You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 236

Chương 236: CHÁU MUỐN TÌM CHA

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu, ánh mắt có chút tán thưởng, mỉm cười nhìn cô bé trước mặt!

Vẻ mặt Hi Văn cũng đắc ý mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .”Xem đi! Cháu thắng rồi ! !”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe lên, nói: “Cháu đã giúp tôi một chuyện, cứu vãn danh dự khách sạn, tôi muốn tặng cho cháu một món quà nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn!”

Hi Văn nhướng mày, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Cháu không thiếu quà!”

“Vậy cháu muốn gì?” Hàn Văn Hạo nhìn cô bé trước mặt hỏi.

Hi Văn nghĩ nghĩ, nhìn anh nói: “Cháu muốn cái gì, chú cũng cho cháu sao?”

“Uh`m!” Hàn Văn Hạo trực tiếp gật đầu.

Hi Văn sâu kín nhìn ông chú trước mặt, miệng của cô bé chu ra, nghĩ nghĩ vấn đề này, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Vậy chú giúp cháu một việc, được không?”

Hàn Văn Hạo nhìn Hi Văn, cau mày nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu nói: “Đúng vậy! Cháu nói đi! !”

Ánh mắt mắt to tròn của Hi Văn lấp lánh, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Cháu muốn tìm cha!”

Mặc Nhã và Hạo Vũ đột nhiên lo lắng nhìn Hi Văn.

Hàn Văn Hạo nhướng mày, nhìn cô bé năm tuổi trước mặt, mặc sơ mi trắng, ngồi trên sa lon, lúc nhìn người khác luôn đầy kiêu ngạo, không nhìn ra chút nào sơ hở, nhưng lúc cô bé nói ra câu: cháu muốn tìm cha, ánh mắt cô bé đột nhiên tối sầm, lạnh nhạt, cúi đầu nhìn thoáng qua ly rượu đỏ, lại ngẩng đầu nhìn anh, có chút lo lắng nói: “Chú đồng ý với cháu không? Cháu không thể nói với mẹ và PAPA, cháu muốn tìm cha! Chắc chắn bọn họ sẽ không cho phép cháu ! Nhưng cháu muốn tìm cha! ! Cháu muốn hỏi cha, lúc ấy tại sao không cần mẹ!”

Hàn Văn Hạo dường như hiểu được nổi lòng của cô bé, anh mỉm cười nói: “Như thế nào? Bởi vì không có cha, cho nên cố ý kiêu ngạo như vậy?”

“Không phải!” Hi Văn lập tức phản bác.

Hàn Văn Hạo nghi ngờ hỏi: “Cháu đã nói cha cháu không muốn cháu và mẹ, tại sao vẫn còn tìm cha? Dứt khoác quên cha đi! !”

“Cháu muốn tìm cha! Lần này cháu về nước, chính là vì tìm cha! ! Cháu rất nhớ cha!” Hi Văn khẳng định nhìn Hàn Văn Hạo nói!

Hàn Văn Hạo nhìn cô bé này, nhàn nhạt hỏi: “Cháu không hận cha sao? Cha không cần cháu, cháu không hận cha sao?”

Hi Văn cắn môi, cúi đầu nói: “Cháu không hận cha! Mẹ nói, cha là vì bất đắc dĩ mới tách khỏi chúng tôi. Mẹ nói, cha rất yêu cháu nhưng không có cách nào gặp mặt thôi, mẹ vẫn nói với cháu, không cho phép cháu hận cha, bởi vì mỗi người tách ra đều có lý do. . . . . . Cho nên mẹ thường mang cháu đi trang trại rượu nho, mẹ đã đứng trên ruộng bậc thang cao nhất, để cho cháu nhìn về phương Đông, gọi to tên cha. . . . . .”

Hàn Văn Hạo yên lặng lắng nghe. . . . . .

“Cháu tin mẹ cũng rất nhớ cha, bởi vì vào mỗi đêm lúc đi ngủ, mẹ thường xuyên chạy đến phòng cháu, leo trên giường cháu, ôm cháu, hỏi: “Bảo bối, con có nhớ cha hay không?” Cháu không dám nói nhớ, bởi vì cháu vừa nói nhớ, mẹ sẽ khóc. . . . . . Khóc rất đau lòng, khóc nói với cháu, cha rất yêu cháu, cha vô cùng, vô cùng yêu cháu. . . . . . Mẹ là một người dễ dàng chảy nước mắt! Nghe nói lúc sinh cháu ra, khóc thật lợi hại”. Hi Văn nhếch miệng, cúi đầu. . . . . .

