You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 227

Chương 227: ĂN TRỘM

Rạng sáng!

Hạ Tuyết ngâm mình trong bồn nước ấm, nhìn những cánh hoa hồng và bọt xà phồng bềnh bồng, chậm rãi nhớ đến những ngày tháng mình ở Pháp, bầu trời Paris tràn ngập tuyết giá, luôn làm cho người ta có cảm giác cô đơn và thê lương, vì nghệ thuật luôn hấp dẫn mạnh mẽ, cho nên mỗi khi cô cầm sách giáo khoa, đạp tuyết đi ra ngoài, luôn nhìn thấy một bóng dáng đứng trong tuyết trắng, thở một luồng khí trắng, đôi mắt hiền lành, bất cứ lúc nào cũng lộ ra tình cảm dịu dàng, sâu đậm. . . . .

Hạ Tuyết cầm sách giáo khoa, toàn thân lạnh phát run đi tới trước mặt anh, tức giận nói với anh: “Không phải nói anh không cần đến đón em sao? Hôm nay trời rất lạnh, anh lại rất bận rộn !”

Daniel nhìn thấy Hạ Tuyết, ngạc nhiên, mừng rỡ cười, vươn hai tay ra chà mạnh trên mặt mình, nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, nói: “Em vừa đến Pháp không bao lâu, anh sợ một mình em về nhà, rất cô đơn. . . . . .”

Hạ Tuyết bất đắc dĩ cười, cảm động nhìn anh. . . . . .

Daniel lập tức cầm sách giáo khoa trong tay Hạ Tuyết, sau đó nhẹ nhàng ôm vai cô, xoa xoa cánh tay của cô, đi đến xe, vừa đi vừa cúi xuống, đau lòng hỏi: “Lạnh không?”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười nói: “Lạnh!”

Daniel nghe xong, lập tức mở cúc áo khoác, kéo một bên áo khoác, choàng qua thân thể nhỏ bé của Hạ Tuyết, để cho cô đi sát vào lòng ngực mình, mới đi thẳng tới phía trước.

Con đường tuyết trắng thật dài, để lại hai hàng dấu chân, dường như không còn cô đơn nữa.

Hạ Tuyết cuộn tròn thân thể, dựa bên cạnh bồn tắm, cằm đặt nhẹ nơi đầu gối, nhớ lại mọi chuyện ở Pháp, nhớ đến Daniel đã bỏ ra sáu năm, anh luôn dỗ cho Hi bảo bối đi ngủ, sau đó trò chuyện với cô một lúc, dỗ cho cô ngủ, thậm chí, thỉnh thoảng cảm xúc của cô không tốt khi nhớ nhà, anh khẽ ngâm nga một ca khúc dân ca có chút êm tai, để cho cô an ổn đi vào giấc ngủ, sáu năm qua, không một buổi tối nào mà anh không trò chuyện cùng cô, ngay cả ngày cha của anh trúng cử Tổng Thống, sau khi anh tham gia buổi tiệc, lập tức chạy như bay về cung điện, ôm lấy cô, hưng phấn xoay tròn một vòng, sau đó ôm cô ngồi trên xích đu, để cô chia sẻ vui sướng với anh. . . . . .

Hạ Tuyết nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện bụng mình thật đói, ánh mắt của cô chớp chớp, rốt cuộc bước ra khỏi bồn tắm lớn. . . . . .

***

Nhẹ nhàng mở cửa phòng!

Hạ Tuyết mặc áo T-shirt trắng có nón đội đầu, quần thể thao màu đen, đi chân trần, đứng ở cạnh cửa, thò đầu ra nhìn không gian yên tĩnh, nghĩ đến mọi người đã nghỉ ngơi, cô thở phào nhẹ nhõm, đi đến phòng ăn. . . . . .

Không biết tại sao Hạ Tuyết rất sợ đói? Cô đói bụng, cô làm náo loạn, hết sức náo loạn!

Cô đi đến tủ lạnh cao gần 2 mét, mở cửa tủ ra, liếc thấy bên trong có bánh trứng, bánh ngọt, xúc xích, quả thạch anh, thịt nguội, tổ yến chưng cách thủy mà cô thích ăn. . . . . .

