You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 291

Chương 291: LÝ DO TỨC GIẬN

Hạ Tuyết vẫn đang nghĩ đến chuyện này. . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc vào mắt cô . . . . . .

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên nở nụ cười nói: “Nếu như là tôi . . . . . . Tôi sẽ không giết anh, tôi cũng không coi trọng anh.”

Hàn Văn Hạo nhanh chóng siết chặt cằm của cô, nâng khuôn mặt của cô, cúi xuống cau mày hỏi: “Trên thế giới, ai cũng mong muốn làm người phụ nữ của Hàn Văn Hạo tôi, nhưng cô lại không thích! Không thương! Còn chán ghét!”

“Đúng vậy !” Hạ Tuyết đồng ý những lời này!

Hàn Văn Hạo cười lạnh, đột nhiên cúi người xuống, ôm ngang mông của Hạ Tuyết, ôm cả người cô lên . . . . . .

“Này! !” Hạ Tuyết ôm cổ của Hàn Văn Hạo, hăm dọa hỏi anh: “Anh muốn làm gì?”

“Ngược lại tôi muốn nhìn xem, cô có thật kiên trì như vậy không! ! Sáu năm trước tiếp nhận nụ hôn của tôi, trong lòng của cô thật không có tôi sao ?” Hàn Văn Hạo không nói nữa, ném cả người Hạ Tuyết trên ghế sa lon. . . . .

“Hàn Văn Hạo! ! !” Hạ Tuyết bị anh ném ngã trên sa lon trước phòng thử quần áo, tức giận đến sắc mặt tái nhợt, đánh vào vai của anh kêu to: “Anh thật sự là can đảm có thừa rồi ! ! Anh hoàn toàn không xem tôi ra gì ! ! Tôi đã nói rồi, anh đừng đối xử với tôi như vậy ! !”

Hàn Văn Hạo nằm đè trên người của Hạ Tuyết, giả vờ muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, ai ngờ bị Hạ Tuyết tức giận xoay mặt, anh đột nhiên nở nụ cười, kéo bộ quần áo dành cho cha mẹ và trẻ em bên cạnh ghế sa lon, ném lên người của cô, nói: “Thử một chút đi!”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

Hàn Văn Hạo đứng trước sa lon, đột nhiên trở lại rất phong độ và tao nhã, chỉ thấy giống như không xảy ra bất cứ chuyện gì, anh nói với Hạ Tuyết: “Chính xác . . . . . Tôi có chút không vui vì cô không để tôi ở trong mắt!”

Hạ Tuyết tiếp tục im lặng nhìn anh.

Đôi tay Hàn Văn Hạo lại cắm túi quần, nhìn Hạ Tuyết nói: “Bởi vì tôi là cha của đứa bé! Cuối cùng tôi vẫn hy vọng cô có thể để tôi ở trong mắt! ! Một lần nữa tôi cảnh cáo cô, Văn Kiệt. . . . . .”

Hạ Tuyết như bị kim châm, tức giận nói: “Tôi cũng đã nói với anh mấy lần rồi, tôi sẽ không đến gần anh ấy. . . . . .”

Hàn Văn Hạo không nói gì, nhìn người này, lập tức ngồi bên sa lon, vừa gõ cái trán của cô nói: “Đừng đến gần Văn Kiệt! ! Cô sẽ bị thương đấy!”

Tròng mắt của Hạ Tuyết chớp chớp, im lặng nhìn điệu bộ của người đàn ông này muốn gánh vác tất cả, đôi mắt rất kiên nghị, bao dung, tàn nhẫn đáng sợ . . . . . .

Hàn Văn Hạo nhắc nhở Hạ Tuyết nói: “Từ nhỏ đến lớn, Văn Kiệt là một người làm việc rất mạch lạc rõ ràng! Không có chuyện gì ngoài dự tính của chú ấy, chú ấy từng bước từng bước đi tới, cho tới bây giờ gặp việc gì cũng không sợ hãi! Tất cả mọi chuyện chú ấy đều nhìn trong mắt, nhưng không biểu lộ ra ngoài! Cô đừng cho rằng ở trước mặt của chú ấy, cô có thể che giấu được gì, tâm tư của chú ấy so với người khác cẩn mật hơn nhiều! ! Có lẽ chú ấy sớm biết cô yêu chú ấy, nhưng chú ấy chỉ im lặng không nói mà thôi. Văn Kiệt là một người rất hiền lành, cho tới bây giờ cũng không dễ dàng tổn thương người khác! Trừ khi chú ấy yêu cô, nếu không, cô đừng tự rước lấy nhục! ! Bây giờ là mẹ của con tôi, nên giữ cho mình một chút tự trọng đi!”

