You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 237

Chương 237: CHÚ LÀ CHA CỦA CHÁU SAO?

Hàn Văn Hạo bước nhanh ra khỏi khách sạn Castleton, nhớ tới hình ảnh của cô bé và Daniel lúc nảy, anh nói với Tả An Na: “Lập tức điều tra cho tôi! ! Rốt cuộc sáu năm trước Hạ Tuyết có mang thai hay không, sau đó sinh ra một đứa bé gái lúc nào, thời gian cụ thể là lúc nào!”

Tả An Na lập tức đáp lại: “Vâng!”

Hàn Văn Hạo ngồi vào trong xe, nhìn phong cảnh ngoài của sổ xe, cắn chặt răng, không nhịn được nghĩ đến cô bé đó thật sự tinh quái, vô cùng thông minh, đáng yêu! !

Daniel ôm cô bé Hi Văn đi vào Phòng tổng thống, đặt cô bé xuống, nói: “Bảo bối! ! Nhà của chúng ta tạm thời ở nơi này! ! Thích không?”

Vẻ mặt Hi Văn mới mẻ, chạy vào phòng khách to lớn, đi tới ban công, nhìn mặt biển mênh mông, cô bé ngạc nhiên chỉ ra biển, vui vẻ quay đầu nhìn Daniel nói: “PAPA! Biển rất lớn! !”

Thanh Nhã dẫn người giúp việc đi dọn một căn phòng nhỏ, lại sai người chuẩn bị nước tắm cho cô chủ nhỏ, sau đó căn dặn phòng bếp nấu một bát cháo yến mà cô chủ nhỏ thích nhất, vừa bận rộn, vừa cười nói chuyện với Mặc Nhã và Hạo Vũ. . . .

Daniel mỉm cười nhìn Hi Văn đang nằm trước ban công, nhìn mặt biển nơi xa xa, anh lo lắng đi vào phòng, nhìn người giúp việc đang trải tấm nệm màu hồng trên chiếc giường nhỏ, đặt trên bàn chiếc đèn Hello Kitty, dép nhỏ màu hồng, thấp ngọn nến màu hồng. . . . . . Sau đó mang đàn Piano đặt cạnh bãi biển, kéo tấm vải lụa trắng, chống nắp hộp Piano lên. . . . . .

Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Daniel vừa nghe xong điện thoại công ty, đi vào phòng ăn, nhìn đầu bếp tự mình dọn lên bàn những món ăn mà Hi Văn ưa thích, sau đó là một ly nước ấm, một ly nước đá. . . . . .

Daniel duỗi ngón tay, chạm nhẹ vào ly, xác định độ ấm thích hợp cho Hi Văn, anh vừa nghe điện thoại, vừa đi ra phòng khách, nói với Hi Văn đang nằm ngoài ban công nhìn cảnh biển: “Công chúa! Đến ăn một chút! Con đến đây bị chênh lệch múi giờ! Chờ một lúc, ăn cháo xong, ngủ sớm nhé!”

“Cám ơn PAPA.” Hi Văn vui vẻ đi vào phòng ăn, vừa đi vừa nhìn phòng của mẹ, phòng PAPA, phòng đọc sách của PAPA, đi qua cửa phòng của mình, mới đi vào phòng ăn. . . . . .

“Cô chủ nhỏ, nhanh dùng cơm!” Thanh Nhã vui vẻ nói, tự mình kéo ghế dựa ra cho cô bé. . . . .

“Cám ơn dì Thanh Nhã!” Hi Văn vui vẻ ngồi vào bàn, lập tức cầm một miếng bánh nhỏ, đưa tới miệng Mặc Nhã nói: “Dì ăn đi! !”

“Cám ơn!” Mặc Nhã cúi xuống, ăn miếng bánh ngọt kia, sau đó cùng Hạo Vũ ngồi chung trên bàn cơm, chuẩn bị dùng cơm. . . . . .

“Hey!” Daniel có chút bất đắc dĩ đi vào phòng ăn, một tay chống lưng ghế dựa, một tay chống bàn, cúi người xuống nói xin lỗi với cô bé Hi Văn: “Tạm thời PAPA đột nhiên có chút việc, phải về công ty một chuyến!”

“Ồ. . . . . .!” Hi Văn ngẩng đầu, khuôn mặt tươi cười sáng lạn, nói: “PAPA nhanh đi đi! Nhớ đừng nói cho mẹ biết con về nước . . . . . .! Con muốn cho mẹ một bất ngờ lớn, vui vẻ lớn!”

“SURE!” Daniel nhìn Hi Văn nói: “Thực xin lỗi, bảo bối, xin tha thứ PAPA không thể trò chuyện với con, đến tối về, con đàn dương cầm cho PAPA nghe?”

“OK! Enjoy you job!” Cô bé Hi Văn mỉm cười nói xong, ngẩng mặt lên, dán lên mặt Daneil, nói tạm biệt!

“Bye!” Daniel hôn lên trán cô bé Hi Văn, vội đứng dậy rời khỏi.