Trong lòng Hàn Văn Hạo căng thẳng khó hiểu. . . . . .

Hi Văn lại ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, bỏ đi thái độ kiêu ngạo rất dọa người lúc nảy, rốt cuộc giọng nói có chút yếu ớt, hỏi: “Chú. . . . . . Sẽ giúp cháu tìm cha không?”

Hàn Văn Hạo nhìn cô bé, do dự một lúc, vừa muốn trả lời cô bé, lại nghe phía trước có tiếng kêu kinh ngạc, mừng rỡ. . . . . .”Hi bảo bối! !”

Hi Văn ngồi trên sa lon, quay đầu lại nhìn thấy Daniel đi cùng quản gia, bước nhanh tới, lúc này Hi Văn mới buông lỏng, rất vui vẻ nhảy xuống sa lon, chạy tới trước mặt Daniel, kêu to: “PAPA!”

Daniel rất vui vẻ cúi người xuống, bế Hi Văn lên, hôn lên mặt của cô bé, giật mình cười hỏi: “Tại sao con một mình về nước? Cũng không nói cho mẹ? Mẹ mà biết con về nước, mẹ nhất định bị hù chết rồi ! !”

Hi Văn vui vẻ ôm cổ Daniel, cười nói: “Con muốn cho các người một ngạc nhiên, vui vẻ thôi! Ông nội nói với mẹ, Tiểu Ma Nữ một mình cầm chổi bay khắp nơi! ! Ông nội nói với bà nội, Hi bảo bối lớn lên, nhất định có thể giống như Tiểu Ma Nữ bay khắp nơi! ! Cho nên con nói chào tạm biệt ông bà nội, về nước rồi! ! PAPA, con rất nhớ người!”

Daniel ôm Hi bảo bối, nói: “PAPA cũng rất nhớ con!”

Hàn Văn Hạo ngồi trên sa lon, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hi Văn, ánh mắt nhanh chóng chớp lóe, bỗng nhiên nhớ tới lời của cô bé, một cách khó tin: “Cháu nghĩ mẹ cháu phải bảo lãnh, dù sao mẹ là ảnh hậu. Mặc dù cháu không hiểu tại sao nói: sói đến đây lại đoán không ra là quả khế, người có chỉ số thông minh như vậy, lại có thể làm ảnh hậu, nhưng ông đạo diễn nói, bản thân diễn viên không có giá trị ! ! Àiz!”

Anh khiếp sợ nhớ lại Hạ Tuyết ngồi gần anh trên sa lon, căng thẳng hỏi anh, sói đến đây, đoán một loại hoa quả!

Trái tim của anh căng thẳng, nhìn Daniel ôm cô bé vào trong ngực, đau lòng sửa lại mái tóc trên trán, cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé, đưa lên môi mình hôn nhẹ, mỉm cười nói: “Hôm nay cô gái nhỏ ngoan hiền của chúng ta rất có hương vị cô gái phương Đông!”

Hi Văn lập tức ngẩng khuôn mặt tươi cười, vẻ mặt bướng bỉnh, vui vẻ dựa vào vai Daniel, chu môi rất đáng yêu. . . . . .

Trong đầu Hàn Văn Hạo nhanh chóng nhớ lại sáu năm trước, Hạ Tuyết nói với anh. . . . . .”Tôi quay xong bộ phim “Vương triều hiện đại” tôi sẽ cùng em trai rời khỏi thành phố này. . . . . . Sẽ không trở lại. . . . . . Tôi muốn đi đến một thị trấn nhỏ, mở một quán cà phê, ở nơi đó có đủ loại hoa Violet. . . . . . Tôi muốn bình an sống qua ngày. . . . . .” Anh lập tức nhìn bộ dáng cô bé năm tuổi trong lòng Daniel, anh càng không ngừng tính toán thời gian, anh cau mày, cuối cùng đã hiểu, sáu năm trước Hạ Tuyết vì mang thai mà rời khỏi???

Anh kinh sợ ngẩng đầu nhìn cô bé . . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!