You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 263

Chương 263: TẠI SAO ANH NHẤT ĐỊNH ĐẤU THEO TÔI?

Buổi đấu giá bắt đầu!

Trước tiên bắt đầu bán đấu giá một túi xách LV hàng hiệu! ! Tất cả nữ ngôi sao và nhóm người danh viện nhìn túi xách LV số lượng có hạn trên thế giới, tất cả xôn xao, chộn rộn, nghe nói túi xách này chỉ có ba cái, một cái trong tay Nữ Hoàng Anh, một cái trong tay phu nhân tổng thống Pháp, thật không ngờ còn một cái may mắn xuất hiện ở đây.

Hàn Văn Hạo hơi nghiêng đầu nhìn vợ hứa hôn hỏi: “Thích không?”

Tần Thư Lôi khẽ cười, ánh mắt lộ ra ngọt ngào, Hàn Văn Hạo hiểu ý, lúc bắt đầu chào giá, trực tiếp thẻ bài 1.000.000 !

Mọi người đều ồ lên, rối rít hâm mộ nhìn Hàn Văn Hạo có thể vì vợ hứa hôn ra tay hào phóng như vậy!

Hạ Tuyết khẽ chớp mắt, có chút nhàm chán nở nụ cười, cúi đầu nhìn danh sách đấu giá. . . . .

“Trời ạ, cha đứa nhỏ này, đối với mẹ kế thật tốt! Vậy tại sao anh ta cắn cô?” Isha nhìn Hạ Tuyết xuất thần hỏi.

Hạ Tuyết bất đắc dĩ quay đầu, nhìn bạn tốt nói: “Tại sao tôi phải phân cao thấp chuyện này, tôi với anh ta không một chút quan hệ!”

“Nhưng anh ta cắn cô !” Isha lại nhắc nhở cô.

“Đó là bởi vì anh ta ngứa răng được chưa? Bây giờ tôi cũng ngứa răng, cô có muốn thử một chút hay không?” Hạ Tuyết nhìn bạn tốt hỏi.

Isha “phốc” một tiếng, lại rất cảm động nói: “Cô nói xem, một người đàn ông cùng một người phụ nữ tham gia buổi đấu giá, sau đó người phụ nữ muốn cái gì, người đàn ông đều mua cho cô ấy, cô nói lãng mạn biết bao nhiêu, chỉ tiếc hôm nay ông chủ chúng tôi không tới, ôi. Không cách nào thể hiện một chút sức quyến rũ đàn ông của anh ấy !”

Hạ Tuyết chắt lưỡi một tiếng, lườm cô!

Cuộc đấu giá kế tiếp là một dây chuyền đá quý, dây chuyền này bởi vì quá bình thường, cho nên giá cả không cao, gần 200 ngàn cũng đã gõ xuống, tiếp theo là bình hoa bằng sứ mà Tần Thư Lôi thích, Hàn Văn Hạo cũng đưa ra 2.000.000 đóng góp để lấy bình hoa, lúc này toàn trường lại xôn xao một trận, trên mặt Tần Thư Lôi tràn đầy hạnh phúc, cười ngọt ngào . . . .

“Vật bán đấu giá kế tiếp là viên Dạ Minh Châu!” Người chủ trì tay cầm microphone, sau đó để cho nhân viên nghiệp vụ bưng một cái hộp nhung màu xanh đậm, ánh đèn trong hội trường tối sầm lại, trong bóng tối đột nhiên mọi người nhìn thấy một ánh sáng từ chiếc hộp phát ra, càng ;úc càng lấp lánh, một loại ánh sáng mê hoặc, vô cùng thần bí, vô cùng kỳ diệu. . . . . . Làm cho người ta nhìn thấy yêu thích mà ra tay không tiếc!

Hạ Tuyết lập tức chỉ vào viên Dạ Minh Châu nói: “Tôi muốn viên Dạ Minh Châu này! ! Tôi nhất định phải có viên Dạ Minh Châu này! !”

Cô vừa nói xong, cũng đã cầm thẻ bài, bắt đầu muốn giơ lên! !

Isha nhìn Hạ Tuyết hưng phấn, cũng bất đắc dĩ nở nụ cười.

“Dạ Minh Châu chào giá 100 ngàn! !” Người chủ trì mỉm cười cầm microphone, nói với mọi người.

Hạ Tuyết lập tức giơ thẻ bài, nói: “200 ngàn!”

Khách quý nhao nhao nhìn về phía Hạ Tuyết, các diễn viên mới không dám cùng tranh, dừng tay, một danh viện nào đó ở trong góc, cũng là cao thủ đấu giá, đầu tiên nhìn thoáng qua vẻ mặt Tần Thư Lôi, thấy cô không muốn viên Dạ Minh Châu này, cô yên lòng giơ thẻ bài 300 ngàn!

Hạ Tuyết lập tức giơ thẻ bài nói: “400 ngàn!”

