You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 230

Chương 230: LỢI DỤNG

“Cút! !” Cẩn Nhu tức giận đẩy Trác Bách Quân ra! !

Trác Bách Quân cười ôm lấy thân thể Cẩn Nhu, hai tay di chuyển ở trên mông của cô, vuốt ve, nói: “Tất cả người ở ONE KING! Cũng chỉ có cô dám nói chuyện với tôi như vậy! Thật là! Chịu không ít tức giận của Lynda chứ?”

“Cô ấy luôn luôn nhìn tôi không vừa mắt!” Cẩn Nhu nói thẳng!

“Cô ấy nhìn ai cũng đều như vậy! Cô lại không chịu đi theo tôi ! Lynda, tôi không thể động, cô ấy là công thần lớn nhất của Văn Vũ, ở ONE KING, cô ấy gần như là có quyền lực cao nhất. . . . . .” Trác Bách Quân đột nhiên bóp mạnh vào mông Cẩn Nhu!

Cẩn Nhu rên lên một tiếng, dán vào Trác Bách Quân, cô tức giận hỏi: “Rốt cuộc có cách nào để cho tôi tranh được vai diễn trong phim “Trà Hoa Nữ” không, trong giới giải trí hiện nay, không có nhiều bộ phim có thể cho làm cho người ta nổi tiếng được nữa, tôi muốn vai diễn này. . . . . .”

Trác Bách Quân đột nhiên cười, vừa định nói chuyện, cửa thang máy mở ra, anh hơi rời khỏi thân thể của cô, nhìn ngoài cửa, hai diễn viên đi tới, chào hỏi anh: “Tổng giám!”

“Uhm!” Trác Bách Quân vẫn giữ một chút hình tượng nói với Cẩn Nhu: “Theo tôi đến văn phòng!”

Cẩn Nhu im lặng theo sát anh, cùng đi tới văn phòng, Trác Bách Quân đóng cửa lại, kéo cửa sổ đóng luôn, lập tức xoay người, ôm lấy Cẩn Nhu đi đến trên sa lon, sau đó đè lên người cô. . . . .

“Anh tránh ra! !” Cẩn Nhu vẫn cứ đẩy anh ra!

Trác Bách Quân nâng đùi đẹp của Cẩn Nhu, sau đó cởi giày cao gót của cô, hôn nhẹ mũi chân của cô, nói: “Nghe Phóng viên Lưu hôm qua theo tôi kêu khổ thấu trời, nói cô có video clip trí mạng sáu năm trước của Hạ Tuyết?”

Cẩn Nhu sửng sốt, nửa nằm trên sa lon, mặt lạnh không lên tiếng. . . . . .

Trác Bách Quân hôn nhẹ mũi chân của cô, từ cẳng chân, đến đầu gối, từng bước một dời lên trên, vừa hôn vừa nói: “Tôi khuyên cô tốt nhất đừng làm như vậy! Cô hủy đi Hạ Tuyết, cô sẽ chết thảm hại hơn! Daniel, ngay cả Tổng Giám đốc chúng ta đều phải kiêng kị ba phần! Người đàn ông này nhìn ôn hòa, nhưng thật ra dã tâm rất lớn, tương lai có thể làm Tổng Thống, cô nói người đàn ông như vậy sẽ bỏ qua cho cô động vào phụ nữ của anh ta? Có đôi khi đàn ông vô cùng tàn nhẫn, đừng tưởng rằng anh ta có một chút phong độ lịch sự, để cho cô quyến rũ anh ta!”

Ánh mắt Cẩn Nhu dao động. . . . . .

