng thế giới hợp tác mở rộng hệ thống khách sạn!” Daniel mỉm cười nói.

Hạ Tuyết vừa nghe, giật mình cười nói: “Em chưa bao giờ nghe qua sự nghiệp trong nhà anh, thật không ngờ, cha ở trong nước, có một người bạn lừng lẫy như vậy!”

Daniel mỉm cười khẽ cầm cổ tay cô, có chút bất đắc dĩ nói: “Gần 12 giờ rồi! Buổi tiệc bắt đầu lúc 5 giờ, anh sợ rằng phải đi đến đó một chuyến!”

Hạ Tuyết nghĩ nghĩ, nhìn ánh mắt Daniel có chút chờ mong, cô đột nhiên mỉm cười, khẽ vươn hai tay cất vào trong khuỷu tay của anh, nói: “Như thế nào? Hi vọng ảnh hậu em đây cùng đi với anh sao?”

“Em chấp nhận sao?” Daniel cười hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!