You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 308

Chương 308: QUYẾT ĐỊNH CẮT ĐỨT

Mưa vẫn thê lương mờ mịt . . . . . .

Xe chạy nhanh đến trước biệt thự Hàn Văn Vũ, từ từ dừng lại!

Hàn Văn Hạo nhanh chóng đỡ em trai xuống xe, Hạ Tuyết cũng vội vàng từ một bên cửa xe đi ra, muốn tiến lên giúp một tay dìu Văn Vũ, Hàn Văn Hạo lập tức đẩy Hạ Tuyết ra, mặt lạnh nói: “Tránh ra!”

Hạ Tuyết lùi ra sau hai bước, sửng sốt đứng trong mưa nhìn Hàn Văn Hạo đỡ em trai đi vào rào chắn nhỏ, cô suy nghĩ một chút, vội vàng nhanh bước đi theo vào, nhưng đi chưa được mấy bước, nhìn thấy trong vườn hoa nhỏ trồng đầy cây cải đỏ và cà chua, hốc mắt cô đỏ lên, nhớ lại sáu năm trước, mình từng ở chỗ này, cùng Văn Vũ trải qua ngày tháng thật vui vẻ, những năm tháng đó, giống như những tia nắng ban mai ấm áp chiếu rọi khắp nơi . . . . .

Hạ Tuyết xúc động ngừng khóc đi đến trước vườn củ cải nhỏ, phát hiện có một cái xẻng nhỏ dựa vào đầu tường, là cái xẻng nhỏ mà sáu năm trước cô thường dùng, bởi vì cái xẻng nhỏ thiếu một góc, Văn Vũ nói muốn mua cái khác, cô lại kiên trì dùng, còn nói: “Tôi và cái xẻng này giống nhau! Thiếu một góc! Xem ra đều giống như thứ bỏ đi ! Nếu như anh vứt bỏ, nó cũng chỉ là thứ bỏ đi, nếu như anh tiếp tục dùng, nó vẫn có giá trị và ý nghĩa!”

Hai tay Hạ Tuyết che kín miệng, nước mắt đau khổ lăn xuống, có lẽ lúc này, cô có thể hiểu tại sao Hàn Văn Hạo kích động và thống hận mình như vậy. . . . . . Cô không dám nghĩ nữa, vội vàng đứng dậy, bước nhanh lên lầu, cô kéo váy lên trên, vừa nhìn bài biện trong phòng khách, vẫn như sáu năm trước, trong lòng của cô đau xót, vội vàng bước nhanh đi lên lầu, vừa mới vọt vào phòng, đã thấy Hàn Văn Hạo đỡ Văn Vũ vừa nôn mửa xong, đi đến giường. . . . . .

Hạ Tuyết vội vàng muốn bước đến đỡ Văn Vũ, nhưng bị Hàn Văn Hạo đẩy ra, tức giận nói: “Cút!”

“Anh làm gì đấy?” Hạ Tuyết kích động hét lên với Hàn Văn Hạo ! !

Hàn Văn Hạo không nói lời nào, vẻ mặt lạnh lùng đỡ em trai nằm lên giường, sau đó nhanh chóng cởi tây trang ra cho anh, buông lỏng áo sơ mi của anh, cẩn thận đỡ hai chân em trai đặt lên giường, cởi giày da, đắp kín chăn cho anh, ngưng mắt nhìn em trai nằm ở trên giường, nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, vẫn kích động khổ sở khóc nói: “Anh à! ! Anh giúp em đi ! Giúp em tìm Hạ Tuyết sáu năm trước trở về! Em mặc kệ cô ấy yêu ai, em mặc kệ cô ấy mang thai đứa bé của ai, em đều không ngại, em chấp nhận tiếp nhận cô ấy và đứa bé! ! Cái gì em cũng đồng ý! Anh à, anh giúp em đi, anh giúp em đi. . . . . . Em xin anh mà . . . . . .”

Hạ Tuyết bật khóc, nửa quỳ ở bên giường, nắm tay Văn Vũ, rơi lệ nghẹn ngào nói: “Văn Vũ. . . . . . Anh đừng như vậy. . . . . . Xin lỗi anh . . . . . .”

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn hết thảy, ánh mắt vô cùng đau lòng và lạnh lùng . . . . . .

“Hạ Tuyết. . . . . . Sáu năm rồi, nơi này tất cả đều không thay đổi, trong sáu năm, tôi cũng không để cho cô gái thứ hai bước vào, tôi chỉ muốn chờ cô trở lại. . . . . . Những cây cà chua, những cây củ cải, tôi đều chăm sóc thật tốt, hàng năm nở hoa kết trái, hàng năm gieo hạt lại. . . . . . Cái xẻng nhỏ tôi còn cất giữ, cô đã dùng qua tất cả, phòng ngủ của cô, tôi hằng ngày đi vào quét dọn, Hạ Tuyết. . . . . . Tôi yêu cô. . . . . . Tôi yêu cô, tôi muốn cùng cô trải qua cuộc sống gia đình, giống như sáu năm trước vậy, chúng ta cùng nhau chung sống . . . . . .”

