You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 205

Chương 205: LÀM PHIỀN ANH RỔI

Hạ Tuyết vén váy bước đi, lúc vừa muốn đi tới đại sảnh, nghĩ đến lời Hàn Văn Hạo vừa nói, trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng vẫn kiềm chế, tiếp tục bước tới, lại nhìn thấy một bóng dáng nhàn nhạt, cô sửng sốt. . . . . .

Cẩn Nhu mặc váy đen, mái tóc buông dài đến thắt lưng, tươi mát, xinh đẹp, bưng ly rượu đỏ, đứng bên ngoài đại sảnh đang nói chuyện phiếm với vị Tổng Giám đốc nào, lúc cười nói với người khác, nhìn vẫn giống như trước, vẻ mặt thản nhiên. . . .

Hạ Tuyết đứng cách đó không xa, nhìn bộ dáng cô như vậy, ánh mắt hơi chút hỗn loạn, chớp mắt một cái, nghe nói sau khi cô ly hôn, được người quản lí của Hàn Văn Vũ khám phá ra thế hệ đóng quảng cáo mới, thậm chí phát hiện ngoài ý muốn, Cẩn Nhu rất có thiên phú diễn xuất, mặc dù con đường diễn xuất không rộng mở, nhưng cảm hứng rất sâu, nhập cảm không tệ, vài năm gần đây chuyển hướng phát triển sang lĩnh vực điện ảnh và truyền hình, trong giới giải trí cũng có chút danh tiếng, gần đây nhận được một hợp đồng quảng cáo son môi không nhỏ. . . . . .

Sau khi Cẩn Nhu nói chuyện với vị Tổng Giám đốc kia xong, cầm ly rượu đỏ xoay người chuẩn bị rời khỏi, không ngờ nhìn thấy Hạ Tuyết đang đứng không xa nhàn nhạt nhìn mình, cô cau mày, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, giống như nhiều năm trước, nở nụ cười có chút châm chọc. . . . . .

Hạ Tuyết vén váy, mang giày cao gót, từng bước đi tới trước mặt cô. . . . . .

Cẩn Nhu cũng xoay người, lạnh lùng nhìn cô. . . . . .

Hai cô gái nhìn nhau, ánh mắt lạnh nhạt và thâm trầm.

“Thật không ngờ. . . . . . Sau sáu năm chúng ta còn có thể gặp mặt. . . . . . Nhưng thời gian đổi thay, con người thay đổi, cô cũng đã trèo lên làm phụ nữ của người khác! Không phải cô không thích chiêu này sao?” Cẩn Nhu mỉm cười nhìn bạn tốt nói.

Hạ Tuyết nghe những lời này, tao nhã phong tình ôm vai, tựa vào mặt tường sơn màu vàng, nhìn bức tranh trước mặt, nhàn nhạt nở nụ cười. . . . . .”Xem ra, cô lăn lộn ở trong giới giải trí nhiều năm, học được không ít chuyện, nếu trước kia chỉ lạnh lùng vô tình, nhưng bây giờ học cách châm chọc người khác. . . . . . Chúng ta không gặp nhau sáu năm rồi, tôi cũng đã sắp quên chúng ta đã từng là hai cô gái nhỏ, đứng trong ngày tuyết rơi đầy trời cầu nguyện . . . . . .”

Cẩn Nhu hơi chút đảo mắt nhìn Hạ Tuyết, châm biếm cười nói: “Không thể nào? Cô còn nhớ rõ chúng ta đã từng là hai cô gái nhỏ? Buổi tối tuyết rơi ấy, cô hắt nước đá vào trên người chồng tôi, để sau khi về nhà, tôi đã hứng một trận đòn! Cô vẫn là người như vậy, tự cho mình là đúng, dường như người khác sẽ biết ơn cô! Hừ! Bây giờ cho dù cô nở mày nở mặt như thế nào đi nữa, ở trong mắt tôi, cô vẫn là con bé Hạ Tuyết đứng ở bên cửa sổ nhà tôi, chờ tôi ném cơm cho cô!”

Hạ Tuyết sâu kín nghe những lời này, nhìn bức tranh đồng quê trên tường, cô cười khẽ, hững hờ nói: “Thật không ngờ, cô lại chán ghét tôi như vậy, cô vẫn còn nhớ kỹ chuyện này!”

“Tôi đương nhiên phải nhớ ! Quá khứ của cô có bao nhiêu xấu xí, tôi làm sao có thể quên?” Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết vô tình nói.