“Cô rất ngốc . . . . .” Trác Bách Quân chậm rãi giở váy ngắn Cẩn Nhu, từ bên trong nhìn thấy quần lót màu hồng rất mê người, anh đột nhiên cười, hôn nhẹ chiếc đùi mềm mại, chậm rãi nói: “Lấy địa vị của Hạ Tuyết hiện nay, tại sao cô phải làm kẻ địch của cô ấy? Cô đấu nổi với cô ấy sao? Dựa vào thực lực, cô ấy từ học viện đi ra, nền tảng điện ảnh rất vững vàng, dựa vào thế lực, tôi không thể không nhắc nhở cô, không cần Tổng Giám đốc tập đoàn điện ảnh và truyền hình che chở cô ấy, ngay cả ONE KING chúng ta, Văn Vũ cũng phải nhường đường cho cô ấy vài phần!”

Anh nói xong, cách lớp vải, hôn nhẹ vào nơi giữa hai chân của cô, anh thỏa mãn cười xấu xa. . . . . .

“Vậy bây giờ làm sao?” Cẩn Nhu đột nhiên hỏi.

“Cô tìm tôi sớm một chút không được sao?” Trác Bách Quân đột nhiên ôm lấy Cẩn Nhu, hôn cô nồng nhiệt, trong lòng Cẩn Nhu nóng lên, đành phải đón nụ hôn của anh, có chút lấy lòng mút đầu lưỡi của anh. . . . . .

Hai người ôm hôn cuồng nhiệt thật lâu, Trác Bách Quân buông Cẩn Nhu, nhìn cô mỉm cười, cúi mặt xuống, úp lên trước bộ ngực của cô, ngửi ngửi mùi thơm da thịt, nói: “Hóa thù thành bạn!”

“Cái gì?” Cẩn Nhu lập tức đẩy Trác Bách Quân ra, không thể tin được, cười lạnh nói: “Không thể! ! Tôi vĩnh viễn sẽ không làm bạn với cô ấy!”

Trác Bách Quân lập tức ngồi thẳng người, nghiêm mặt nói với Cẩn Nhu: “Nếu nói như vậy, cô vĩnh viễn sẽ không nổi tiếng được! Chỉ dựa vào cá tính của cô như vậy, không chịu cùng người ta lên giường, trong lòng xem thường người khác! Toàn thân cô có một loại cảm giác từ chối người khác ngàn dặm, lúc nổi tiếng, loại cá tính này có thể hấp dẫn người, lúc chưa nổi tiếng, loại cảm giác này chẳng khác nào đưa cơ hội cho người khác!! Hiện tại cô cái gì cũng không có, cô đấu với Hạ Tuyết thế nào?”

Cẩn Nhu nhìn chằm chằm Trác Bách Quân, tức giận nói: “Anh có hiểu cảm nhận của tôi không!!? Làm sao tôi có thể làm bạn bè với cô ấy? Chúng tôi đã từng trở mặt!”

“Vậy thì phải xem bản lãnh của cô!” Trác Bách Quân miễn cưỡng buông hai tay, quay sang trên sa lon, chậm rãi nói: “Nếu cô có thể lợi dụng cô ấy, cô có thể lên như diều gặp gió, hiện tại cô tạm thời chịu ủy khuất một chút, có đáng gì? Đến khi nổi tiếng, đá cho cô ấy một cái không được sao? Chỉ cần cô ấy vẫn coi cô là bạn bè, cô vẫn có cơ hội ! Thừa dịp cô ấy còn chưa ký hợp đồng “Trà Hoa Nữ”, cô tìm cơ hội tiếp cận cô ấy! Thật ra cô diễn xuất rất tốt, cô ích kỷ như thế, tại sao không diễn khổ nhục kế?”

Cẩn Nhu suy nghĩ những lời này. . . . . .

Trác Bách Quân quay đầu liếc mắt nhìn Cẩn Nhu, chậm rãi đè lên thân thể cô, nhẹ nhàng hút môi đỏ mọng của cô, tay vươn đến trước bộ ngực cô, không ngừng xoa nắn, hưởng thụ săn chắc của cô, anh không nhịn được bị mê hoặc nói: “Giữ kỹ USB, đến lúc đó đánh phủ đầu! Hủy diệt cô ấy triệt để! ! Làm cho cô ấy trọn đời không thể nào xoay người được!”

