You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 202

Chương 202: NGƯỜI ANH MUỐN THẮNG ĐÂU RỒI?

“Xin lỗi không thể tiếp được . . . . . .” Hàn Văn Hạo nâng nhẹ một góc ống tay áo ẩm ướt, liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, nhàn nhạt xoay người rời khỏi.

Tần Thư Lôi cũng mỉm cười gật đầu, cùng chồng đi vào phòng của khách sạn.

Đôi mắt đẹp của Hạ Tuyết nhấp nháy, nhìn bóng lưng Hàn Văn Hạo đi xa, ánh mắt chớp lóe, dường như nhớ tới điều gì, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt, trái tim của cô trở nên mềm nhũn, hốc mắt đỏ bừng, ngẩng đầu nói với Daniel: “Không nghĩ tới, hôm nay có duyên như vậy, tham gia tiệc đính hôn gặp người quen, em giới thiệu cho anh biết người ơn quan trọng nhất trong cuộc đời em!”

“A. . . . . .?” Daniel cảm thấy vô cùng hứng thú cười nói: “Đây là vinh hạnh của anh !”

Hạ Tuyết cảm động nở nụ cười, sau đó kéo cánh tay Daniel, đi tới chỗ Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt . . . .

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt vẫn im lặng nhìn cô, vẫn chưa phục hồi tinh thần khi cô xoay người, vẻ mặt căng thẳng và im lặng. . . . . .

“Văn Vũ. . . . . .” Hạ Tuyết vén váy dài lên, đi tới trước mặt bọn họ, kích động gọi Hàn Văn Vũ. . . . . .

Trên mặt Hàn Văn Vũ không chút thay đổi, vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào cô, không lên tiếng. . . ..

Hạ Tuyết vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Văn Kiệt vẫn thong dong, bình tĩnh, ánh mắt có chút yêu thương nhìn cô, trong lòng cô chợt đau nhói, mọi thứ quay cuồng, sáu năm không gặp anh, anh vẫn lịch sự nho nhã, thêm trưởng thành và hấp dẫn, có phong cách đàn ông mạnh mẽ, Hạ Tuyết kích động nhìn Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm đứng bên cạnh anh, ánh mắt của cô hơi có chút tối đi, vẫn mỉm cười nói với bọn họ. . . . . .”Bác sĩ Hàn . . . . . . Mộng Hàm tiểu thư. . . . . . Các người có khỏe không?”

Mộng Hàm mỉm cười nói: “Chúng tôi rất tốt! Hôm nay tất cả chúng tôi đang nói về cô, suy nghĩ sau khi cô về nước, chúng ta có thể gặp mặt một lần hay không, thật không ngờ, chúng ta lại gặp nhau trong tình huống này. . . .”

Hạ Tuyết cười, nhìn hai anh em Hàn Văn Vũ, nhưng bọn họ vẫn đứng một bên không lên tiếng, trong lòng cô căng thẳng, có chút mất mát nhìn về phía Hàn Văn Vũ. . . . . .

Vẻ mặt Hàn Văn Vũ vẫn không chút thay đổi nhìn cô, ánh mắt lộ ra vẻ xa lạ, trong lòng Hạ Tuyết đau nhói, cố ý che miệng, kéo đuôi váy thật dài, bước về phía Hàn Văn Vũ, Hàn Văn Vũ nhìn cô, mặt không chút thay đổi lui về phía sau một bước, Hạ Tuyết lại bước tới một bước, Hàn Văn Vũ lại lui về phía sau một bước, Hạ Tuyết vẫn bước tới một bước, Hàn Văn Vũ tức giận lui về phía sau một bước, không để ý tới cô. . . . . .

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, cố chấp kéo đuôi váy thật dài, bước tới trước một bước, trong lòng Hàn Văn Vũ đau nhói, dừng bước nhìn cô, tức giận nói: “Đã biến mất sáu năm rồi, một cuộc điện thoại cũng không có, tôi . . . . . Mỗi ngày không ngừng chờ, cũng không biết mình chờ cái gì, nghĩ đến cô có thể bị đói hay không, có thể bị lạnh chết hay không? Có thể ngủ ở phía sau xe của ai hay không? Có thể bị dê liếm rồi bạt tai nó hay không? Sớm biết cô quá tốt như vậy, tôi đã không cần lo lắng những chuyện này rồi. Mỗi ngày tôi có thể ngủ thật thoải mái!”

Hạ Tuyết cắn chặt môi dưới nhìn Hàn Văn Vũ, sáu năm không gặp anh, anh vẫn đẹp trai như thế, khuôn mặt tỏa sáng như ánh mặt trời, nhớ đến những ngày sống cùng nhau, cô thở nhẹ, nước mắt trào lên trong hốc mắt, nghẹn ngào nói: “Trong cuộc đời tôi, hạnh phúc nhất chính là lúc anh giúp tôi bắt dê. . . . . .”

Hàn Văn Vũ sâu kín thở dài, quay đầu đi, không lên tiếng. . . . . .

Hạ Tuyết ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hàn Văn Vũ. . . . . .

Hàn Văn Vũ nhíu mày cũng nhìn cô, đột nhiên nở nụ cười, kích động tiến lên, cúi người xuống nắm eo cô, bế cả người cô lên, xoay tròn một vòng, lại một vòng trong không trung, Hạ Tuyết ôm chặt cổ Hàn Văn Vũ, đang lúc thân thể xoay tròn trên không, nước mắt lăn xuống. . . . . .

Hàn Văn Vũ lập tức thả Hạ Tuyết xuống đất, lại ôm chặt cô, yêu thương nói: “Đứa ngốc! ! Đã làm ảnh hậu rồi, lại vẫn thích khóc như thế?”

