You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 294

Chương 294: VẠCH TRẦN

Hôm nay gió biển không lớn!

Biển gợn sóng, bầu trời và mặt biển đều mờ mịt, như cuộc đời người. . . . . .

Cẩn Nhu ngồi trên ghế sa lon, nhìn Daniel ưu nhã ngồi trên ghế sa lon, cầm con dao sắc bén lúc nãy cẩn thận đặt trái Sakya lên một đĩa nhỏ, sau khi gọt vỏ, tỉ mỉ cắt Sakya thành từng miếng hình tam giác, đặt vào một đĩa bằng sứ men xanh vô cùng ngay ngắn. . . . . .

“Daniel tiên sinh nhất định rất biết hưởng thụ cuộc sống. . . . . .” Cẩn Nhu mỉm cười nhìn Daniel nói.

Daniel đột nhiên nở nụ cười nói: “Từ trong cuộc sống, nhất định phải biết hưởng thụ mới có sức để đi tiếp. . . . . .”

“Hạ Tuyết cũng chịu ảnh hưởng của anh sao?” Cẩn Nhu hỏi.

Daniel vừa cắt Sakya vừa nói: “Cách nhìn cuộc sống của tôi và cô ấy không giống nhau. . . . . . Nhưng tôi không can thiệp vào cuộc sống của cô ấy . . . . . . Tôi tôn trọng bất kỳ suy nghĩ nào của cô ấy.”

“Thật sự anh là một người rất lịch sự, nếu ai ở chung với anh, sẽ rất hạnh phúc !” Cẩn Nhu thật lòng nói.

Daniel chỉ nhàn nhạt cười, cắt trái sakya xong, cầm cái nĩa nhỏ bằng vàng ròng, xiên một miếng nhỏ, đưa cho Cẩn Nhu nói: “Ăn đi. . . . . .”

Cẩn Nhu mỉm cười vươn tay, đưa tay phủ lên mu bàn tay của anh, nhẹ nhàng đẩy ra trước mặt của anh, nói: “Tôi rất thích ăn Sakya, trước kia mẹ tôi cũng giống như anh, từ từ gọt vỏ, từ từ cắt từng miếng, đưa tới bên miệng . . . . . Tôi cũng thường ăn, anh ăn đi. . . . . . Tôi đột nhiên có chút đau lòng. . . . . .”

Daniel im lặng nhìn Cẩn Nhu. . . . . .

Cẩn Nhu nhìn Daniel một cái, vội vàng cúi đầu, hốc mắt đỏ lên, nước mắt trong suốt tràn ra mi.

Daniel vội vàng cầm khăn giấy, đưa tới trước mặt của Cẩn Nhu. . . . . .

“Xin lỗi, thất lễ rồi!” Cẩn Nhu cầm lấy khăn giấy, nhẹ lau nước mắt của mình, nghẹn ngào nói: “Vì mẹ mất sớm, tôi vừa nhìn Sakya, sẽ nhớ tới mẹ. . . . . .”

Daniel hướng về phía Cẩn Nhu, nói: “Rất xin lỗi. . . . . .”

Cẩn Nhu thật có chút nói không nên lời, nhìn Daniel nói: “Tại sao anh nói xin lỗi? Anh như vậy sẽ làm hư các cô gái nhỏ. . . . . . Nhưng anh rất yêu Hạ Tuyết vậy là đủ rồi. . . . . . Từ nhỏ cô ấy mệnh đã khổ, ôm em trai ba tuổi thường đến ven đường nhặt ve chai, đôi khi còn phải canh giữ cửa để được ăn no bụng, ăn đồ ăn thừa, cơm thừa của người ta, có mấy lần em trai bị sốt, cô ấy chạy đến dưới lầu nhà tôi khóc lóc hỏi vay tiền của tôi, sau đó tôi cầm tiền cùng với cô ấy và em trai đến bệnh viện, em trai của cô ấy được cứu, nhớ đến những ngày tháng đó, cô ấy còn khổ sở hơn tôi, tôi chỉ là thiên kim đại tiểu thư bị mồ côi mẹ, nhưng cô ấy là cô gái bình thường khiến người ta thương yêu! Tôi thật sự rất thích Hạ Tuyết. . . . . . Tôi thật sự hi vọng cô ấy có thể hạnh phúc. . . . . .”

Cô nói xong, lại rơi nước mắt. . . . . .

Daniel thấy Cẩn Nhu kích động như vậy, anh mỉm cười nói: “Cô yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt . . . . . . Sẽ không để cho cô ấy bị thương tổn. . . . . .”

Cẩn Nhu ngẩng đầu nhìn Daniel hỏi: “Hai người chuẩn bị khi nào kết hôn?”

Daniel đột nhiên bật cười nói: “Lấy suy nghĩ của cô ấy làm chuẩn!” Anh nói xong, đưa miếng Sakya trong tay bỏ vào miệng, thưởng thức, cuối cùng anh rất hài lòng nhìn Cẩn Nhu nói: “Thật sự ăn rất ngon! Hạ Tuyết nhất định rất thích cái này, mấy lần cô ấy nói với tôi muốn đi Đài Loan nhưng tôi chưa có thời gian. . . . . . Có thời gian, tôi sẽ đưa cô ấy đi một chút. . . . . .”

Cẩn Nhu nhìn Daniel nói: “Anh thật sự rất yêu cô ấy. . . . . .”

Daniel mỉm cười không lên tiếng, ăn một miếng Sakya nữa, cảm thấy rất ăn ngon, liền nói với Cẩn Nhu: “Tôi đặt cái này trong tủ lạnh có thể ăn ngon hơn, thường ngày lúc cô ấy xem kịch bản, thích ăn vặt. . . . . . Thật sự cám ơn Tổng Giám đốc Hàn. . . . . . Khó được anh ấy tỉ mỉ như vậy, sau này tôi sẽ đi Đài Loan đặt trái cây, chọn loại trái tươi nhất, chở bằng máy bay về nước cho Hạ Tuyết ăn.”

Cẩn Nhu nhìn anh, miễn cưỡng cười cười, ánh mắt lộ ra tia sáng tàn nhẫn nhìn theo bóng lưng Daniel, lồng ngực phập phồng tức giận, chậm rãi đứng dậy, đi theo phía sau Daniel, đi theo anh vào phòng ăn, nhìn anh đặt đĩa sakya trên bàn ăn, tỉ mỉ cầm giấy giữ tươi, chuẩn bị bao lại, sau đó đặt vào tủ lạnh, cô ngẩng mặt, quay đầu từng bước trở về, vừa đi, đôi tay vừa cắm vào túi áo khoác, trong chốc lát, trong tay của cô đột nhiên có một USB nhỏ, cô tựa vào trước cửa sổ sát đất, nhìn mặt biển gợn sóng, cười lạnh nói: “Tôi xem anh. . . . . . Sau khi xem USB của Hạ Tuyết, về sau anh còn yêu cô ta nữa không. . . . . .”

Cô lạnh lùng nói xong, gương mặt tái nhợt, co rút mạnh, nắm USB trong tay, siết chặt, xoay người nhìn phòng khách xa hoa, cười lạnh, giống như hỏi Thượng Đế: “Đặt chỗ nào để cho Daniel tiên sinh dễ dàng nhìn thấy USB này?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!