You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 287

Chương 287: MẸ ĐỨA BÉ

Hàn Văn Hạo ngồi trong quán cà phê, thấy Hạ Tuyết mặc áo sơ mi màu xanh dương, quần jean trắng, đeo kính đen, đội mũ kéo vành nón thật thấp, tay nắm túi vải lớn đi tới, gương mặt vội vàng ngồi xuống, cũng không nhìn Hàn Văn Hạo, trực tiếp mở thực đơn, nhìn tên cà phê phía trên, cô gọi: “Bia!”

Hàn Văn Hạo nhướng mày, nhìn cô.

“Ồ?” Nhân viên phục vụ có chút sửng sốt, nhìn vị tiểu thư này!

“Cho cô ấy ly cà phê đen!” Hàn Văn Hạo lạnh nhạt nói.

“Vâng!” Nhân viên phục vụ đi chuẩn bị.

Hạ Tuyết có chút không vui nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Tại sao anh gọi cà phê đen như vậy? Anh muốn tôi bị đắng chết sao?”

Hàn Văn Hạo im lặng nhìn Hạ Tuyết nói: “Tôi không biết cô có bị co rút thần kinh không! Nhưng cô rất khác thường! Xảy ra chuyện gì?”

“Liên quan gì tới anh?” Hạ Tuyết không khách sáo hỏi.

“Lúc nãy như con thiêu thân lao đầu vào lửa muốn đi gặp tôi, nhất định là xảy ra chuyện gì sao ?” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Hạ Tuyết khẽ nhíu mày, nhìn anh nói: “Không có liên quan đến anh ! !”

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo có chút không vui, nhưng vì có chuyện muốn thương lượng với cô, đành phải nén cơn tức giận, nâng ly cà phê lên uống.

“Anh tìm tôi có chuyện gì?” Hạ Tuyết kỳ quái nhìn Hàn Văn Hạo hỏi.

Hàn Văn Hạo vừa muốn nói chuyện, lại thấy nhân viên phục vụ đưa cà phê tới, im lặng một chút, chờ nhân viên phục vụ đặt cà phê để xuống, sau khi rời đi, anh nhìn Hạ Tuyết nói: “Tôi có việc muốn nhờ cô giúp !”

Hạ Tuyết kỳ quái nhìn Hàn Văn Hạo, có chút nhạo báng nói: “Tốt! Hàn Văn Hạo anh có chuyện muốn nhờ tôi giúp, đương nhiên cầu còn không được! Tôi muốn lưu khoảnh khắc đáng quý này vào trong sử sách, để người đời ca công tụng đức của anh gấp đôi ! !”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô!

Hạ Tuyết chợt nhíu mày, nâng ly cà phê lên, vừa uống vừa hỏi: “Nói đi! Tôi không có nhiều thời gian để lãng phí với anh !” Đó là lời của anh nói vào sáu năm trước.

Hàn Văn Hạo do dự một lúc, nhưng vẫn mở miệng nói: “Tôi muốn tặng cho con gái một chút quà nhỏ, nhưng tôi không biết con bé thích gì. . . . . .”

Hạ Tuyết nheo mắt, rất im lặng nhìn anh. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng thản nhiên nhìn cô nói: “Tôi muốn. . . . . . bù đắp cho con bé. . . . . .”

“Bù đắp?” Hạ Tuyết cười lạnh nhìn anh, có chút thở dài, đúng là việc đời khó đoán nói: “Thế giới này thật quá châm chọc, nhớ lúc ấy thân thể tôi mất nhiều máu, lúc mở mắt ra, phát hiện mình còn sống, nước mắt càng không ngừng chảy, càng không ngừng nhớ cha của đứa bé này, Hi Văn làm cho cuộc đời của tôi và anh bất đắc dĩ ràng buộc với nhau, mặc dù tôi hận bao nhiêu, oán giận anh bao nhiêu, nhưng anh vẫn là cha của nó, đêm đó, tôi gọi điện thoại cho anh, muốn biết anh vô tình đối với tôi thế nào? Tôi thật sự không ngờ, Hạ Tuyết tôi còn có một ngày như thế, nghe được cha của con bé nói muốn cho con bé tất cả. . . . . .”

Cô có chút bất đắc dĩ, cười khổ.

“Tôi không biết cô sinh con . . . . . .” Hàn Văn Hạo cắn răng nói.

Một lần nữa Hạ Tuyết quay đầu lại nhìn ánh mắt nóng rực của Hàn Văn Hạo, sắc mặt của cô lạnh lẽo, hỏi: “Nếu như anh biết, anh sẽ làm gì ?”

Hàn Văn Hạo cũng nhìn ánh mắt của Hạ Tuyết nói: “Nếu như muốn biết sáu năm trước tôi làm gì? Tại sao cô gọi điện thoại xong thì tắt máy?”

