You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 200

Chương 200: ĐOÀN TỤ

Năm giờ chiều!

Vô số tân khách quý từ khắp nơi trên thế giới nao nức đổ xô đến khách sạn Castleton, thậm chí có cả hoàng tử của nước khác, vì không thể tới dự buổi lễ, đành phải tới tham gia buổi tiệc rượu!

Nhất thời tất cả tân khách đến khách sạn Castleton đều tập trung xung quanh phía sau khu vườn có cảnh biển trình diễn nhạc sống, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, thậm chí rất hâm mộ nhà họ Tần và tập đoàn tài chính Hàn thị, sau khi bắt tay nhau có thể sẽ gây bùng nổ thương mại điên cuồng, nhất là người con cả của nhà họ Hàn, Hàn Văn Hạo và con gái nhà họ Tần thật sự là một đôi trời sinh, vô số thiếu nữ nổi tiếng đều ngạc nhiên và nhìn bằng ánh mắt hâm mộ!

Lúc này, Hàn Văn Hạo đã thay tây trang trắng, trước cổ áo gắn một con chim phượng hoàng màu xanh đậm, kéo nhẹ chiếc váy dài đuôi cá màu hồng của Tần Thư Lôi, tóc búi cao thanh nhã, hai người trong tiếng vỗ tay đi ra, chỉ thấy ánh mắt Tần Thư Lôi sáng ngời, tràn đầy ý cười, nhìn về phía mọi người, nở nụ cười hạnh phúc, ngọt ngào. . . . . .

Trong mười danh viện của Học viện hoàng gia, đến đây đã tám người, ngoại trừ em gái của Daniel không tới, các cô đều rối rít cổ động đi tới trước mặt Tần Thư Lôi, khẽ vén váy, hơi cúi người, bọn họ đặc biệt dùng ngôn ngữ quý nhau bằng tay chân để chào hỏi. . . . . .
Tần Thư Lôi mỉm cười động lòng người, buông nhẹ cánh tay chồng hứa hôn, trò chuyện cùng các chị em. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng hơi nới lỏng tay đi tới trước mặt một vị hoàng tử, cùng bọn họ nâng ly, đồng thời trao đổi một chút chuyện buôn bán, Hàn Văn Vũ ngồi ở bàn tiệc rượu trên sân cỏ, nghe trợ lý gọi điện thoại đến báo, từ trong miệng Isha, người đại diện của cô đã chứng thật, Hạ Tuyết thật sự về nước, mà còn về cùng với Tổng Giám đốc Tập đoàn Hoàn Cầu!

“Cái gì?” Trái tim Hàn Văn Vũ ầm ầm nhảy dựng, không chịu nổi nắm chặt điện thoại di động, không thể tin được kêu lên: “Cô ấy thật sự cùng Daniel ở chung một chỗ?”

Hàn Văn Kiệt ngồi một bên, tay nâng ly rượu đỏ hớp một ngụm, bình tĩnh. . . . . .

“Theo tin tức nghe được là vô cùng chân thật. . . . . .” Trợ lý nói.

Giờ phút này, trong đầu Hàn Văn Vũ hỗn loạn, vẻ mặt có chút tái nhợt . . . . . .Nhớ tới nụ cười không tim không phổi của Hạ Tuyết, cùng anh trộm dê, Hạ Tuyết, cô thật sự có người yêu rồi sao? Hàn Văn Vũ thở phì phò, khó chịu ngồi trên ghế, trong đầu nhất thời trống rỗng. . . . . .

Mộng Hàm có chút đồng tình nhìn Hàn Văn Vũ, mỉm cười nói: “Ôi! Anh thật là! ! Trời đất chỗ nào không có cỏ thơm! Lúc cô ấy lựa chọn ra đi, không phải anh đã có chuẩn bị tâm lý rồi sao?”

“Tôi biết cô ấy nhất định trở về !” Hàn Văn Vũ nhìn Mộng Hàm kiên định nói.

“Tại sao anh biết?” Mộng Hàm ngạc nhiên hỏi.

Hàn Văn Vũ nghĩ nghĩ, ánh mắt đột nhiên lóe lên. . . . . .”Có lẽ chỉ có những người như chúng tôi mới hiểu, loại người trời sinh thuộc về sân khấu, lúc cô gần gũi cô ấy, sẽ sinh ra một loại phản ứng từ trường kỳ lạ, linh hồn của cô sẽ nói cho cô biết, cô và cô ấy cùng một loại người!”

Hàn Văn Kiệt vẫn không lên tiếng, chỉ nâng ly rượu đỏ, hớp nhẹ một ngụm . . . . .

Tả An Na bước tới trước mặt Hàn Văn Hạo, dịu dàng nói: “Vừa rồi. . . . . .Quốc vương Bru-nai biết hôm nay anh đính hôn, đã gửi điện tín đến công ty, chúc mừng anh”.

Hàn Văn Hạo mặt lạnh không lên tiếng, chỉ uống rượu đỏ. . . . . .

Tả An Na hơi chút ngẩng đầu nhìn anh, biết chuyện sáu năm trước, cô không dám nói thêm, nhưng vẫn chân thành chúc phúc cấp trên nói: “Tổng Giám đốc. . . . . . Chúc mừng anh đính hôn thành công. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nhàn nhạt liếc mắt nhìn Tả An Na, cũng mỉm cười nâng ly rượu nói: “Cám ơn. . . . . . An Na, cô đi theo bên cạnh tôi đã bao lâu rồi?”

