You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 239

Chương 239: CHÚ YÊU THÍCH MẸ CHÁU KHÔNG?

Hàn Văn Kiệt nhướng mày, thật nghi ngờ đứng tại chỗ, nhìn cô bé mang ba lô nhỏ, hai bím tóc vung vẫy chạy đến trước mặt mình, ngẩng đầu ánh mắt lấp lánh cười nói: “Chú Hàn! ! Cháu là Hi Văn! ! Mẹ nói chú rất yêu cháu !! Chú mua cho cháu rất nhiều đồ chơi, cháu đều giữ rất cẩn thận. . . . . .! ! Cháu cũng giống chú, tương lai muốn làm bác sĩ. . . . . .! !”

Hàn Văn Kiệt vừa nghe lời này, rốt cuộc nhanh chóng nhớ đến tại bữa tiệc đính hôn của anh cả, Hạ Tuyết đưa cho mình xem album hình trong điện thoại di động, cô bé Hi Văn đáng yêu kia và bảo bối này giống nhau như đúc! Không trách được nhìn quen mắt như vậy! !

Anh kích động nhìn quanh bốn phía, vẫn chưa hết kinh ngạc, ngồi xổm người xuống, vừa mừng vừa sợ, lo lắng nắm vai cô bé Hi Văn hỏi: “Bảo bối, một mình cháu đến đây sao? Mẹ đâu!”

“PAPA và mẹ đều rất bận! ! Một mình cháu đến gặp chú thôi ! ! Cháu biết ngồi xe buýt số 15!” Hi Văn nói dứt lời, thân thiết nhìn ông chú trước mặt, ánh mắt hiền từ, hốc mắt cô bé không hiểu sao đỏ lên.

Hàn Văn Kiệt giật mình nhìn bảo bối nhỏ trước mặt, mắt to xinh đẹp, cái mũi nhỏ, cái miệng hình cung nhỏ nhỏ giống như mẹ, thật đẹp, một tiểu mỹ nhân, trắng nõn thật đáng yêu đứng trước mặt mình, anh nhớ lúc trước Hạ Tuyết vì sinh đứa nhỏ này đã chịu đau khổ, hốc mắt anh đỏ lên, lập tức vươn hai tay ra ôm cô bé Hi Văn vào trong lòng, xúc động nói: “Hi Văn. . . . . . Chú rất nhớ cháu. . . . . . Cháu lại có thể lớn như vậy, xinh đẹp như vậy, hiểu chuyện như vậy . . . . . .”

Hi Văn dựa trong lòng ông chú, mím môi, mặc dù cố kiềm chế nhưng nước mắt nhỏ giọt xuống. . . . . .

***

Phòng khám bác sĩ Hàn Văn Kiệt!

Cô bé Hi Văn ngồi ghế dựa bên cạnh chú Hàn, vừa cởi đôi tất chân của mình, vừa nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn chú Hàn đang ngồi trước bàn chẩn mạch, cầm đèn pin, lật mí mắt phía dưới của một người bệnh, nhìn một chút, nhíu nhíu mày, hỏi người bệnh có bị bệnh viêm gan hay không . . . . . .

Người bệnh nói không có. Hàn Văn Kiệt tỉ mỉ hỏi: “Trong khoảng thời gian gần đây, ăn uống thế nào? Có ăn nhiều thức ăn cay hay không?”

“Có, thường ăn lẩu cay!” Người bệnh ngượng ngùng nói.

Hàn Văn Kiệt mỉm cười đáp lại: “Cái này khó trách, ngủ được không?”

“Không được tốt lắm! Mắt rất đau, có phải nhỏ một giọt thuốc là được rồi hay không?” Người bệnh lo lắng hỏi: “Không có việc gì chứ?”

Hàn Văn Kiệt cười nói: “Hiện tại mắt đang nhiễm trùng, tôi cấp cho anh thuốc kháng sinh và thuốc nhỏ mắt cùng điều trị thử xem, ngày mai nhớ tới tái khám, bình thường anh sợ chích, có thể sẽ chậm hết một chút.”

Người bệnh ngượng ngùng cười nói: “Cũng là bác sĩ hiểu tôi! Tôi cũng không biết, tại sao tôi sợ chích.”

Hàn Văn Kiệt nói thật: “Nếu sợ chích, thường ngày phải chăm sóc bản thân cho tốt, bệnh mắt là chuyện lớn, không thể phớt lờ, biết không? Thường ngày chú ý ăn uống nhẹ rồi nghỉ ngơi!”

“Tốt!” Người bệnh lập tức đáp.

“Đi lấy thuốc đi!” Hàn Văn Kiệt xé toa thuốc đưa cho người bệnh.

“Cám ơn bác sĩ Hàn” Người bệnh xoay người rời khỏi.

Rốt cuộc, Hàn Văn Kiệt quay đầu lại, nhìn Hi Văn vẫn bình tĩnh nhìn mình, nở nụ cười rất ngọt ngào, trái tim của anh mềm nhũn, buông bút máy, xoay người, hai tay bưng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, dịu dàng hỏi: “Cháu vừa mới xuống máy bay, mệt không? Muốn nằm trên ghế sa lon nghỉ một chút không? Xem bệnh cùng chú, rất mệt …!”