Hạ Tuyết nhìn anh.

Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô nói: “Lần sau đừng hấp tấp như vậy, chờ một chút đi . . . . . .”

Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, chớp mắt, quay đầu đi ! !

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết chưa hết giận, anh cũng thờ ơ nói: “Tôi mặc kệ cô nghĩ thế nào! Tại sao cô bị thương là chuyện của cô! Ai bảo cô yêu em trai của tôi? Đây là cô tự tìm! Đừng trách được người khác !”

“Anh! !” Hạ Tuyết quay đầu lại, khẽ cắn môi dưới nhìn Hàn Văn Hạo!

Hàn Văn Hạo nhìn cô nói: “Thế nào? Không vui sao ?”

Hạ Tuyết tức giận đến lồng ngực không ngừng phập phồng, thật không có biện pháp với người này, vẻ mặt cô lạnh lùng dường như bắt được nhược điểm, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh đừng đắc ý sớm! ! Hôm nay là anh nhờ tôi! ! Anh lại đắc ý như vậy? Có muốn bây giờ tôi lập tức đi hay không ?”

Hàn Văn Hạo nâng ly cà phê, uống một hớp, nói: “Cô có thể lập tức đi! ! Tôi sẽ để cho phóng viên trong vài phút, vây quanh quán cà phê, phỏng vấn xì căng đan giữa cô và tôi một chút !”

Hạ Tuyết trừng mắt, chụp cái muỗng trên bàn, chỉ vào Hàn Văn Hạo hét to: “A. . . . . .Con báo nhỏ chết tiệt này ! !”

Khách uống cà phê ngồi gần tò mò quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, quay đầu đi, có chút lo sợ khẽ cắn môi dưới.

Hàn Văn Hạo cười lạnh nhìn cô nói: “Biết tận dụng lợi thế xung quanh làm điều kiện! Đây không phải là cô vừa nhắc nhở tôi sao? Cô dám lấy con gái uy hiếp tôi? Thần trí cô bị mơ hồ à ?”

Hạ Tuyết lập tức quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Đúng vậy! Thần trí của tôi bị mơ hồ! Cho nên mới muốn sinh con gái cho anh, chạy tới đây gặp nhất định tôi bị chuột rút ! !”

Hàn Văn Hạo đắc ý nở nụ cười, sau đó đặt ly cà phê xuống bàn, nói: “Có muốn đi theo tôi hay không ?”

Hạ Tuyết nghe anh nói xong, có chút không hiểu nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Tôi nói, lúc anh có chuyện nhờ vả người khác thì không thể cúi thấp người một chút sao? Bộ dạng của anh như vậy, vĩnh viễn tôi cũng không có cách nào nhìn được . . . . . . Tại sao tôi chỉ cảm thấy anh là cầm thú!”

“Cô và cầm thú có thể sinh ra một đứa bé đáng yêu như vậy sao ?” Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn cô hỏi, hôm nay tâm trạng của anh rõ ràng rất vui vẻ!

Hạ Tuyết cầm cái muỗng nhỏ, hận không thể chặt đứt dính líu đến anh, quay đầu chỗ khác. . . . . .

Rốt cuộc Hàn Văn Hạo có chút dịu dàng nhìn Hạ Tuyết nói: “Mẹ đứa bé . . . . . . Cùng cha đứa bé đi lựa chút quà tặng đi! Được không?”

Hạ Tuyết nghe xong, giật mình, quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

Hiếm thấy Hàn Văn Hạo dịu dàng nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

Hai người bọn họ nhất thời có chút lạc thần, giống như đã từng có lúc vui vẻ cùng nhau, nhưng là lúc nào vậy? Thậm đã chí đã quên rồi, cho tới bây giờ hai người gặp mặt đều là núi lửa đụng địa cầu. . . . . .

Hạ Tuyết suy nghĩ chuyện này, trên mặt nặn ra nụ cười, thừa cơ hội này, cần phải bắt lấy anh hạ mình, liền nâng ly cà phê đen thật đắng trước mặt mình, đưa tới Hàn Văn Hạo cười nói: “Uống đi! ! Uống ly cà phê này ! ! Uống xong, tôi cùng đi với anh ! !”

Hàn Văn Hạo nghe xong, tâm trạng không vui nhìn Hạ Tuyết nói: “Tôi không thích uống đồ đắng! Tại sao cô biết?”

Hạ Tuyết hả hê nở nụ cười, nhưng vẫn ngửa mặt lên, cầm ly cà phê đưa về phía Hàn Văn Hạo nói: “Uống đi! ! Uống đi! ! Uống xong tôi sẽ đi với anh! ! Lựa chọn thật nhiều quà tặng cho con gái.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!