You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 258

Chương 258: NGƯỜI CÔ YÊU CÓ THỂ NHƯỜNG ĐƯỢC SAO?

Cẩn Nhu vừa lau lệ, vừa nói: “Có gì mà hi vọng hay không hy vọng ? Đây là thực lực quyết định ! Cô diễn hay tôi diễn cũng giống nhau ! Ảnh hậu năm nay, nhất định là cô rồi !”

“Cho tới bây giờ tôi cũng không nghĩ tới những thứ này!” Hạ Tuyết mỉm cười cúi đầu, rốt cuộc, phục vụ mang hai ly cà phê Cappuccino đến!

“Cô còn nhớ tôi thích uống Cappuccino?” Cẩn Nhu ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Hạ Tuyết mỉm cười xếp khăn giấy trong tay thành một đóa hoa nhỏ màu trắng, nhàn nhạt nói: “Trước kia đi quán cà phê nhỏ, cô thích uống nhất Cappuccino, sau đó thêm đá nhỏ!”

Cẩn Nhu lại nhìn Hạ Tuyết nói: “Nhưng cô rất ít uống chung với tôi!”

“Tôi uống không được!” Hạ Tuyết cầm thìa nhỏ, khuấy tan các viên đá hình trái tim trong ly Cappuccino do nhân viên phục vụ đưa đến, nhàn nhạt nói: “Mặc kệ lúc đó điều kiện của cô tốt bao nhiêu, tôi không nỡ uống hơn 20 đồng một ly Cappuchino.”

Cẩn Nhu ngẩng đầu sâu kín nhìn Hạ Tuyết, trong lòng đau xót nói: “Cô nên suy nghĩ cho mình một chút, căn bản không cần suy nghĩ cho người khác.”

“Tôi chỉ muốn dựa vào tiêu chuẩn của mình!” Hạ Tuyết cầm ly cà phê uống.

“Cô đã thay đổi, cô thật sự đã thay đổi!” Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết nói.

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Cẩn Nhu, hơi chút ngạc nhiên mỉm cười hỏi:

“Trở nên suy nghĩ cho mình!” Cẩn Nhu nhìn cô nói.

Hạ Tuyết nhíu mày ngẫm lại, cười nói: “Con người phải lớn lên ! Chúng ta càng không ngừng bị thương, nếu như không học bảo vệ mình, đó không phải là rất ngu sao?”

Cẩn Nhu lại nhìn Hạ Tuyết nói: “Còn trách tôi sao?”

Hạ Tuyết lắc đầu, cười nói: “Đều đã đi qua, có một số việc, phải để cho nó qua đi ! Nếu không, lúc đó cô cũng sẽ không thành tựu như tôi bây giờ, oán hận không thể giải quyết vấn đề. Tôi cũng không muốn ôm oán hận suốt đời.”

Cẩn Nhu không lên tiếng, yên lặng lắng nghe.

Hạ Tuyết ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cẩn Nhu một cái, mỉm cười nói: “Mấy năm nay cô sống tốt chứ?”

Cẩn Nhu mỉm cười cúi đầu nói: “Không tệ ! Ly hôn được một khoản tiền đủ sống được, sau đó quay một số phim linh tinh. Cuộc sống lúc nào cũng hướng về phía trước! Một mình cô đơn !”

“Cô không liên lạc với Thế Vĩ sao?” Hạ Tuyết nhìn cô hỏi.

Cẩn Nhu lắc đầu nói: “Không có! Tôi nghe nói, năm nay anh ấy muốn kết hôn, cưới con gái của tập đoàn Đông Tinh! Dường như rất hạnh phúc . . . . . .”

“Tìm người khác yêu đi!” Hạ Tuyết nhìn Cẩn Nhu nói.

Cẩn Nhu cười khổ mà nói: “Trong cuộc đời, đâu dễ dàng gặp được người mình yêu và người yêu mình như vậy?”

Hạ Tuyết suy nghĩ vấn đề này.

Cẩn Nhu ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười hỏi: “Vậy còn cô? Cùng Daniel tiên sinh. . . . .”

Hạ Tuyết khẽ cười: “Chúng tôi rất tốt!”

“Bây giờ cô là người hạnh phúc nhất trên đời này!” Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết cười nói: “Có người yêu ưu tú nhất, bản thân có sự nghiệp huy hoàng, cái gì cũng có rồi.”

Hạ Tuyết gật đầu nói: “Tôi vô cùng quý trọng hiện tại, nhưng trong cuộc đời, liệu có thuận lợi như vậy không? Không có chuyện này cũng chuyện khác . . . . . .”

