You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 244

Chương 244: BÓP CHẾT !

Hàn Văn Hạo giống như con báo nhỏ, hai mắt tràn đầy ý muốn giết người nắm chặt tay của Hạ Tuyết, tức giận nói: “Cô đừng ở trước mặt tôi nói đến tư cách! ! Tôi mặc kệ cô có bao nhiêu lý do thê thảm, cô không thể sinh con của tôi ! ! Cô một mình sinh nó ra là cô có tội! !”

Hạ Tuyết tức giận hất tay anh ra, rơi lệ nhìn anh, hét to: “Tôi có tội gì? Tôi chỉ không muốn bóp chết một sinh mệnh nhỏ! ! Huống chi, tôi tự nguyện mang thai nó sao?”

“Đây cũng không phải là tôi tự nguyện! !” Hàn Văn Hạo tức giận gầm nhẹ: “Nhưng cô không có quyền sinh con của tôi khi tôi không biết gì, trên người của nó chảy một nửa dòng máu của tôi, cô làm như vậy để cho tôi trở tay không kịp, vậy là không tôn trọng tôi ! !”

“Anh tôn trọng tôi sao?” Hạ Tuyết kích động nhìn anh hét lên: “Em trai của anh thích tôi, thì có quan hệ gì với tôi? Lúc anh muốn mạnh mẽ hôn tôi, có liên quan gì tới tôi ! Anh dựa vào đâu muốn đuổi tôi đi? Bây giờ tôi giữ lại con mình, tôi làm sai sao? Tôi tôn trọng sinh mệnh, tôi làm sai sao? Anh có thể không xem nó là con anh, anh hoàn toàn có thể xem thường nó! !”

“Tôi có thể xem thường nó sao?” Hàn Văn Hạo nắm tay cô, siết chặt trong tay của mình, tức giận đến gân xanh nổi lên, anh căm giận nói: “Tôi hận không thể đoạn tuyệt tất cả quan hệ với cô! ! Cô lại muốn sinh đứa nhỏ này để trói chặt cuộc đời tôi và cô! ! Cô trêu chọc Văn Vũ còn chưa đủ, còn muốn trêu chọc tôi ? ?”

Hạ Tuyết nghe nói như thế, đau khổ rơi lệ, tay cô bị anh kéo sắp gãy lìa, kêu to: “Anh buông tay!! Tôi không muốn nói chuyện với anh!! Buông tay!! Ở trong cuộc đời tôi, anh là một ác ma đáng sợ! Anh tàn nhẫn đến nổi khiến cho tôi muốn chừa cho con mình một cơ hội nhớ nhung cũng không có!! Anh buông tay!! Tôi đau quá . . . . .”

Hàn Văn Hạo tiếp tục vô tình gầm thét: “Tất cả mọi chuyện đều do cô tự tìm!! Cô dám lấy tính mạng của đứa bé đến gây chuyện với tôi ? Hiện tại tôi hận không thể đem cô băm vằm ! ! Đem cô lóc từng miếng thịt! ! Cô là một phụ nữ đáng ghét, phụ nữ đáng sợ, sao dám sinh con của tôi ! ! Dám sinh đứa bé của họ Hàn tôi! !”

Hạ Tuyết cố sức xoay hai tay đã bầm đen của mình, rơi lệ hét lên: “Nó không phải con của anh! Đó là con của tôi ! ! Anh không có tư cách làm cha của nó, cha của nó đã chết rồi! !”

Hàn Văn Hạo vừa nghe lời này, vẻ mặt lạnh lùng, vô tình vung tay một cái, quăng cả người cô ngã trên rào chắn.

Hạ Tuyết cắn răng dựa vào bên cạnh rào chắn, khóe môi rỉ máu, vẻ mặt tức giận quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, không chút sợ hãi đi tới trước mặt anh, nước mắt run rẩy lăn ra nói: “Tôi nói cho anh biết! ! Tôi sống rất không dễ dàng, tôi đã sống thì không cho phép bất cứ ai phá hoại hạnh phúc của tôi và con gái, tôi mặc kệ anh là ai, nếu anh dám làm tổn thương tôi một lần nữa, đụng đến con gái tôi một chút, tôi không tiếc bất cứ giá nào cũng liều mạng với anh !”

Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc cô, cười lạnh hỏi: “Cô không tiếc bằng mọi giá liều mạng với tôi? Cô có gì để liều mạng với tôi? Ví dụ như đi quyến rũ em trai của tôi sao?”

Vẻ mặt Hạ Tuyết lạnh lùng, nhìn chằm chằm anh!

