You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 224

Chương 224: NGƯỜI SÁU NĂM TRƯỚC LÀ AI?

“Liên quan gì đến anh?” Hạ Tuyết lạnh lùng ăn khối thịt bò! Hừ một tiếng!

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô, buông lỏng cúc áo tây trang, ngồi trên sa lon đỏ thẫm đối diện cô, im lặng nhìn cô.

Hạ Tuyết cúi đầu vừa ăn khối thịt bò, vừa uống từng ngụm, từng ngụm rượu đỏ, hơi ngồi dậy, khẽ vươn tay ra trước, cầm đĩa mỳ ý, cúi đầu tiếp tục ăn. . . . . . Hoàn toàn xem Hàn Văn Hạo như không khí!

Quản lí nhà hàng đi tới, nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, cung kính gọi một tiếng Hạ tiểu thư, tự mình đưa thực đơn cho Hàn Văn Hạo, cẩn thận nói: “Tổng Giám đốc. . . . . . Anh muốn dùng món gì?”

Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua thức ăn trên bàn, nói: “Không cần. . . . . . đi xuống đi. . . . . . Đừng cho bất kỳ người khách nào đi vào!”

“Vâng”, quản lí đi ra ngoài!

Hàn Văn Hạo cầm ly nước đá, hớp nhẹ một ngụm, chậm rãi đặt ly chân dài trên mặt bàn, sau đó cầm đĩa thịt bò thật đầy đặt ở trên bàn kéo đến trước mặt mình, cầm lấy dao nĩa, vừa cắt khối thịt bò vừa nói: “Nếu không có lá gan nhận vai “Trà Hoa Nữ”, thì cô đừng nhận! Nhận rồi lại phát tiết cảm xúc! Vô dụng!”

Hạ Tuyết mặc kệ anh, tiếp tục ăn mỳ ý từng ngụm, từng ngụm, có thể ăn quá nhanh, cho nên cho sặc một cái, khuôn mặt cô đỏ lên, dùng khăn ăn che miệng ho khan, ho lợi hại. . . . . .

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn bộ dáng của cô, gõ ngón tay!

Nhân viên phục vụ lập tức đi tới!

“Cho cô ấy một ly nước nóng! !”

“Không cần!” Hạ Tuyết từ chối, tự mình cầm lấy chai rượu đỏ, rót đầy ly cao cổ, thiếu chút nữa tràn ra ngoài, sau đó bưng lên ly, vừa ho khan, vừa rót vào miệng.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe lên, vừa ăn khối thịt bò, không nhịn được nhắc đến chuyện xưa nói: “Nếu buổi tối sáu năm trước ấy, tửu lượng của cô cũng tốt giống hôm nay. . . . . . thì thật tốt . . . . .”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận nói: “Anh uống nhầm thuốc sao? Anh mất trí nhớ sao? Buổi tối sáu năm trước ấy, tôi bị bạn tốt bỏ thuốc! ! Cho nên anh mới được tiện nghi! !”

Hàn Văn Hạo cắt một khối thịt bò bỏ vào trong miệng, cười lạnh nói: “Cho nên tôi tiếc nuối, cô mắc bẫy của tôi !”

Hạ Tuyết lập tức đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tức giận trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo, nói: “Hôm nay tâm tình tôi không tốt, đừng chọc tôi! Nếu sáng nay anh muốn nếm cà phê, buổi chiều muốn nếm thử rượu đỏ thì anh có thể thử xem ! !”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn cô, bình tĩnh nói: “Cô dám hắt thử xem, cô xem tôi có dám ném cô xuống lầu không?”

“Anh. . . . . .” Hạ Tuyết thở hổn hển, nói xong, cầm lý rượu đỏ giơ lên cao . . . . .

Hàn Văn Hạo cầm ly nước sôi, giống như con báo nhỏ nhìn cô chằm chằm. . . . .

Hạ Tuyết nhìn chòng chọc anh thật lâu, lại ngồi xuống, đặt mạnh ly rượu xuống bàn, cầm dao nĩa, một lần nữa cắt khối thịt bò. . . . . Cô cắt khối thịt bò thành bốn phần, từng ngụm, từng ngụm nuốt hết khối thịt bò, vừa ăn vừa tức giận, nhớ đến người phụ nữ nhận điện thoại của Daniel, giọng khàn khàn nói anh không có ở đây, rồi cúp điện thoại! Cô đột nhiên cảm thấy giọng nữ này rất quen thuộc, nhưng cảm thấy không thể nào!