Nữ danh viện mỉm cười giơ thẻ bài: “500 ngàn” trong lòng cô hừ một tiếng, nói: “Đấu theo tôi? Hừ!”

Từ Văn Hi có thiện ý ngồi bên cạnh Isha, cô nhắc nhỡ nói: “Các cô gái này đều là người giàu có, vừa rồi cô ấy mua ngôi nhà 30 triệu, cô ấy có tiền, nếu ông chủ của cô là người bình thường thì bỏ qua đi !”

“Chuyện cười!” Isha trực tiếp cười lạnh nói: “Ông chủ chúng tôi cái gì có thể thiếu, nhưng không thiếu tiền!”

Trong lòng Hạ Tuyết nghĩ tới đây là buổi từ thiện, nên trực tiếp giơ thẻ bài 1.000.000 !

Người toàn trường bắt đầu la hoảng, không thể tin được nói: “Không thể nào? Vì một viên Dạ Minh Châu, bỏ ra 1.000.000.”

Vẻ mặt nữ danh viện chán nản nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết cúi đầu nhìn móng tay thủy tinh của mình, cảm thấy nó làm cho mình có chút không thoải mái.

“2.000.000 !”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh Hạ Tuyết. . . . . . Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, cô nhướng mày, ghé sát anh tức giận nói: “Anh ầm ĩ với tôi làm gì? Anh nổi điên hả?”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên cười nói: “Tôi không muốn ầm ĩ gì, vợ hứa hôn của tôi thích nó!”

Hạ Tuyết khẽ liếc mắt nhìn Tần Thư Lôi, đột nhiên có chút xin lỗi mỉm cười với cô nói: “Không có việc gì, Văn Hạo. . . . . .”

Thật ra, bình thường Hạ Tuyết là một người rất hiểu lễ phép, nhưng cô thật sự vô cùng thích viên Dạ Minh Châu này, sau đó cô xin lỗi, cười ha ha nói: “Đều là làm việc thiện, chúng ta không so đo tiền nhiều hay ít tiền hơn . . . . Ách. . . . . . 3.000.000. . . . . . Cám ơn!”

Các khách quý vừa nghe Hạ Tuyết giơ thẻ bài kêu 3.000.000, đã xôn xao khiếp sợ nhìn qua, bắt đầu thì thầm.

“4.000.000 !” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nâng thẻ bài nói.

Hạ Tuyết nhìn anh, cắn răng giơ thẻ bài nói: “5.000.000 !”

“6.000.000 !” Hàn Văn Hạo lại nói.

“7.000.000 !” Hạ Tuyết.

“8.000.000 !” Hàn Văn Hạo nói!

“Tại sao anh nhất định phải đấu theo tôi?” Hạ Tuyết tức giận ghé sát vào Hàn Văn hạo hỏi.

Hàn Văn Hạo nói thẳng: “Vợ hứa hôn của tôi thích!”

“8.000.000 lần đầu tiên!” Người chủ trì phấn khởi kêu, đấu giá lần này có thể nói là kích thích nhất từ trước tới nay!

“Anh đã mua cho cô ấy rất nhiều thứ rồi như vậy, tại sao không nhường cho tôi một chút?” Hạ Tuyết tức giận, muốn dùng tình cảm, bởi vì cô thật sự không muốn quá công khai!

“Tại sao tôi phải nhường cho cô? Cô là phụ nữ của tôi sao? Tại sao giao thiệp với rất nhiều người đàn ông tốt, sao không thấy ai mạnh mẽ cạnh tranh vì cô?” Hàn Văn Hạo châm biếm nói.

Hạ Tuyết nghiến răng nghiến lợi nhìn người đàn ông hèn hạ này, miệng nhất định mọc răng chó, cho nên nói chuyện buồn nôn như vậy! !

“9.000.000 !” Hạ Tuyết giơ thẻ bài! !

“10.000.000!” Hàn Văn Hạo lại nhàn nhạt giơ thẻ bài! ! !

“Anh . . . . . .” Hạ Tuyết nhìn con báo chết tiệt này, không thể nhịn được nữa, vẻ mặt lạnh lùng vừa muốn mở miệng mắng người, lại nhìn thấy bộ dáng Tần Thư Lôi nhìn Hàn Văn Hạo đầy thâm ý, cô tức giận, vẻ mặt lạnh lùng, dường như không đành lòng tranh cướp . . . . .

“11.000.000!” Một giọng nói của người đàn ông cất lên, mọi người giật mình cùng nhau ngẩng đầu, nhìn thấy Daniel, Tổng Giám đốc Tập đoàn Hoàn Cầu, con trai Tổng Thống Pháp, mặc tây trang trắng, đẹp trai, quý phái, vô cùng hấp dẫn, tôn quý tao nhã đi vào hội trường. . . . . .

Hạ Tuyết nhìn Daniel, sửng sốt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!