You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 219

Chương 219: DỪNG XE

“Alô!” Cẩn Nhu cầm điện thoại di động, nhẹ giọng đáp lời, nhìn phóng viên Lưu đang hồi hộp nhìn mình, ngón tay thon dài của cô gõ nhẹ, cẩn thận nhìn USB. . . . .

“Bây giờ cô đang ở đâu?” Lynda lạnh lùng hỏi.

Cẩn Nhu do dự liếc mắt nhìn Phóng viên Lưu, chậm rãi nói: “Ở quán cà phê uống trà với bạn bè!”

“Cô có bạn bè sao? Tại sao tôi không biết?” Lynda châm chọc hỏi, cô cũng không quá thích Cẩn Nhu, nhưng Tổng Giám đốc Trác Bách Quân rất thích!

Cẩn Nhu không lên tiếng, đôi mắt đẹp khẽ chớp, hỏi: “Cô có chuyện gì sao?”

“Tôi cảnh cáo cô, tin tức có liên quan đến “Trà Hoa Nữ”, nếu có một chữ từ trong miệng cô nói ra, chính là cô đang đánh cuộc sự nghiệp của cô!” Lynda tức giận nói.

Ánh mắt Cẩn Nhu do dự, có chút khó hiểu cười hỏi: “Cô có ý gì? Cho tới bây giờ tôi cũng chưa nghĩ tới muốn làm chuyện gì khác.”

Lynda cười lạnh nói: “Không có thì tốt nhất! Tôi vừa mới cảnh cáo Tân Tân và Phạm Tinh, còn thiếu cô thôi ! Cẩn Nhu, đừng nói là tôi máu lạnh vô tình, không muốn nhắc nhở cô! Trình độ bây giờ của cô, nếu muốn đấu với Hạ Tuyết, cô vẫn còn non! Nhất là cô nên biết, Tổng Giám đốc ONE KING, Văn Vũ chúng ta đấy! Mặc kệ xảy ra chuyện gì, Văn Vũ nhất định sẽ không thương tổn Hạ Tuyết! Tốt nhất cô phải hiểu rõ điểm này, đừng làm chuyện gì để hối hận! Cô đắc tội với ai, cô cũng không dễ chịu! Hợp đồng 6 năm vẫn còn trong tay tôi !”

Lồng ngực Cẩn Nhu phập phồng, nắm chặt USB trong tay, ánh mắt rối loạn chớp tia oán hận . . . . Cô lạnh lùng, cười hỏi: “Cô cũng cảnh cáo Tân Tân và Phạm Tinh như vậy sao?”

“Tôi biết trong miệng các cô không sạch sẽ, nhưng bọn họ không đủ lớn mật! Về vai diễn “Trà Hoa Nữ”, công ty cố gắng tranh thủ cho các người, nhưng tốt nhất cô không cần quá quan tâm!” Lynda cúp điện thoại!

Cẩn Nhu nắm chặt USB, hốc mắt ngân ngấn nước, nghẹn ngào cười lạnh nói: “Hạ Tuyết. . . . Tất cả mọi thứ là Hạ Tuyết, rốt cuộc cô ấy có cái gì hay, đáng để cho các người bỏ ra vì cô ấy!! Tôi cũng không tin tôi không vặn ngã được cô ấy! !”

Phóng viên Lưu có chút hồi hộp cười nói: “Xảy ra chuyện gì? Có phải công ty thúc giục cô trở về hay không? Cô đưa USB cho tôi trước, cô đi gấp đi!”

Cẩn Nhu ngẩng đầu nhìn ông ta một cái, nín thở nhìn USB, lại tức giận thở phì phò, cắn môi dưới, chậm rãi cất USB vào trong túi, vẻ mặt lạnh lùng, đứng lên, không nói tiếng nào, đi ra ngoài! !

“Này! !” Phóng viên Lưu sốt ruột nói: “Cô không đưa USB cho tôi sao?”

Cẩn Nhu cũng không quay đầu lại, đi ra đường lớn khách sạn, một trận gió lạnh đập vào mặt, hạt mưa bay tán loạn, mưa lớn đổ ập xuống, trong không trung lóe sáng, tất cả mọi thứ xung quanh đột nhiên lạnh lẽo, cô không chút cảm giác nào, cứ đi về phía trước, mặc cho mưa rơi rụng, tối tăm cũng mặc kệ, chỉ nghĩ đến lúc mình mới vừa bước chân vào nghiệp diễn viên, được thông báo tiết mục giải trí đầu tiên, phải quay ngoại cảnh, mặc quần áo lót, đến bờ biển cùng với các ngôi sao chơi trò chơi, cuối cùng cô phải đưa tay vào trong lồng sắt, bắt rắn. . . . . .