Hạ Tuyết không lên tiếng, nghe xong lời này, nhất là câu: “Có lẽ chú ấy sớm biết cô yêu chú ấy, nhưng chú ấy chỉ im lặng không nói mà thôi. . . . . .”

“Cho tới bây giờ tôi cũng không biểu lộ bất kỳ thái độ yêu thích gì trước mặt của anh ấy! ! Anh ấy sẽ không thể cảm thấy tôi thích!” Hạ Tuyết có chút chột dạ, nói.

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, sau đó hận hận bóp hai gò má mềm mại của cô, nói: “Cô có tâm sự gì cũng hiện trên mặt, ai liếc mắt cũng có thể nhìn ra! Bất quá lúc trước tôi nhìn lầm mà thôi! !”

Hạ Tuyết nhìn anh chằm chằm, cau mày hỏi: “Nhìn lầm? Là ý gì?”

Hàn Văn Hạo không vạch trần, chỉ nhìn cô nói: “Thay quần áo! !”

Hạ Tuyết ôm bộ quần áo thể thao màu xanh dương, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Tôi không thích bộ quần áo thể thao màu xanh dương này ! !”

“Tôi thích! !” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô không cảm thấy, cô và Hi Văn mặc quần áo giống nhau, rất đáng yêu sao?”

Hạ Tuyết chắt lưỡi một tiếng, không chịu nổi, không muốn thay!

“Cô muốn thay hay không ?” Hàn Văn Hạo mặt lạnh nhìn cô hỏi.

“Đáng ghét! !” Hạ Tuyết chỉ đành tức giận đứng lên, sau đó ôm quần áo thể thao đi vào trong, vừa đi vừa nói: “Không cho phép anh lén vào cưỡng hôn tôi đấy! !”

“Tôi không tốt như sức tưởng tượng của cô !” Hàn Văn Hạo tức giận nói.

Hạ Tuyết “phịch” một tiếng, đóng cửa lại, đột nhiên trong một không gian nhỏ hẹp, nhớ đến lời nói của Hàn Văn Hạo, trái tim bị bóp chặt, cô vừa ôm tâm sự, vừa mặc bộ quần áo thể thao màu xanh dương, rất vừa vặn người, cô vui vẻ mở bước ra, đi về phía Hàn Văn Hạo mỉm cười nói: “Nhìn được không?”

Hàn Văn Hạo buông quyển tạp chí đặt trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết mặc bộ quần áo thể thao màu xanh dương, trước áo có in hoa văn hoạt hình rất đẹp, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, ánh mắt của cô tỏa sáng lấp lánh, giống như sáu năm trước, anh chớp mắt, lồng ngực hơi phập phồng, mỉm cười đứng dậy, đẩy cả người cô tới trước kính toàn thân, đứng sát phía sau của cô, đưa ra hai tay sửa lại vành nón, vừa sửa vừa nói: “Rất đẹp !”

Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Hạo đứng phía sau mình, rốt cuộc bỏ qua thân phận, giống như một người chồng của cô, đối với cô rất dịu dàng, rất tỉ mỉ, cô đột nhiên nở nụ cười hỏi: “Hàn Văn Hạo, thật ra tôi có thể hiểu được lí do tại sao anh tức giận !”

“Cái gì?” Hàn Văn Hạo kéo một đoạn tóc trong mũ ra, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết tươi sáng, hoạt bát trong kính, anh có chút hài lòng cười hỏi: “Cái gì hiểu được lí do tại sao tôi tức giận?”

Hạ Tuyết nhún nhún vai, có chút ngượng ngùng cười nói: “Có phải anh cảm thấy tôi trộm con gái của anh, anh cảm thấy tôi làm cho anh không trở tay kịp phải không?”

“Lúc đầu đã có ý nghĩ này!” Hàn Văn Hạo

“Sau đó thì sao?” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo trong kính hỏi.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết mặc bộ quần áo vừa vặn rất đẹp ở trong kính một lần nữa, anh nói: “Tôi tức giận cô gái ngốc như cô, sinh đứa bé cho tôi, một mình thì làm thế nào?”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Hàn Văn Hạo trong kính . . . . . .

Hàn Văn Hạo không muốn nhìn cô nữa, đi đến một khu quần áo trẻ em khác, chọn cho con gái quần áo nhỏ, cô nhìn anh xa xa, có chút không thể tin được những lời anh vừa nói. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!