You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 250

Chương 250: TỰ TÌM

Trong lòng Hạ Tuyết không khỏi đau xót, quay đầu lại nhìn anh không chịu thua nói: “Cái gì mà thói quen xấu? Con bé thông minh và đáng yêu biết bao nhiêu! Nó mạnh mẽ, dũng cảm, hiền lành, tất cả đều do tôi dạy !”

“Tôi xem cô vẫn ít dạy dỗ nó ! Giống như con nghé con, đụng khắp nơi! ! Không có chút đầu óc! !” Hàn Văn Hạo cầm chặt tấm hình con gái, nhìn cô bé đáng yêu, nhớ hôm qua gặp mặt, trên mặt của anh không nhịn được nở nụ cười ôn hòa, chậm rãi hỏi: “Tối hôm qua có khỏe không?”

“Khỏe cái gì mà khỏe? Làm hại tôi mắc mưa cả buổi tối, phát sốt rồi ! !” Hạ Tuyết tức giận nói.

Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu lại, không thể tin được, nhìn cô nói: “Tôi hỏi con gái, hôm qua nghe chúng ta cãi nhau, nó có khỏe không?”

Hạ Tuyết nhanh chóng quay đầu lại, tức giận trừng mắt nói: “Nó không có việc gì! Rất tốt! ! Nhưng không chịu ngủ với tôi! !”

“Vậy sao! !” Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn tấm hình một cái, nhớ tới cái gì, có chút chán ghét, quay đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Bị sốt sao?”

“Đúng vậy!” Hạ Tuyết chán nản nói.

“Đã hết chưa?” Hàn Văn Hạo lo lắng hỏi.

“Tốt rồi! ! Quan tâm đến tôi làm gì? Sợ tôi chết, không ai khiêu khích với anh sao?” Hạ Tuyết quay đầu nhìn anh, tức giận nói!

“Tôi sợ cô lây bệnh cho con gái tôi, cho nên hỏi cô có khỏe hay không!” Hàn Văn Hạo không khách sáo nói ngay.

Hạ Tuyết thật hít một hơi lạnh, nhìn người này, ánh mắt của cô cũng không khỏi có chút dịu dàng khi nhìn trong ánh mắt Hàn Văn Hạo xuất hiện sự dịu dàng hiếm thấy khi nhìn hình của con gái, còn có ý cười. . . . . . Đôi mắt cô chớp một cái, vẫn tức giận vươn tay nói: “Trả tấm hình cho tôi ! !”

Hàn Văn Hạo lập tức rút tấm hình lại, nhìn Hạ Tuyết nói: “Trả tấm hình cho cô? Một mình cô đã có nó sáu năm, cô còn dám đòi một tấm hình nhỏ này với tôi?

Hạ Tuyết cũng không khách sáo hỏi: “Vậy sáu năm qua, anh đã làm gì cho nó? Anh dựa vào cái gì muốn có tấm hình của nó?”

Hàn Văn Hạo cười lạnh, nói: “Nếu cô muốn tiếp tục nhìn thấy nó trong cuộc đời, tôi sẽ không cho nó nhìn nữa, cô thử đoạt lại đi?”

Hạ Tuyết tức muốn bể phổi, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh không nên hở một chút là uy hiếp tôi ! Tôi dám để cho nó xuất hiện trong cuộc sống của tôi, thì tôi cũng đã chuẩn bị mọi chuyện rồi ! ! Nó sắp sáu tuổi, cho dù là lên tòa án, nó cũng có quyền tự quyết định rồi !”

Hàn Văn Hạo khẽ nhướng mày, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Toà án? Pháp luật? Đừng nói chuyện pháp luật trước mặt thương nhân! Pháp luật đối với chúng tôi mà nói, chỉ là công cụ, không phải thủ đoạn chế tài! ! Cô muốn lên tòa án? Tốt thôi! ! Tôi sẽ hủy diệt mọi thứ của cô, cho cô thân bại danh liệt, tạo bằng chứng cô hít thuốc phiện, tạo bằng chứng cô có bệnh tâm thần, tung tin cô dâm loạn với rất nhiều người, tôi muốn xem cô còn có quyền gì tranh đoạt con gái với tôi! Cô dám nói pháp luật với tôi không? Cô dám đấu với tôi không?”

Hạ Tuyết tức giận đến mặt cô trắng bệch, trái tim đau đớn không thở nổi, nhìn người đàn ông này tàn nhẫn vô tình tới cực điểm, cô tức giận, nắm chặt ly rượu đỏ trên bàn, hắt lên người Hàn Văn Hạo, hét lên: “Anh là một tên khốn kiếp! !”

Hàn Văn Hạo như một con dã thú, người bị ẩm ướt, đứng lên, ôm chặt Hạ Tuyết vào trong ngực, sau đó đè cả người cô lên sa lon, ôm chặt người cô đang vùng vẫy, thậm chí hai chân đè lên đùi thon dài của cô, cúi sát mặt Hạ Tuyết, tàn nhẫn cười lạnh nói: “Cô thật sự rất không thông minh! ! ! Có lẽ cô đừng chọc tôi ! Tôi còn có thể cho cô có cơ hội đoàn tụ với con gái! Nhưng cô lại cứ muốn cứng rắn đấu với tôi! ! Cô đấu thắng tôi sao? Bây giờ cô có hai lựa chọn, một là trả con gái lại cho tôi ! ! Hai là cùng con gái đi theo tôi !”

“Nằm mơ! !” Hạ Tuyết tức giận đến toàn thân phát run, xoay thân thể, nào ngờ lúc vùng vẫy, cổ áo chữ V thật sâu, đột nhiên trợt xuống bả vai trắng mịn, lộ ra bộ ngực sữa căng tròn. . . . . .

Lồng ngực Hàn Văn Hạo phập phồng, nghe cô nói xong, vô tình nói: “Tôi đã cho cô một cơ hội rời khỏi! Nhưng cô cứ muốn con gái của tôi, đây là cô tự tìm ! ! Cô đừng trách ai! !”

Hạ Tuyết nghiến răng nghiến lợi nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh cảm thấy tôi không có cách đối phó với anh sao? Anh cho là Daniel sẽ bỏ qua cho anh sao? Daneil coi Hi Văn như mạng sống, Tổng Thống cũng xem Hi Văn là mạng sống!! Anh cướp đoạt được sao? Hôm nay tôi không phá hư mọi thứ, là vì bản tiểu thư nhân từ!! Nếu tôi không nhân từ! Chúng ta hãy chờ xem!!”

“Vậy thì chờ xem! !” Hàn Văn Hạo đè thân thể của cô, vừa định nói lời kiêu ngạo, lại nghe đến tiếng chuông trong nhà vang lên, anh không vui nghiêng đầu, sau tiếng chuông cửa, Tần Thư Lôi đứng trước màn hình theo dõi, mỉm cười nói: “Văn Hạo. . . . . . Anh ở nhà sao? Em lên đây …! Hôm nay chúng ta phải đi lấy nhẫn cưới !”

Hạ Tuyết vừa nghe lời này, tức giận nhìn Hàn Văn Hạo, cái người đàn ông xui xẻo này, nói: “Không thể nào? Lại là chiêu này? Có phiền hay không ?”

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ, thở dốc một hơi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!