You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 221

Chương 221: TỰ TỬ

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng ôm Hạ Tuyết, nhìn vẻ mặt mờ mịt của cô: “Cô cũng như sáu năm trước, vẫn rất vô dụng ! Không thể bảo vệ bản thân mình, gây phiền toái cho người khác! Xem ra, năm đó tôi đuổi cô đi là đúng!”

Hạ Tuyết sửng sốt, đột nhiên hứ một tiếng, cười lạnh, vứt bỏ cây dù, mặc cho mưa trút xuống trên người, không sợ hãi nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Không cần hành hạ như vậy, vừa rồi tôi không bảo anh che chắn bọt nước cho tôi, anh không cần như vậy! ! Sáu năm trước tôi như thế nào? Sáu năm sau, không có anh, tôi cũng vẫn rất tốt? Anh có tác dụng gì trong cuộc đời của tôi ?”

Hàn Văn Hạo đột nhiên nhớ tới buổi tối sáu năm trước ấy, anh lạnh lùng nhìn cô hỏi: “Tại sao sáu năm trước, gọi điện thoại cho tôi! Vừa khóc, vừa cười?”

Hạ Tuyết quay đầu đi nhìn mưa, đứng trước đài phun nước không lên tiếng!

Hàn Văn Hạo che dù, đến gần Hạ Tuyết che mưa cho cô, hỏi lại: “Tôi hỏi lại cô một lần nữa, tại sao sáu năm trước lại gọi điện thoại! !”

Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên cười nói: “Tôi cảm thấy anh rất kì lạ ! Anh bảo tôi đi thật xa, muốn tôi không quay đầu lại, sáu năm sau, anh lại hỏi tôi, lúc ấy đã xảy ra chuyện gì? Anh không sao chứ! Đã đói bụng, đầu óc cũng bị choáng váng sao?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn cầm cây dù đen nhìn cô chằm chằm! !

Hạ Tuyết lạnh lùng quay đầu đi, ôm vai, ánh mắt trong veo, lạnh lùng nói: “Có thể có chuyện gì? Lúc ấy tôi phát điên, gọi điện thoại cho anh thôi! ! Tôi không chỉ gọi cho anh, tôi còn gọi điện thoại cho rất nhiều người! Anh không cần phải ngạc nhiên! Cũng không cần tưởng là tôi buổi tối ấy không có chỗ ngủ, muốn đến nhà anh! Đến nhà anh ngủ một giấc, thật ra cũng không yên ổn! Anh cũng đừng quá xem mình là quan trọng!”

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, cũng không nói lời nào, che dù xoay người rời khỏi, khuôn mặt kiên nghị, nhìn không ra anh suy nghĩ gì!

Hạ Tuyết không nhúc nhích, nhìn mưa gió, đứng trước đài phun nước, ánh mắt kiên định! !

***

Bệnh viện!

Phòng bệnh VIP!

Chỗ nào cũng vô cùng xa hoa. . . . . .

Cẩn Nhu nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt tái nhợt, cả người đổ mồ hôi lạnh, thân thể trằn trọc không yên, ở trên giường nhẹ nhàng giãy giụa . . . . . .

Daniel ngồi một bên, nhìn Cẩn Nhu khó chịu như vậy, chau mày.

Cẩn Nhu đột nhiên không yên ổn, hé môi tái nhợt, gọi nhỏ: “Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . đừng bỏ con . . . . . con cầu xin mẹ. . . . . . đừng bỏ con . . . . . .”

Sophie cầm khăn lông trắng, cẩn thận lau mồ hôi trên mặt cô, ngạc nhiên nói: “Có phải cô ấy gặp ác mộng hay không?”

“Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .” Cẩn Nhu dường như ở trong mộng buồn bã gọi, nước mắt từ khóe mắt lăn ra.

Daniel nhìn giọt lệ nơi khóe mắt cô, hơi chút ngạc nhiên nói: “Ở trong mơ khóc thật bên ngoài, chuyện này nhất định vô cùng đau lòng.”

Sophie cũng gật đầu, cẩn thận lau mồ hôi trên trán.

“Mẹ! ! Đừng bỏ con !” Cẩn Nhu đột nhiên vùng vẫy một cái, từ trên giường ngồi dậy, cô sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, mờ mịt nhìn xung quanh, cô thở phì phò, nuốt cổ họng khát khô, cúi đầu. . . . . .

“Cô đã tỉnh?” Sophie mỉm cười nói với Cẩn Nhu: “Vừa rồi cô ngất trong mưa, ông chủ chúng tôi đưa cô vào trong bệnh viện!”

Cẩn Nhu sửng sốt quay đầu nhìn Daniel, anh đang tao nhã ngồi trên ghế sa lon xa hoa . . . . . .

Daniel nhìn cô mỉm cười, sau đó nói: “Tôi nghĩ chắc cô gặp chuyện gì rồi. Dù sao từng gặp mặt một lần! Không thể để mặc cô! Sau này, bác sĩ đến xem bệnh cho cô, nói cô đơn giản chỉ bị trúng gió, vừa rồi phát sốt, nhưng đã hạ rồi. . . . . .”