Hạ Tuyết đau lòng, cầm nĩa ghim vào miếng thịt bò tiếp tục ăn hết đĩa!

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ thở dài, cởi khăn ăn, nói: “Cô từ từ ăn đi, tôi mặc kệ cô!”

Anh nói xong, bỏ khăn ăn xuống, đứng lên, chuẩn bị đi khỏi.

“Đàn ông đều như vậy sao?” Hạ Tuyết cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch hỏi.

Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn cô hỏi: “Cái gì?”

“Tôi hỏi anh. . . . . có phải đàn ông đều như vậy hay không?” Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, thậm chí ra lệnh cho anh. . . . . .”Anh ngồi xuống cho tôi ! !”

Cô say!

Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô, ngồi xuống một lần nữa, nhìn cô hỏi: “Cái gì đàn ông đều như vậy? Mỗi người không giống nhau!”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Có phải đàn ông đều ăn trong nồi, ngồi nhìn ra ngoài hay không?”

Hàn Văn Hạo hơi cười nói: “Vậy thì phải xem là mẫu đàn ông như thế nào!”

“Nếu như là anh thì sao?” Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn anh, rất không khách sáo hỏi!

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười nói: “Nếu là tôi, tôi có thể nói cho cô biết, tôi không ăn trong nồi, ngồi nhìn ra ngoài! Bởi vì chỉ cần tôi muốn phụ nữ, bọn họ đều thuộc về tôi !”

“Cho nên mới nói anh bỉ ổi!” Hạ Tuyết tức giận nói xong, kéo đĩa trái cây ăn!

“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nghi ngờ hỏi xong, sau đó lại nhìn thái độ cô như vậy, anh nói: “Chẳng lẽ. . . . . . Daniel tiên sinh của cô tràn đầy sinh lực đi bên ngoài. . . . . . sao? Vừa về nước ngày thứ hai?”

“A?” Hạ Tuyết ngẩng đầu, vô cùng kỳ lạ nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Thật là hiếm thấy, nói chuyện văn vẻ như vậy? Thật là làm nhục cá tính tàn nhẫn vô tình rồi !”

Hàn Văn Hạo bật cười nói: “Được rồi! Đàn ông của cô bên ngoài có phụ nữ sao?”

“Đừng nói buồn nôn như vậy! !” Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn anh nói! !

Hàn Văn Hạo nhíu mày nhìn cô! Không thể nhịn được nữa, ném khăn ăn, đứng lên!

“Ngồi xuống! !” Hạ Tuyết lại ra lệnh ! !

Hàn Văn Hạo không nghe lời của cô, mà giận dữ nói với cô: “Cho cô một chút mặt mũi thì cô cho rằng mình xinh đẹp sao! ! Đàn ông của cô ở bên ngoài có phụ nữ, liên quan gì tới tôi? Sáu năm trước, không phải cô thích Văn Vũ còn mập mờ với tôi sao?”

Hạ Tuyết tức giận ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, ném khăn ăn trong tay lên bàn, lảo đảo đứng lên, chống mặt bàn đi tới trước mặt Hàn Văn Hạo, thừa dịp cảm giác say hét lớn: “Anh nói ai sáu năm trước cùng ai mập mờ? Cùng anh sao? Cùng Văn Vũ sao? Anh có biết xấu hổ hay không?”

Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm ánh mắt mơ màng của Hạ Tuyết, khẽ chớp mắt nói: “Cô dám nói, sáu năm trước, cô không hề động lòng với tôi?”

“Phi! ! Anh đừng làm tôi buồn nôn!” Hạ Tuyết tức giận nói: “Thích anh? ? Loại đàn ông giống như anh chỉ suy nghĩ bằng nửa người dưới, tại sao tôi phải thích? ? Có bệnh sao! Người kia ở trong lòng chị đây, không ai có thể biết được! !”

Cô nói xong, trong lòng đau xót, thở dài một hơi, cố nén cảm giác say chếnh choáng, muốn xoay người rời khỏi, nào ngờ cả người mềm nhũn. . . . . .

Hàn Văn Hạo từ phía sau ôm lấy cô, ánh mắt nóng bỏng cúi xuống, thừa dịp cô bị say, ở bên tai cô, nhanh chóng hỏi: “Người sáu năm trước là ai?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!