You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 235

Chương 235: VẺ ĐẸP TÂM HỒN

Trong một phòng trang nhã của nhà hàng tây cao cấp nhất!

Quản lí nhà hàng dẫn nhân viên phục vụ vừa rồi mang chai rượu đỏ, tạm thời dừng công việc, trở lại nhà hàng tây một lần nữa!

Chuyên gia rượu đỏ, chuyên gia chưng cất rượu, chuyên gia hầu rượu cũng đứng một bên, chờ đợi!

Hàn Văn Hạo và Hi Văn ngồi đối diện ở hai đầu bàn ăn dài, chú nhìn cháu, cháu nhìn chú, ánh mắt nhìn nhau. . . . . . Sau cùng bọn họ cùng cúi xuống, vươn tay phải, vạch xuống ba cái một lúc, cùng ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nhìn đối phương!

Tả An Na, Mặc Nhã và Hạo Vũ, trong thoáng chốc có một loại cảm giác kì lạ, dường như bọn họ đã biết nhau hàng trăm nghìn năm rồi.

Hàn Văn Hạo ngồi trên sa lon xa hoa nhìn Hi Văn, vẻ mặt, ánh mắt kiên định, anh nhàn nhạt nói: “Đưa rượu lên!”

“Vâng!” Quản lí nhà hàng tự mình tiến lên, mang bao tay trắng, nhân viên phục vụ đưa đến hai ly thủy tinh tulip, cẩn thận định đặt trước mặt Hàn Văn Hạo . . . . .

“Ưu tiên phụ nữ !” Hi Văn đột nhiên cất giọng trong vắt nói.

Hàn Văn Hạo đưa mắt nhìn cô bé một cái, khách sáo giơ tay!

Quản lí lập tức bưng ly rượu đưa tới trước mặt Hi Văn, sau đó đưa đến trước mặt Hàn Văn Hạo, trước mặt của ba người chuyên gia rượu đỏ, chuyên gia chưng cất rượu, chuyên gia hầu rượu, sau đó, chai rượu đỏ được mang lên, anh tự mình nhận chai rượu đỏ, cầm lấy con dao xoắn ốc, cẩn thận cắm con dao xoay tròn vào nút gỗ, dùng sức xoay vài cái, “phụt” một tiếng, nút gỗ chai rượu đỏ văng ra. . . . .

Hi Văn cười nói: “Khui rượu đỏ, dùng dao xoay tròn tốt, giữ vững truyền thống cũng là một loại đức tính tốt đẹp!”

Quản lý nhà hàng lập tức không khỏi cung kính đối với Hi Văn, cô bé mới năm tuổi, khi nói chuyện, mặc dù là trẻ con, nhưng đầy khí thế làm cho người ta không khỏi cung kính cô bé!

Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng ngồi đó, nhìn cô bé dựa trên sa lon, hai mắt lấp lánh, mặc dù lúc nảy bị anh xỉ trán, tóc có chút xốc xếch, càng thêm đáng yêu, nhưng nhìn cô kiêu ngạo như thế, không vừa mắt! !

Quản lí nhà hàng cẩn thận bỏ nút chai xuống, trước tiên giải rượu hơn 10 phút, khoảng thời gian rảnh, Hi Văn giơ tay lên nói với Mặc Nhã: “Điện thoại!”

“Vâng!” Mặc Nhã lập tức lấy điện thoại ra, đưa đến trong tay Hi Văn, Hi Văn nhận điện thoại, bấm số di động của mẹ! !

Hạ Tuyết đang lái xe chạy vào đài truyền hình, nhận điện thoại của con gái, cô lập tức ah một tiếng, kêu lên: “Chẳng trách hôm nay mẹ cảm thấy ớn lạnh, thì ra là quỷ linh tinh con! ! Tìm mẹ làm chi? Lúc này, con nên ở trong rừng rậm, ôm sói xám lớn ngủ đi!”

Hi Văn ah. . . . .một tiếng, nhún nhún vai nói: “Làm ơn! ! Sói xám lớn đến tối, không thể đi ngủ! ! Con đã nói với mẹ mấy lần rồi ? Sói xám lớn đến tối phải đi lừa cô bé quàng khăn đỏ! !”

“Vậy bây giờ con gọi điện thoại cho mẹ làm gì? Con đừng nói với mẹ, con lại lấy kính thiên văn của PAPA, nhìn người ngoài hành tinh nhé?” Hạ Tuyết chuẩn bị dừng xe!!

Hi Văn thở dốc một hơi, nói: “Cho nên con nói, cám ơn cha con đã cho con trở nên thông minh! Nếu con giống như mẹ, thật không còn mặt mũi nào đối với những người già ở Giang Đông và ông nội đạo diễn! ! Kính thiên văn là dùng để xem sao trên trời! ! Dùng để xem người ngoài hành tinh à?”