Rốt cuộc, Hạ Tuyết nheo mắt nhìn cô, thậm chí ánh mắt có chút khó đoán, tươi cười nói: “Cẩn Nhu, nếu sau này muốn sống tốt, chuyện thứ nhất phải làm là nhìn thẳng vào quá khứ của mình, sau đó hãy dạy dỗ và châm chọc người khác! Hiểu chưa?”

Cẩn Nhu đột nhiên nở nụ cười, nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô thật sự không giống lúc xưa rồi. . . . . . Học được cách dạy dỗ người khác, bén nhọn, đáng sợ, lạnh lùng, vô tình, không phải đây là làm một người phụ nữ đứng sau lưng người đàn ông, phải có đủ mọi thủ đoạn sao? Xem ra, tôi còn phải học tập theo cô!”

Hạ Tuyết nheo mắt nhìn cô một cái, đột nhiên nở nụ cười, trong đôi mắt đầy thâm trầm, cô lắc đầu không muốn nói thêm nữa, chỉ bước qua Cẩn Nhu, vươn tay đặt nhẹ lên vai cô nói: “Cố sống cho tốt. . . . . . Hi vọng cô có thể tìm được một người yêu cô chân thành . . . . . . Làm người phụ nữ bên cạnh anh ta. . . . . . Mà không phải phụ nữ ở sau lưng . . . . . .”

Cẩn Nhu lạnh lùng không lên tiếng. . . . . .

Hạ Tuyết không muốn nói nữa, vẻ mặt lạnh lùng, ôm vai đi vào sảnh tiệc.

Cẩn Nhu thở phì phò, cầm ly rượu đỏ đi qua hành lang thật dài trở về sảnh tiệc, hốc mắt ửng hồng, nước mắt rơi xuống, ánh mắt lộ ra tàn nhẫn và tức giận, đang lúc cô vất vả đè nén cảm xúc, lại nghe đầu hành lang bên kia, tiếng của người đàn ông nói chuyện bằng tiếng Pháp. . . . . .

Cô nhướng mày, ánh mắt chăm chú nhìn thấy Daniel cùng với một người khác mỉm cười đi về phía bên này, người đàn ông đó dùng tiếng pháp đang trao đổi cái gì, hành động cử chỉ cũng vô cùng cao quý! Anh là con trai của Tổng Thống, Daniel!

Cẩn Nhu nhìn anh, ánh mắt đột nhiên hỗn loạn, chớp lóe, tay cầm ly rượu đỏ, mang giày cao gót 1,2 tất, giả vờ như không chú ý nhìn bức tranh trên vách tường vừa rồi Hạ Tuyết vừa xem, ánh mắt liếc nhìn Daniel mỉm cười đi tới phía bên này. Đôi mắt đẹp của cô nhấp nháy, đột nhiên xoay người một cái, hai người chạm vào nhau cùng một chỗ, mặt dán vào trong ngực Daniel, môi vừa vặn dán lên sơ mi trắng của anh, cô hoảng hốt kêu lên, rượu trong ly nghiêng ra hắt lên người . . . . .

“Wo! ! Sorry!” Daniel lo lắng đỡ Cẩn Nhu, vô cùng khách sáo lịch sự hỏi: “Thật xin lỗi! Chúng tôi vừa rồi lo nói chuyện! Đã đụng vào cô rồi ! Rất xin lỗi. . . . . .”

Cẩn Nhu có chút ngượng ngùng nhìn chiếc váy của mình, thở dài nói: “Không có việc gì! Nhưng váy của tôi cũng đã ướt rồi. . . . . .”

Daniel sửng sốt, vô cùng khách sáo cởi tây trang của mình, choàng lên người cô, sau đó phong độ mời cô đến phòng tổng thống của mình nghỉ ngơi, anh sẽ lập tức sai người đưa một bộ quần áo cho cô!

“Làm sao không biết xấu hổ như vậy?” Cẩn Nhu có chút ngượng ngùng ngẩng đầu, nhìn Daniel nói.

“Đây là lỗi của tôi! Mời!” Daniel chỉ mặc sơ mi trắng, comlê màu bạc, vô cùng lịch sự và phong độ, đỡ nhẹ vai Cẩn Nhu, giơ tay nói xin lỗi.

“Tốt . . . . . Vậy làm phiền anh rồi. . . . . .” Trong ánh mắt Cẩn Nhu lóe sáng, đi theo Daniel lên lầu.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!