Cả người Cẩn Nhu mỏi mệt ngồi trên giường, cúi người xuống.

Daniel hỏi Sophie: “Vị tiểu thư này hạ sốt chưa?”

“Hạ sốt rồi !” Sophie nói.

Daniel gật đầu, giơ cổ tay nhìn đồng hồ, mới nói: “Hạ sốt thì tốt rồi, tôi không quấy rầy cô nữa. Tôi còn có việc bận rộn! Cô ở trong này nghỉ ngơi cho tốt, tất cả chi phí bệnh viện này, thư ký tôi sẽ sắp xếp! Tôi đi trước.”

Daniel phong độ lịch sự nhìn cô mỉm cười, sau đó xoay người chuẩn bị đi ra khỏi phòng bệnh.

Cẩn Nhu nhìn anh rời khỏi, ánh mắt chớp lóe, đột nhiên rút ống tiêm cắm ở trên tay mình, mặc cho máu tươi chảy xuống, chạy đến trước mặt Daniel, ngăn đường đi của anh, tức giận nói với anh: “Ai bảo anh nhiều chuyện? Ai bảo anh cứu tôi ? Tôi không cần anh cứu tôi ! ! Bản thân tôi muốn chết muốn sống, liên quan gì đến anh?”

Daniel nhanh chóng cúi đầu, nhìn máu nơi cổ tay cô, anh lập tức kêu Sophie: “Đi gọi bác sĩ! !”

“Vâng!” Sophie lập tức đi ra ngoài.

“Về trên giường nằm đi!” Daniel tiến lên, đỡ cánh tay của cô, muốn để cho cô nằm một chút.

“Anh tránh ra!” Cẩn Nhu đau lòng khổ sở nhìn Daniel, khóc lóc nói: “Tôi không cần anh đỡ tôi!! Tôi không cần anh cứu tôi !! Tôi muốn chết liên quan gì đến anh?”

Cô vừa nói xong, đột nhiên kích động chạy đến cửa sổ phòng bệnh, trèo ra sân thượng, cắn răng nắm lấy rào chắn, muốn nhảy xuống! !

“Cô muốn làm gì?” Daniel giật mình chạy đến phía sau cô, chụp lấy thắt lưng cô, ôm vào trong lòng, mặc cho mưa trút xuống ngoài sân thượng, nhìn cô nghi ngờ và kinh ngạc hỏi: “Tại sao cô muốn chết! ?”

“Chuyện không liên quan đến anh!” Cẩn Nhu khóc vừa muốn nhảy xuống! !

Daniel vẫn cứ ôm chặt thân thể của cô, sốt ruột nói: “Có chuyện gì, trong lòng không nghĩ ra, muốn tự tử?”

Cẩn Nhu đứng trên ban công, tuyệt vọng ngẩng đầu lên, nhìn mưa bay đầy trời, dựa vào trong ngực Daniel, khóc rống lên. . . . . .

Daniel sửng sốt, mặc dù có chút không quen, nhưng đành phải khẽ thở dài, ôm người cô, vỗ vỗ lưng cô, nói: “Khóc thì khóc đi, đã chết còn không sợ, còn sợ sống sao? Kiên cường một chút!”

Cẩn Nhu vươn tay, ôm cổ Daniel, càng khóc to lên, nước mắt theo hốc mắt lăn xuống, ngẩng mặt lên, ánh mắt thoáng qua nụ cười lạnh lẽo, chừng một lúc, cô đột nhiên đẩy Daniel ra. . . . . .

Daniel bất đắc dĩ nhìn cô, nhàn nhạt mỉm cười.

Cẩn Nhu rơi lệ nhìn anh, nói: “Người anh cũng ướt hết rồi. . . . . .”

“Nothing!” Daniel vội vàng đỡ Cẩn Nhu đi vào phòng bệnh nói: “Mau vào đi thôi, cũng bị ướt mưa, sau này không cần kích động như vậy.”

Cẩn Nhu khổ sở rơi lệ, trong nháy mắt, thân thể đột nhiên mềm nhũn, muốn té lăn trên đất, đúng lúc Daniel vừa đỡ, ôm ngang cô, đi đến giường. . . . . .

Cẩn Nhu ôm cổ của anh, gần gũi nhìn anh, mặt hơi đỏ lên, không nhịn được dựa đầu vào cổ của anh, nói: “Cám ơn anh. . . . . .”

Daniel bất đắc dĩ cười, vừa muốn đặt cô trên giường, nghe tiếng gõ cửa, Sophie dẫn bác sĩ đi tới nói: “Bác sĩ đến rồi. . . . . .”

Hàn Văn Kiệt đi vào phòng bệnh, liếc mắt một cái nhìn thấy Daniel ôm Cẩn Nhu đứng ở bên giường, anh ngạc nhiên sửng sốt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!