Cẩn Nhu nhướng mày, nhìn cô nói: “Bây giờ cô còn có gì phiền não? “Trà Hoa Nữ” cũng đã nhận rồi.”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Cẩn Nhu, thật lòng nói: “Cẩn Nhu, hiện tại tôi không thiếu cơ hội, nếu cô muốn nhận “Trà Hoa Nữ”. . . . . .”

“Đừng nói nữa! Tôi không thối tha cướp đoạt vai diễn của bạn tốt! !” Cẩn Nhu nói!

Hạ Tuyết lại nhìn cô nói: “Nhưng. . . . . . cái này không phải cô cướp đoạt, có lẽ cô cũng nên đi tranh thủ một chút.”

“Tôi không so được với cô!” Cẩn Nhu lạnh lùng nói.

“Không! ! Tôi đã xem cô diễn xuất rồi, rất xuất sắc!” Hạ Tuyết lại nói.

“Không cần đồng tình với tôi ! Mặc dù bây giờ tôi cô đơn một mình, nhưng tôi không cần người khác đồng tình! Tôi hạnh phúc hơn rất nhiều người. Cô chỉ cần chăm sóc tốt cho mình là đủ, hôm nay tôi hẹn với cô cũng chỉ muốn gặp gỡ bạn cũ! Sáu năm qua, ai cũng đã trưởng thành và bình tĩnh, đối với chuyện hoang đường trong quá khứ, đừng rối rắm cũng vô cùng may mắn rồi !” Cẩn Nhu nói.

Hạ Tuyết yên lặng nhìn cô.

“Đi dạo một chút đi! Đã lâu cũng không đi cùng cô rồi !” Cẩn Nhu theo thói quen mở túi xách muốn lấy tiền. . . . . .

“Để tôi tính cho!” Hạ Tuyết từ trong túi áo khoác, lấy ra mấy tờ 100 đồng . . . . . .

Cẩn Nhu chẳng biết nói gì nhìn cô nói: “Cô vẫn tính tình đó, ăn mặc giản dị, thích trả tiền như vậy!”

Hạ Tuyết cười ha ha ha, sau khi phục vụ tính tiền xong, hai người đeo mắt kính, đi ra khỏi quán cà phê, dọc theo con đường rừng phong thật dài đi tới phía trước, hai người vừa đi vừa nhìn nhau cười, cùng bước đi về phía trước, cùng đạp lá phong rơi trên mặt đất, bóng dáng màu xanh lay động. . . . . .

***

Sau khi Hạ Tuyết chia tay Cẩn Nhu, lên xe trở về khách sạn, thuận tiện gọi điện thoại cho Hàn Văn Vũ.

“Ừ? Lúc này cô gọi điện thoại cho tôi làm gì?” Hàn Văn Vũ ngạc nhiên nằm trên giường, lim dim ngủ, hỏi.

Hạ Tuyết do dự một lát, nói với Hàn Văn Vũ: “Văn Vũ, anh nói xem, tôi buông tha “Trà Hoa Nữ” có được không? Tặng cơ hội này cho Cẩn Nhu!”

Hàn Văn Vũ nhướng mày nói: “Không phải đã cắt bỏ đoạn diễn trên giường rồi sao?”

“Uh`m. . . . . .” Hạ Tuyết đáp lời.

“Vậy tại sao cô buông tha vai diễn này?” Hàn Văn Vũ ngạc nhiên hỏi.

Hạ Tuyết không biết nói như thế nào, chỉ bình tĩnh lái xe, nhìn đèn đỏ sáng lên, dừng lại vạch đường!

“Hạ Tuyết! Tôi không biết cô và Cẩn Nhu tình nghĩa thế nào ! Nhưng tôi muốn nói với cô, đóng phim phải tìm được một kịch bản tốt, tìm được một nhân vật mà mình thích là rất khó ! ! Cô phải hiểu, tìm được nhân vật, giống như yêu nhân vật đó, cô có biết tại sao phải yêu không?” Hàn Văn Vũ hỏi Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết nhìn đèn đỏ từng giây giảm xuống, không thốt nên lời.

“Yêu nhân vật này là mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ cô nghĩ ra bao nhiêu lý do để phản đối, nhưng cô cũng không cách nào ngăn cản bản thân mình yêu . . . . . . Đây mới là tình yêu! Lựa chọn nhân vật cũng như vậy, mặc kệ bên cạnh có bao nhiêu người phản đối cô, có bao nhiêu lý do để phản đối, nhưng nhân vật đó thuộc về cô, chỉ vì cô yêu nhân vật này! Cô nói cho tôi biết, là một diễn viên đúng nghĩa, khát vọng yêu nhân vật, nhân vật cô yêu tha thiết có thể nhường được sao? Người cô yêu có thể nhường được sao?” Hàn Văn Vũ thật lòng hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!