Lúc ấy cô khóc lóc nói không chịu làm, giám chế lập tức ném tiết mục biểu diễn, hung hăng mắng chửi cô, cô cho mình là ảnh hậu sao? Cô là ngôi sao lớn sao? Cô là cái quái gì? Cô chính là cục phân !! Đừng ở chỗ này giả vờ ngây thơ, muốn làm bộ làm tịch thì đừng làm ngôi sao!

Cẩn Nhu đột nhiên cười, nước mắt lăn xuống, thê lương nhớ lại từng ly từng tý trong quá khứ, cô giễu cợt ông trời. . . . . .”Tại sao cô ấy lại may mắn hơn tôi? Tôi có cái gì không bằng cô ấy? Cô cho rằng chỉ có cô mới có cuộc sống bi thảm sao? Sáu năm qua, nếu cô lựa chọn rời khỏi, tại sao muốn trở về? Mà vừa về đến đã cướp đi vai diễn rất quan trọng trong đời tôi, cô có biết mấy năm nay, tôi vất vả bao nhiêu để trèo lên không?”

Cô đi trong mưa, cả người ướt đẫm, lạnh phát run, lại nhớ lúc trước cùng nhà tài trợ ăn cơm, ánh mắt bọn họ lóe sáng nhìn mình tươi cười, cô cố gắng bình tĩnh ngồi một chỗ, nhưng dần dần cảm giác tay bọn họ, mò vào trong váy của mình, ở giữa đùi mình vuốt ve, cô đành phải từng ly, từng ly rượu uống vào trong bụng, sau cùng không thể nhịn được nữa nhảy dựng lên, chạy ra ngoài khóc, lại nghe nhà tài trợ ở bên trong mắng to, làm kỹ nữ đừng đến đây tiếp ông uống rượu, sờ cô là để mắt đến cô, Cẩn Nhu ở bên ngoài, che miệng khóc rống, mặc dù nghe Lynda ở bên trong bênh vực mình, nhưng giữa hai chân ngứa ngái, làm cho cô vô cùng chán ghét bản thân mình, lúc nữa đêm, cô ngâm mình trong bồn tắm lớn, càng không ngừng cọ rửa thân thể mình, càng không ngừng khóc lớn……….

Cẩn Nhu đứng trước đèn xanh đèn đỏ, giống như nhìn thấy mình đang ở trong bồn tắm lớn, sau cùng chìm xuống đáy nước, thở một hơi cuối cùng, trong nháy mắt sắp gặp được Tử Thần, mình giống như được từ trong nước vùng vẫy sống lại, hai mắt lóe sáng, tức giận kêu to: “Sẽ có một ngày, tôi muốn mọi người xung quanh hầu hạ tôi như nữ hoàng ! ! Trả lại cho tôi những gì đã từng chịu bị lăng nhục!”

Đèn xanh đèn đỏ sáng lên! !

Ánh mắt Cẩn Nhu càng lúc càng kiên định, cô nắm chặt túi xách, lồng ngực phập phồng khẽ nói: “Tôi nhất định không thể buông tha “Trà Hoa Nữ”, nhất định không thể!! Tuyệt không thể!! Đây là cơ hội duy nhất trong đời tôi!!”

Mưa to ập tới! ! Mưa vô tình trút lên thân thể mềm mại của cô, cô không còn cảm giác, chỉ đứng bên đường, mặc cho mưa rơi rụng, hai mắt lạnh lùng, lóe sáng! !

Một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc chậm rãi chạy tới bên đường, thư ký Sophie cầm tài liệu, giải thích lịch trình sắp tới cho Daniel, Daniel vừa nghe vừa nhìn gốc cây dương bên đường, mưa trắng xoá nhưng cành cây xanh mượt, rất nhiều người đi đường che dù màu xanh, màu vàng, bước nhanh trên đường, cửa sổ từng ngôi nhà sáng lên, lộ ra ánh đèn màu vàng, màu xanh nhạt vô cùng đẹp đẽ và ấm áp. . . . .

Anh chậm rãi cười nói: “Khó trách Hạ Tuyết muốn về nước. . . . . Tất cả mọi thứ ở đây rất phát triển, dù không yêu thích, nhưng cũng rất quen thuộc . . . . . .”

Sophie mỉm cười nói: “Ông chủ cũng là một nửa người Trung Quốc . . . . .”

“Cho nên tôi cũng yêu thích. . . . . .” Daniel mỉm cười nói xong, nhận cây bút máy từ tay thư ký, vừa muốn quay đầu lại ký vào tài liệu, lúc xe chậm rãi chạy qua đèn xanh đèn đỏ, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, anh khẽ nhíu mày, ngồi thẳng lưng, quay đầu lại, quả thật nhìn thấy cô gái hôm đó bị mình đụng ngã, đang mờ mịt đứng trong mưa chờ đèn xanh đèn đỏ, toàn thân đều ướt đẫm, anh nhướng mày, kêu nhỏ: “Dừng xe!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!