“Không mệt! !” Hi Văn thật vui vẻ ngồi thẳng lên, nói: “Tương lai cháu cũng muốn làm một bác sĩ! Cho nên không sợ mệt!”

Hàn Văn Kiệt cười, hỏi Hi Văn. . . . . .”Tại sao cháu muốn làm bác sĩ?”

“Không biết! Cháu thích làm bác sĩ! Cháu cũng có ống nghe trái tim như vậy! !” Hi Văn chỉ vào ống nghe bệnh trên cổ Hàn Văn Kiệt nói!

Hàn Văn Kiệt nhướng mày, véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô bé, nói: “Đứa ngốc! Làm sao cháu có được? Chỉ có bác sĩ mới có thôi, cái kia của cháu là món đồ chơi, chú đã nhìn thấy rồi !”

“Chú ơi, chú thật sự có thể nghe được tiếng trái tim đập sao? Tiếng đập thình thịch đó?” Cô bé Hi Văn Ngạc nhiên hỏi.

“Uh`m. . . . . . Chú còn nhớ, lúc cháu vẫn còn trong bụng mẹ, tiếng trái tim đập thình thịch thật mạnh mẽ! Lúc ấy tất cả bác sĩ đều rất ngạc nhiên!” Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói xong, từ trong túi áo bác sĩ, lấy ra một thanh chocolate, chuẩn bị bóc cho cô bé Hi Văn.

“Cháu không ăn vặt!” Cô bé Hi Văn từ chối như một người lớn nói!

“Ồ. . . . . .! ?” Hàn Văn Kiệt có chút kì lạ nhìn cô bé Hi Văn cười nói: “Cái này, cháu và mẹ cháu không giống nhau! Mẹ cháu thích ăn vặt, nhất là đồ ăn không tốt cho sức khỏe! ! Chú nhớ lúc cô ấy mang thai cháu, thích nhất là Kentucky! Đồ ăn vặt cũng không bỏ được!”

“Vậy. . . . . . Chú thích ăn vặt không?” Hi Văn hỏi!

“Chú không thích!” Hàn Văn Kiệt cười nói.

“Chú thích ăn cái gì nhất?”

“Chú không kén ăn, ngoại trừ đồ ăn vặt!” Hàn Văn Kiệt nhìn Hi Văn bật cười nói xong, nhấn nút đèn xanh, bắt đầu muốn xem mạch, nhưng y tá tiến vào nói, hôm nay trời mưa, không có nhiều người bệnh, sau đó y tá nhìn thoáng qua cô bé, nói đùa: “Ôi chao! Cô bé rất giống anh !”

Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nhìn y tá, y tá lập tức cười đi ra ngoài.

Hi Văn sâu kín nhìn nửa khuôn mặt của ông chú này, rất đẹp trai, rất thân thiết, cô bé mở to mắt hỏi: “Chú yêu thích mẹ cháu không?”

Hàn Văn Kiệt sửng sốt, quay đầu lại nhìn cô bé Hi Văn bật cười hỏi: “Có chuyện gì?”

Hi Văn không lên tiếng, chỉ nhìn ông chú, hỏi lại: “Chú yêu thích mẹ cháu không?”

Ánh mắt Hàn Văn Kiệt hơi chút ảm đạm, sau đó quay đầu lại, có chút tò mò hỏi: “Tại sao nhất định phải hỏi chuyện này?”

Hi Văn không dám nói thật ý nghĩ với Hàn Văn Kiệt, chỉ rối rít nói: “Cháu chỉ muốn biết, chú có yêu thích mẹ cháu hay không !”

Hàn Văn Kiệt do dự một lúc, nhìn Hi Văn cười nói: “Chú có thể trả lời cháu thế này. . . . . . Chú rất thưởng thức mẹ cháu, rất thương yêu mẹ cháu, nhưng không thể nói yêu thích. . . . . . Bởi vì chuyện này sẽ không có lễ phép với cha của cháu. . . . . .”

Ánh mắt Hi Văn tối sầm lại, cúi đầu, nhẹ đong đưa đôi chân nhỏ, nhưng không còn nhẹ nhàng như lúc nảy. . . . . .

Hàn Văn Kiệt ngạc nhiên cúi đầu, nhìn bộ dáng của cô bé, buồn cười hỏi: “Làm sao vậy? Chú nói sai sao? Cháu đừng tức giận, chú có thể nói với cháu, mẹ cháu ở trong lòng chú là người vô cùng quan trọng, rất quan trọng, điều này so với yêu thích, còn quan trọng hơn gấp ngàn lần. . . . . .”

***

Hạ Tuyết bất đắc dĩ cầm điện thoại di động, vừa nghe xong, nói: “Cái gì? Hi Văn về nước rồi hả ? Con bé lại chạy đi tìm bác sĩ Hàn? ?” Vẻ mặt của cô sửng sốt, đột nhiên hiểu được suy nghĩ của con gái, cô kêu lên một tiếng nói: “Con bé chết tiệt này! !”

Cô vừa nói xong, lập tức lái xe chạy như bay đến bệnh viện!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!