“Gần tám năm rồi. . . . . .” Tả An Na mỉm cười nói: “Chứng kiến Tổng Giám đốc tung hoành ngang dọc, khí thế mạnh mẽ đã gần tám năm, tin rằng trong tương lai, nhất định Tổng Giám đốc làm cho sự nghiệp của mình càng mở rộng hơn nữa! Tương lai nhất định không có đối thủ!”

Hàn Văn Hạo ngửa đầu, lạnh lùng nói: “Nếu muốn đạt được thành công, nhất định phải có kẻ địch!”

Tám năm nay, Tả An Na vẫn không hiểu nhưng không dám hỏi, chỉ nhàn nhạt nói: “Nhưng Tổng Giám đốc chưa bao giờ dễ dàng gây thù oán với người khác, sáu năm trước . . .”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp lóe không vui!

Tả An Na không dám nhiều lời, chỉ thấy người quản gia nhà họ Hàn bước nhanh tới trước mặt Hàn Trung Trí, cúi người nhỏ giọng nói nói mấy câu. . . . . .

Trên mặt Hàn Trung Trí lập tức vui sướng, cười thoải mái, đỡ vợ đứng lên, gọi các con trai tới, nói có khách quý tới. . .

Hàn Văn Hạo nhàn nhạt bưng ly rượu, hơi xoay người, nhìn cha ngạc nhiên mừng rỡ, hơi kỳ quái hỏi cha: “Là ai tới vậy ?”

“Là Daniel, con trai của Tổng Thống Dennis cùng người bạn gái của cậu ấy đến đây chúc mừng tiệc đính hôn của con. . . . . . Dennis và cha là bạn bè tốt đã nhiều năm rồi. . . . . . Mà người con trai của ông ấy có thể làm cho sự nghiệp của con phát triển lớn hơn nữa! !” Vẻ mặt Hàn Trung Trí nghiêm túc nói.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, hớp một ngụm rượu đỏ, Tần Thư Lôi dựa khẽ bên cạnh anh, mỉm cười nói: “Em gái của Daniel là Eva thuộc một trong mười danh viện nhỏ tuổi nhất trong nhóm bọn em, vóc dáng vô cùng xinh đẹp. . . . cử chỉ tao nhã, luôn có phong thái của một tiểu thư khuê các, là người đứng đầu trong mười danh viện của Học viên Hoàng gia Pháp, anh trai của cô ấy, Daniel cũng đã từng đặt chân vào điện ảnh, sau này mới biết được, thì ra là thủ đoạn chuẩn bị xây dựng vương quốc điện ảnh và truyền hình. . .”

“Không trách được.” Hàn Văn Vũ nâng ly cười nói: “Tại sao không nghe qua chuyện anh ấy có quan hệ đến phim ảnh nhỉ?”
Hàn Văn Kiệt cười nhạt nói: “Giống anh vậy, là Giám đốc công ty Điện ảnh và Truyền hình ONE-KING, lại là ảnh đế, không có bao nhiêu người biết đến!”

Mọi người cùng nhau im lặng nở nụ cười, lại nghe tiếng kinh ngạc kêu lên: “Trời ạ. . . . Trên thế giới này, tại sao lại có một đôi người ngọc hoàn hảo đến như vậy?”

Mọi người vừa nghe xong, xôn xao nhìn về phía đầu bên kia sân cỏ phủ kín hoa bách hợp, gió biển thổi phất phơ, những sợi tơ lụa màu trắng phất phới, trong tiếng thở dài cảm thán, một đôi trai gái như duyên trời tác hợp đang đi tới, chỉ thấy Daniel mặc âu phục hoàng thất màu đen, trước ngực đính một chiếc nơ bướm trắng, cổ áo mở ra, lộ ra thần thái mê người của dòng máu lai, nhẹ dắt tay một cô gái xinh đẹp, quyến rũ đi về phía mọi người. . . . . .

Một cơn gió nhẹ thổi tới, mang theo mùi hương hoa hồng xanh bay về phía mọi người, làm cho người ta không khỏi chăm chú nhìn cô gái trước mặt, đeo trang sức thịnh hành bằng bạch kim, mái tóc xoăn dài đến thắt lưng, trên trán quấn ba sợi bính nhỏ xíu đính vào một viên kim cương 13 karla màu xanh biếc, mặc váy dài cúp ngực tơ tằm màu tím, chân váy xòe ra hai bên, cho nên khi gió biển thổi phất đến, nhẹ cuốn lên làn váy tơ tằm, để lộ ra đôi chân dài mê người và đôi giày thủy tinh đính kim cương độc nhất trên thế giới, phong thái tuyệt vời như một nữ hoàng xuất hiện tại trước mặt tất cả mọi người…

Hàn Văn Hạo tay nâng ly rượu đỏ, xoay người lại, trong nháy mắt tiếp xúc gương mặt quen thuộc, ánh mắt của anh nhanh chóng chớp lóe, nghi ngờ nắm chặt ly rượu đỏ, không thể tin nổi gắt gao nhìn cô! !
“Hạ Tuyết?” Hàn Văn Vũ lại càng rung động kêu to! !

Hàn Văn Kiệt căng thẳng nắm ly rượu, trái tim ầm ầm nhảy dựng, cũng không thể tin được nhìn cô gái trước mặt!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!