Hàn Văn Hạo vô cùng im lặng ngồi nghe, không biết cô bé nói chuyện với ai, anh nghĩ vừa rồi cô bé ở trước bàn, dường như đang nói chuyện với mẹ, bất đắc dĩ nghe được mơ hồ, không rõ lắm!

Hạ Tuyết có chút bất đắc dĩ nói với con gái: “Con nói chói tai như vậy, thật là giống cha con như đúc! ! Làm cho người ta ghét a!”

“Nếu không phải như vậy, tại sao mẹ và cha tách ra! Đừng nói là cha xem thường mẹ!” Hi Văn mỉm cười nói.

Hạ Tuyết chắt lưỡi một tiếng, nói: “Mẹ nói cho con biết, lúc ấy cha con rất đáng yêu! Yêu mẹ đến chết đi sống lại! ! Trong mắt cha chỉ có một mình mẹ ! Sau này, bất đắc dĩ phải tách ra. . . . . .”

“Làm ơn đi! Mẹ về nước một chuyến, tại sao đầu óc trở nên ngốc nghếch vậy? Nói chuyện không thống nhất, lần trước mẹ nói cha có rất nhiều người phụ nữ, mẹ nhìn thấy bị hao tổn tinh thần mới quyết định mang con rời khỏi nơi thành thị đau lòng!” Hi Văn không thể nhịn được nữa, nhắc nhở cô.

Hạ Tuyết không nhịn được, không chút để ý, cười rộ lên, vừa dừng xe vừa nói: “Là như thế sao?”

“Mỗi ngày mẹ đều diễn phiên bản khác nhau! Mời mẹ viết nhật kí được không?” Hi Văn lại nhắc nhở mẹ! !

“Ôi! Không phải mẹ làm cho con vui sao?” Hạ Tuyết nói đùa với con gái.

“Mẹ lại sỉ nhục IQ và trí nhớ của con! !” Hi Văn lại nói: “Loại người như mẹ, tại sao PAPA lại thích mẹ chứ?”

“Mẹ có vẻ đẹp tâm hồn!” Hạ Tuyết ngồi trong xe nói!

“Vẻ đẹp tâm hồn của mẹ, chính là sinh ra con !” Hi Văn nói thẳng.

“Mẹ nó! Con cũng quá không biết xấu hổ rồi!” Hạ Tuyết lập tức bắt chước sói xám lớn, nói: “Sói đến đây, cô bé quàng khăn đỏ lo sợ trốn đi, nếu không sẽ bị ăn thịt ! !”

“Ghê tởm! !” Hi Văn lập tức cúp điện thoại, nói với Mặc Nhã: “Tại sao mẹ mãi không trưởng thành vậy! ? Mẹ tính cả đời đều lấy chuyện cổ tích sói xám lớn và cô bé quàng khăn đỏ để dọa cháu sợ sao?”

Mặc Nhã cười nói: “Đó là vì cô chủ nhỏ trưởng thành rất nhanh!”

“Hừ! Cháu không muốn giống mẹ, không chịu lớn lên!” Hi Văn nhìn về phía Hàn Văn Hạo, anh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm cô bé, cô bé nhún nhún vai, nói: “Xấu hổ, để cho chú nhìn thấy cuộc nói chuyện không vui vừa rồi!”

Hàn Văn Hạo quay đầu đi, cầm ly nước ấm uống một ngụm!

Thời gian giải rượu đã đến!

Quản lí lập tức lấy khăn lông trắng, nâng chai rượu đỏ, đi tới trước mặt Hi Văn, cẩn thận rót một ly nhỏ rượu đỏ cho cô bé, sau đó trở lại trước mặt Hàn Văn Hạo, cũng cẩn thận rót một ly rượu đỏ, sau đó rót rượu đỏ vào ly cho ba chuyên gia rượu đỏ, chuyên gia chưng cất rượu, chuyên gia hầu rượu, năm người bọn họ cùng lúc cầm ly cao cổ, nâng ly rượu đỏ, xoay nhẹ 365 độ, Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn Hi Văn xoay rượu đỏ xong, theo trình tự cầm ly rượu đỏ đưa lên mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, có chút mất mát, lắc đầu nói: “Thật đáng tiếc . . . . . .”

Hàn Văn Hạo không để ý đến cô bé, tự mình hớp một ngụm nhỏ rượu đỏ!

Ba chuyên gia cũng hớp một ngụm nhỏ rượu đỏ. . . . . .

Tất cả mọi người đều hồi hộp nhìn tình huống này!

Hi Văn đặt ly rượu đỏ xuống, khiêu khích nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng nhìn cô bé, nhíu mày lại! !

Ba chuyên gia cũng đặt ly rượu xuống, cùng nói: “Rượu này, chính xác là nút gỗ bị hư, cho nên axit tannin đã bị phá hủy, mùi rượu tiết ra ngoài rồi! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!