Cẩn Nhu quay đầu nhìn Trác Bách Quân, cô nhíu mày, nói: “Tại sao đột nhiên anh lại đưa ra chủ ý này cho tôi?”

Trác Bách Quân cười đắc ý, cúi người, cách lớp áo của cô, hôn nhẹ bộ ngực sữa của cô, từ trước đến giờ, anh thích loại cảm giác khiêu khích ở khoảng cách như vậy, lúc anh vừa tiến vào, vừa nói: “Bởi vì. . . . . . Tôi muốn triệt để phá hủy công ty Hoàn Cầu! Tôi mặc kệ Văn Vũ nghĩ như thế nào, nhưng công ty Hoàn Cầu, tôi nhất định phải xử lý !”

Cẩn Nhu đột nhiên cười cúi đầu, nhìn anh không ngừng vuốt ve ngực mình, ánh mắt của cô lạnh lùng, hiện lên nụ cười quyến rũ, chậm rãi vươn hai tay, nhẹ nhàng kéo áo lót của mình . . . . . .

Ánh mắt Trác Bách Quân sáng lên, nhìn bộ ngực sữa xinh đẹp, anh ngạc nhiên, mừng rỡ bổ nhào lên phía trước, kéo áo lót của cô ném ra, cắn điểm hồng của cô, tay đưa xuống phía dưới, xoạt một tiếng, xé tất chân của, điên cuồng tiến vào . . . . .

Thân thể Cẩn Nhu cong lên, ánh mắt càng ngày càng trong suốt, cười lạnh lùng, khóe mắt rơi ra giọt lệ. . . . . .

***

Hạ Tuyết ở trên giường trằn trọc, đột nhiên nhìn thấy Cẩn Nhu đứng ở vách núi đen, nhìn mình vẫy vẫy tay, sâu kín nói: “Tôi phải đi, tôi đi rồi, các người vui vẻ chứ? Tôi hại người, tôi cũng hại chết bản thân tôi, sau này cô cố gắng mà hưởng thụ vinh hoa phú quý của cô, tôi đi đây. . . . . .”

Cô ấy đứng giữa núi tuyết, nhìn Cẩn Nhu cười thê lương, vươn người nhảy xuống. . . . . .

“A. . . . . .” Hạ Tuyết sợ tới mức ngồi bật dậy trên giường, hai mắt sợ hãi nhìn xung quanh, không thở nổi!

Daniel cùng Hàn Văn Hạo đang ở phòng đọc sách bàn công việc, nghe tiếng kêu thê lương truyền đến, Daniel lập tức buông tất cả công việc trên tay, rất nhanh chạy vào phòng, liếc mắt nhìn thấy Thanh Nhã đã chăm sóc, anh lo lắng đi tới ngồi ở bên giường, ôm lấy Hạ Tuyết đang sợ hãi nói: “Bảo bối, làm sao vậy? Lại gặp ác mộng sao ?”

“Em mơ thấy. . . . . . Cẩn Nhu muốn nhảy xuống vực. . . . . .” Hạ Tuyết dựa vào trong lòng Daniel, nuốt nước bọt, hốc mắt đỏ lên nói: “Dường như em nhìn thấy cô ấy đã chết. . . . . .”

“Đây chỉ là mơ thôi! !” Daniel lo lắng nói. Hạ Tuyết thở phì phò, lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Không phải . . . . . .Em nhìn thấy cô ấy đã xảy ra chuyện. . . . . .”

Hàn Văn Hạo đứng ở cửa phòng, nghe những lời này, ánh mắt của anh lạnh lùng!

Điện thoại di động ở phía sau vang lên. . . . . .

Hạ Tuyết ngạc nhiên nắm di động trên giường, alo một tiếng. . . . . .

“Là tôi . . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!