Hạ Tuyết khổ sở bật khóc, mặt tựa vào bên người Hàn Văn Vũ, khổ sở, đau lòng rơi lệ. . . . . .

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lại càng lúc càng kích động, anh chậm rãi phát hiện em trai say, vừa khóc, vừa chìm vào giấc ngủ, anh liền giống như mãnh thú, một tay nhấc cổ tay Hạ Tuyết, kéo cả người cô lên, chạy như bay xuống lầu dưới . . . . . .

“Anh làm gì vậy ? Tôi muốn chăm sóc anh ấy!” Hạ Tuyết khóc nói!

Hàn Văn Hạo nhanh chóng kéo Hạ Tuyết ra khỏi biệt thự, quăng cả người cô xuống mặt đất, mặc cho mưa càng lúc càng lớn, trút xuống người cô, anh cũng không để ý, mà trừng mắt nói với cô: “Cô cút cho tôi ! ! Cô cút thật xa! ! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa ! ! Là cô, cũng do cô, Văn Vũ mới khổ sở như vậy! Tại sao cô muốn trở lại? Có bao nhiêu người, bởi vì cô mà không ngừng thống khổ! ! Cô cút đi ! ! Lập tức trở về bên cạnh Daniel đi, trở về Pháp đi ! ! Lăn xa chỗ này! ! Cô khiến Văn Vũ khổ sở như vậy, cô đáng chết! !”

Toàn thân Hạ Tuyết ướt đẫm té trên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo rơi lệ, đau lòng, nói: “Không phải tôi cố ý, tôi thật sự không cố ý, tôi không nghĩ anh ấy yêu tôi sâu sắc như vậy. . . . . . Nếu như tôi biết anh ấy khổ sở, tôi sẽ không trở về. . . . . . Tôi sẽ không trở về. . . . . . Là tôi không tốt, là tôi hại anh ấy. . . . . .”

“Cô đừng viện cớ! Chú ấy yêu thích ai cũng viết trên mặt! Cô nói cô không cố ý sao, cô đừng nói với tôi, lúc ấy cô không biết chú ấy yêu cô ?” Hàn Văn Hạo oán giận nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Trong lòng của Hạ Tuyết đau nhói, kích động kêu khóc nói: “Cho nên tôi mới rời đi ! Không phải anh bảo tôi rời đi sao? Không phải tôi đã rời đi sao?”

“Vậy tại sao cô muốn trở lại?” Hàn Văn Hạo tức giận ngồi xổm người xuống, nắm chặt cánh tay của cô, vẻ mặt lạnh lùng, rống lên: “Cô trở lại trả thù tôi? Hay nghĩ muốn trả thù người nào? Muốn cho toàn thế giới biết cô rất hạnh phúc? Muốn nhìn có bao nhiêu người vì cô mà đau lòng?”

“Không phải như vậy. . . . . . Tại sao anh nói tôi như vậy ? Không nên nói tôi như vậy?” Hạ Tuyết khóc to, cúi đầu đau khổ, hai tay nắm chặt cây ngô đồng bị nước mưa quằng xuống đường, từng mãnh lạnh lẽo!

“Tôi mặc kệ cô có mục đích gì!” Hàn Văn Hạo siết chặt cánh tay của cô, cắn răng nghiến lợi nói: “Tôi cảnh cáo cô ! Trong cuộc đời này của tôi, quan trọng nhất là hai người em trai tôi ! ! Văn Vũ đã bị cô tổn thương nặng như vậy! Không cho phép cô đi trêu chọc thêm Văn Kiệt! Nếu như cô dám dính đến hạnh phúc và hôn nhân của chú ấy một chút, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ! ! Từ đây về sau, cách xa anh em chúng tôi một chút! ! Cô cút đi! ! Phải cút thật xa! ! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa ! !”

Hạ Tuyết ngẩng mặt lên nhìn Hàn Văn Hạo, đau lòng nhìn anh, cũng gào lên: “Anh lại đuổi tôi đi! ! Anh lại đuổi tôi đi một lần nữa ! ! Cha đứa bé ! ! Anh lại đuổi tôi đi một lần nữa ! !”

Hàn Văn Hạo tức giận, lạnh lùng đẩy cả người cô té trên đất, đứng dậy, từ trên cao nhìn cô, như chém đinh chém sắt, từng chữ từng chữ nói: “Nếu như. . . . . . Cô còn quấy rầy cuộc sống của người khác! Tôi không chỉ đuổi cô đi! ! Tôi cũng sẽ giết cô ! !”

Hạ Tuyết ngẩng đầu lên không nói gì, nhìn anh, nước mắt lăn xuống . . . . . .

Hàn Văn Hạo không nói gì nữa, xoay người, ngồi vào xe của mình, bảo lái xe trong đêm mưa, chạy đi như bay bỏ lại Hạ Tuyết phía sau lưng. . . . . . Mặc cho mưa gió trút xuống, mờ mịt đau lòng rơi lệ, cô chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía con đường mênh mông tăm tối, trong lòng đột nhiên đau xót, nước mắt hòa nước mưa lăn xuống. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!