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng nhìn cô nói: “Cô ném khăn tay của tôi, trên góc khăn có hoa văn màu xanh nhạt, chỉ có ba người đàn ông của nhà họ Hàn mới có! ! Cô lại có thể rất ác độc dám quyến rũ em trai tôi đã có vợ hứa hôn, suy nghĩ không đơn giản chút nào? Chú ấy và Mộng Hàm rất hạnh phúc, cô biết không? Tại sao cô chạm đến nó? Cô trêu chọc Văn Vũ còn chưa đủ, cô dám giấu chú ấy trong lòng của cô sáu năm?”

Hạ Tuyết tức giận nhìn anh nói: “Tôi quyến rũ Văn Kiệt sao? Thậm chí ngay cả đến gần tôi cũng không dám! Biết ơn để ở trong lòng mà không dám chạm đến cảm tình này! Tôi không muốn quấy rầy cuộc sống của anh ấy! ! Tôi càng không muốn phá hoại tình yêu của anh ấy.”

“Cô yêu chú ấy là một cái tội! !” Hàn Văn Hạo vươn bàn tay to nắm chặt cằm của cô, giống như dùng hết sức lực muốn cắt đứt mạch máu của cô, tức giận nói: “Cô có tư cách gì thích chú ấy? Cô làm cho em trai thứ hai của tôi yêu cô, cô yêu em trai thứ ba của tôi, cô lại sinh con của tôi ! ! Khó trách cô không chết được, bởi vì bất cứ lúc nào cũng có người bảo vệ tốt cho cô, mặc kệ cô gặp phải chuyện gì, cô cũng có thể lui lại mà theo đuổi việc khác, ngã vào trong lòng bất cứ người đàn ông nào! Nếu cô thật sự thánh thiện như vậy, cô không nên trở về, cô cút cho thật xa! Nhưng cô lại mang theo con của tôi trở lại, cô có dụng ý gì?”

Mọi thứ xung quanh Hạ Tuyết dường như muốn nổ tung, cô đột nhiên tức giận vươn tay, bất chấp tát anh một cái! !

Hàn Văn Hạo không thể tin được, tức giận trừng mắt nhìn cô, chậm rãi nói: “Cô dám đánh tôi ? Bây giờ, cô lại dám đánh tôi ?”

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nhanh như chớp, hướng trên mặt Hàn Văn Hạo tát một bạt tai! !

“Cô. . . . . . ” Hàn Văn Hạo tức giận điên cuồng, nắm chặt tay cô, tức giận nói: “Cô làm ra chuyện như vậy! ! Cô còn dám đánh tôi ? Cô lấy đứa bé trói chặt cuộc đời tôi và cô, cô còn dám đánh tôi ?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, mặc cho nước mắt run rẩy tuôn trào, cắn chặt răng, đi tới gần Hàn Văn Hạo, gằn từng tiếng nói: “Tôi từng có một ý muốn duy nhất đối với anh, anh là cha của đứa bé. Tôi trở về vì nó có tâm nguyện muốn gặp cha! ! Nhưng hôm nay, tôi xem ra không cần thiết nữa! Nếu anh không tin tôi có khả năng chống lại anh, vậy thì anh có thể thử xem! ! Nhưng đừng đụng đến ranh giới cuối cùng của tôi! ! Anh không biết cái gọi là buồn nôn, dùng lời nói giẫm đạp người khác đến cực điểm! ! Anh không có tư cách nói chuyện với tôi dù chỉ một chút! Cuộc đời của tôi, tự tôi biết mình làm thế nào để kiêu ngạo, không cần anh nhắc nhở tôi! ! Anh cút đi! ! Anh lập tức cút cho tôi ! Ngay cả khi tôi ôm Hi Văn nhảy xuống biển chết, tiêu tan thối rữa, chúng tôi cũng không có chút quan hệ với anh! ! Trên người Hi Văn chảy dòng máu ác ma của anh, với tôi mà nói, đó chính là một loại sỉ nhục! !”

Cô cắn răng nói xong, rơi lệ bỏ đi.

Hàn Văn Hạo tức giận bắt lấy cánh tay của cô, vẻ mặt lạnh lùng nhanh chóng nói: “Còn muốn chạy? Chuyện đứa bé còn chưa giải quyết xong! !”

“Anh muốn giải quyết thế nào?” Hạ Tuyết ngẩng mặt lên, không sợ hãi nhìn anh: “Bóp chết hai mẹ con chúng tôi sao? Bóp chết chúng tôi sao?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!