Hạ Tuyết ôm Hàn Văn Vũ, ở trong lòng anh nức nở . . . . . .

“Được rồi, đừng khóc nữa. . . . . . Để tôi xem Hạ Tuyết của tôi vài năm sau, trưởng thành như thế nào?” Hàn Văn Vũ cúi người, giữ khuôn mặt gầy gò Hạ Tuyết, nhìn đôi mắt to tròn, xinh đẹp của cô, thần thái sáng lạn lộ ra ánh sáng kỳ bí, chóp mũi cao thẳng, bởi vì khóc nên có chút phiếm hồng, đôi môi đỏ mọng mềm mại, anh “ôi” một tiếng, đau lòng nói: “Nhìn xem? Sáu năm qua chắc là ăn không ít trái cây, vẫn rất xinh đẹp, làn da thật tốt”

Hạ Tuyết bị anh trêu chọc, bật cười.

Sau khi Hàn Văn Hạo thay tây trang màu đen, đi vào bữa tiệc đính hôn, nhìn em trai mình vẫn như sáu năm trước, yêu thương Hạ Tuyết, ánh mắt của anh chớp lóe, kéo nhẹ vợ hứa hôn đi tới chỗ Daniel. . . . . .

Hàn Văn Vũ xúc động ôm Hạ Tuyết nói: “Cô không biết, cô đi rồi, mỗi ngày bọn dê đều tới ăn sạch cỏ trong vườn hoa nhỏ của tôi, sau cùng không còn gì để ăn, mỗi ngày chúng đứng tại cửa kêu, tôi phải đi mua cỏ lúc mạch cho chúng nó, tôi nghe lời cô, mua 10 con gà con về nuôi, tôi sợ chúng nó chết, cô trở lại sẽ tức giận, nên thuê người giúp việc mỗi ngày cho chúng nó ăn !”

Hạ Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu, trợn to hai mắt đẫm lệ nhìn Hàn Văn Vũ. . . . .

Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết, cười khổ, ôm khuôn mặt cô, cúi người thở dài nói: “Gà nè, dê nè, nuôi một đống, nhưng cô không trở về, sau này Trương Đạo diễn đem dê về nhà, người giúp việc cũng đem gà về nhà, chờ cho vườn hoa nhỏ của tôi hồi phục lại yên tĩnh, Hạ Tuyết của tôi sẽ trở lại. . . . . .”

Anh vừa nói xong, có chút không tin, ôm mặt cô, nhìn trái, nhìn phải nói: “Cô thật sự là Hạ Tuyết, cô đã trở lại?”

Hạ Tuyết mừng như điên gật đầu, đột nhiên nở nụ cười, nước mắt tiếp tục lăn xuống. . . . . .

Hàn Văn Vũ thật sự ngạc nhiên, mừng rỡ, nở nụ cười, ôm chặt Hạ Tuyết, thở dài nói: “Cám ơn trời đất, cô không có việc gì là tốt rồi. . . . . . Cô hạnh phúc là tốt rồi. . . . . .”

Hàn Văn Kiệt tay nâng rượu đỏ, nhìn hình ảnh này, cười khẽ. . . . . .

Hàn Văn Hạo nhắc nhở em trai: “Văn Vũ, chú ý thân phận của chú!”

Hàn Văn Vũ đột nhiên giật mình thất lễ, liếc mắt nhìn Daniel một cái. . . . . .

“Oh! Is-ok !” Daniel phong độ thân sĩ cười nói: “Bạn bè của Hạ Tuyết là bạn bè của tôi, đã lâu tôi chưa nhìn thấy cô ấy vui vẻ như vậy!”

Hạ Tuyết không nhịn được nở nụ cười, lúc quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Văn Kiệt nhìn mình có thâm ý, khẳng định anh có rất nhiều lời muốn hỏi cô, ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch lóe lên, né tránh ánh mắt của anh.

Hàn Văn Kiệt nhìn bộ dáng cô như vậy, cúi đầu, thưởng thức ly rượu đỏ trong tay. . . . . .

“Daniel, em giới thiệu với anh! Hai người này là bạn bè tốt nhất của em, vị này là Hàn Văn Kiệt. . . . . . bác sĩ Hàn! Trong thời gian em ngã bệnh, đều do anh ấy chăm sóc cho em!” Hạ Tuyết kích động giới thiệu.

“Xin chào!” Daniel rất có phong độ thân sĩ vươn tay, mỉm cười chào hỏi.

“Xin chào!” Hàn Văn Kiệt đành phải nhàn nhạt vươn tay, bắt tay với Daniel.

Hạ Tuyết lại sôi nổi giới thiệu: “Vị này là Mộng Hàm tiểu thư, là vợ hứa hôn của bác sĩ Hàn!”

“Hi” Mộng Hàm mỉm cười vươn tay, Daniel nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của cô, nói: “Rất vui quen biết cô, Mộng Hàm tiểu thư!”

“Tôi là Văn Vũ! Tôi và cô ấy không quen!” Hàn Văn Vũ cười vươn tay, nói với Daniel.

Daniel cũng mỉm cười vươn tay, nói: “Rất hân hạnh được biết anh! Kỹ thuật diễn xuất của anh vô cùng hoàn hảo!”

“Cám ơn! Đáng tiếc . . . . . .” Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ cười nói: “Đáng tiếc thắng được danh hiệu ảnh đế sáu năm, nhưng vẫn không thắng được một người!”

“A. . . . . .?” Daniel rất hứng thú cười hỏi: “Người anh muốn thắng đâu rồi?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!