Cô đột nhiên vui vẻ cám ơn nở nụ cười, chỉ cần vừa nhìn thấy thức ăn, cô cảm thấy đây là Thượng Đế ban cho mình, có lẽ Daniel là một người theo Thiên chúa giáo, cho nên mỗi lần trước khi dùng cơm, đều cám ơn Thượng Đế ban thức ăn, tuy Hạ Tuyết không tin thần thánh, nhưng đối với loại thái độ cám ơn này, cô vô cùng tán thưởng . . . . . . Cô nhìn mỗi loại thức ăn trong tủ lạnh, trước hết hai tay làm chữ thập cúi đầu, sau đó làm dấu thánh giá, nghi thức đều đã thực hiện xong, lập tức đưa tay vào trong tủ lạnh, lấy ra rất nhiều bánh trứng, bánh ngọt, thịt nguội, Sandwich Ham, quả thạch anh, tổ yến hầm, đặt trên mặt sàn, cô mượn ánh sáng tủ lạnh, ngồi dưới sàn ăn rất vui vẻ . . . . . .

Cô vừa ăn bánh trứng, vừa uhm một tiếng, rất vui vẻ nói: “Trời ạ, làm sao có thể có bánh trứng ngon như vậy? Đây là thợ làm bánh làm sao, đến lúc đó nhất định phải học một chút. . . . . .”

Hạ Tuyết nói xong, lấy di động của mình ra, mở kịch bản “Trà Hoa Nữ”, chuẩn bị xem sơ lược lời thoại, vô cùng chăm chú. . . . . . Chỉ cần đụng đến thế giới điện ảnh, cô dường như quên đi tất cả mọi thứ xung quanh, không có khéo đưa đẩy trong giới giải trí, cũng không có mưu đồ mãnh liệt, cô vẫn là cô, cô dùng lòng tin nguyên thủy nhất để đến với điện ảnh . . . . . .

Cô đã từng hỏi người thầy Trương Kính Trung: Một người thành công trong điện ảnh cần có điều kiện gì?

Ông mỉm cười nói: Bản thân một diễn viên không có giá trị thực tế, mà người diễn viên này phải diễn thành công vai diễn của mình, đó mới là giá trị thực tế. . . . . . Cho nên là một diễn viên thành công là người hết lòng diễn tốt tác phẩm ở trong phim, ở ngoài đời thì phải là chính mình, thế là đủ rồi! Chúng ta phải phân biệt! hạnh phúc không giống nhau! Đừng vì vai diễn mà thay đổi bản tính của mình!

Hạ Tuyết ăn bánh trứng xong, cầm lấy quả thạch anh ăn tiếp, vừa ăn, vừa xem kịch bản, đột nhiên nghe tiếng bước chân rất nhỏ, cô nương theo ánh sáng tủ lạnh, nhìn thấy Daniel đang mặc áo sơ mi sọc màu xanh, quần tây đen, dựa tủ chén, ôm vai, cười như không cười nhìn cô, bất kể như thế nào, anh đều rất đẹp trai, nhất là toàn thân tản ra vẻ nghiêm nghị và tao nhã, dịu dàng trời cho, luôn làm cho người ta không nhịn được muốn dựa vào. . . . . .

Hạ Tuyết tức giận cũng đã tức giận, bao tử cũng no rồi, yên lặng nhìn anh . . . . . .

Daniel nhìn cô, cười khẽ, đi tới cửa tủ lạnh, dựa vào cửa tủ lạnh ngồi xuống, từ bên trong lấy ra một hủ sữa chua mà Hạ Tuyết rất thích uống, mở nắp, sau đó đưa tới bên môi Hạ Tuyết, nhìn cô nói: “Ăn như vậy, cũng không sợ bị nghẹn sao? Uống một chút sữa chua đi, mỗi buổi tối em không uống sữa chua, sẽ không ngủ được. . . . . .”

Hạ Tuyết vẫn chăm chú nhìn anh, nhìn anh có chút lạnh nhạt, đành phải cúi đầu, uống một ngụm sữa chua anh đang cầm. . . . . .

Daniel dịu dàng cười, ngồi sát lại gần Hạ Tuyết, đút cho cô uống sữa chua, có chút đau lòng nói: “Em không bỏ được thói quen này, nếu đói bụng, liền chui vào trong tủ lạnh, có nhiều người giúp việc chăm sóc, vẫn thích tự mình chui vào trong tủ lạnh, anh nhớ lúc vừa đến Pháp vài ngày, lúc tối, một mình em như ăn trộm, chui vào trong tủ lạnh tìm thức ăn, lúc bị quản gia phát hiện, tưởng em là ăn trộm, thiếu chút nữa cầm cái nồi đánh cho ngất đi.”

Hạ Tuyết không nhịn được, bật cười. . . . . .

Daniel nhìn Hạ Tuyết nở nụ cười, anh có chút đau lòng, cúi đầu, dịu dàng trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc xảy chuyện gì? Làm cho em tức giận anh như vậy?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!