Hi Văn vừa cầm muỗng nhỏ ăn bữa sáng, vừa nhìn Daniel đi ra ngoài, đôi mắt to của cô bé đột nhiên lóe sáng, lập tức buông miếng bánh ngọt xuống, nhảy xuống ghế dựa, chạy vào phòng nhỏ của mình, “phịch” một tiếng đóng cửa lại! !

Thanh Nhã ngạc nhiên đi tới trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa, nói: “Cô chủ nhỏ, cô làm sao vậy? Có phải không thoải mái hay không? Ăn không ngon miệng sao? Chúng tôi lập tức đổi món khác cho cô!”

“Không có việc gì! Cháu bị lệch múi giờ, cháu muốn đi ngủ, đừng ai vào quấy rầy! ! !” Hi Văn nhỏ giọng từ bên trong đáp lời, Thanh Nhã mỉm cười gật đầu.

Hi Văn để chân trần chạy vào tủ, đẩy cửa tủ treo quần áo thật lớn, lôi rương hành lí nhỏ của mình ra, quỳ gối trước cái rương, rất cẩn thận lấy vòng trang sức ra, váy nhỏ, nón của mình, tất cả đều đem ra ngoài, rốt cuộc tìm ra chiếc điện thoại của mẹ ở Pháp, cô bé lập tức cầm lấy điện thoại, khởi động máy, mở album, nhìn thấy trên màn hình điện thoại xuất hiện một người đàn ông đeo mắt kính đen, mặc áo bác sĩ, đứng trước đài phun nước ở cửa bệnh viện, nhìn phong cảnh phía xa, vẻ mặt sâu kín, đôi mắt to ngây thơ của cô bé chớp một cái, nhìn ông chú trong màn hình, cắn môi dưới, tự nhủ nói: “Chú là cha cháu sao?”

Hi Văn nghĩ nghĩ, chạy vào phòng tắm, tắm rửa xong, sau đó bảo người giúp việc chuẩn bị cho mình một chiếc váy nhỏ màu xanh dương, mang vớ trắng, giầy trắng, ngồi trước gương trang điểm, nhìn gương, cột hai bím tóc, xoay người lại, lấy ba lô nhỏ trong rương hành lí ra, cầm điện thoại di động và tờ địa chỉ bỏ vào trong ba lô, chạy ra phòng, đứng ở cửa, nhìn đám người bọn họ đều đang cười đùa, cô bé nghĩ nghĩ, tròng mắt đảo một vòng, nhón chân, đóng cửa lại, vụng trộm chuồn ra khỏi phòng tổng thống. . . . . .

Cuối mùa thu, trời đổ mưa phùn rả rích. . . . . .

Trước cửa khách sạn có trạm xe buýt không xa . . . . . .

Hi Văn vừa tránh mưa, vừa ngẩng đầu nhìn trạm xe buýt, cô bé nghĩ nghĩ, mở ba lô nhỏ của mình, tìm địa chỉ bệnh viện, lấy bản đồ thành phố nhìn nhìn, tìm được xe buýt số 15 đi bệnh viện, cô bé vui vẻ cất bản đồ và địa chỉ bệnh viện, lại lấy ra hai đồng nhân dân tệ đã chuẩn bị trước lúc còn ở Pháp, đứng trước trạm xe, chờ xe buýt. . . . . .

Thời gian từng phút, từng phút trôi qua. . . . . .

Hai tay cô bé Hi Văn nắm chặt dây ba lô của mình, quay đầu lại, nhìn cây dương trên đường lớn phía xa, nghĩ xem xe buýt số 15 khi nào mới đến, lúc này cơn mưa phùn vẫn bay tán loạn, cô bé Hi Văn vẫn đứng đó, mặc cho mưa rơi rụng trên thân mình, hai mắt vẫn sáng lấp lánh, tràn đầy chờ mong xe buýt đến. . . . . .

Rốt cuộc, qua gần 15 phút, một chiếc xe buýt màu trắng hai tầng trên đường lớn cây Dương xanh biếc chạy tới, cuối cùng dừng lại trước trạm, cửa “phịch” một tiếng, mở ra. . . . . .

Hi Văn vui vẻ, trong lòng bàn tay nhỏ nắm chặt hai đồng tiền xu, nhảy lên xe công cộng, bỏ tiền xu vào trong hộp. . . . . .

“Cô bạn nhỏ, cha, mẹ cháu đâu? Tại sao một mình ngồi xe?” Lái xe có chút lo lắng nói.

Hi Văn quay đầu lại nhìn chú lái xe nói: “Mẹ cháu đến ngay!” Cô bé vừa nói xong, lập tức “Thùng thùng thùng thùng” chạy lên tầng hai, tầng hai không có người hành khách nào, cô bé Hi Văn vui vẻ chạy đến chỗ ngồi đầu tiên ở tầng hai, nhìn cây dương trên đường lớn ngoài của sổ xe, thu vào đáy mắt, cô bé mỉm cười hạnh phúc, nhẹ nhàng gọi nhỏ trong lòng: “Chú, cháu đến gặp chú. . . . . chú là cha cháu sao?”

Xe chậm rãi khởi động, cơn mưa phất vào cửa kính xe, mơ hồ nhìn thấy một cô bé con trong xe, đôi mắt to thông minh, tràn đầy mong đợi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!