Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 323

Chương 323: RẤT NGỌT

Quá trình quay phim rất nhanh, hiện trường diễn là trong đêm tối quan binh truy đuổi, Tướng quân Mông La vì thoát hiểm xông vào vườn trà bắt cóc Tiểu Trà, sau đó đưa cô đến dịch trạm, diễn một cảnh giường chiếu quan trọng, tại hiện trường quay phim, tất cả đều quay mặt đối mặt, cho nên cũng không dùng đến thế thân, Phó Thiên Minh là một đạo diễn rất hiểu tư tưởng của diễn viên, lúc đang diễn xuất, ông ta cũng không để cho Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên tiếp xúc tay chân với nhau để thực hiện nụ hôn, ông ta ngồi ở giữa bọn họ, không ngừng giải thích cho bọn họ, không ngừng giảng giải lúc đó tâm lý của Mông La cấp bách muốn cầu cứu như thế nào, lúc đó anh cũng không muốn đoạt lấy Tiểu Trà, nhưng vì trong quá trình ôm nhau, đã nảy sinh ra một loại từ trường hấp dẫn chết người.

Hạ Tuyết cũng không hiểu loại cảm giác này, cầm theo kịch bản, có chút nghi ngờ hỏi: “Đạo diễn, giữa nam nữ, ngoại trừ cảm xúc tình dục, đúng là có nảy sinh từ trường hấp dẫn lẫn nhau sao?

“Có chứ! !” Phó Thiên Minh nhìn Hạ Tuyết nói: “Mỗi người đều có một loại từ trường nhất định, mặc dù có vài người không biết, cũng có người không chấp nhận, nhưng quả thật có tồn tại từ trường, có rất nhiều cách giải thích về từ trường! Có người nói từ trường là biểu hiện tình cảm, có người nói đây chỉ là sự hấp dẫn lẫn nhau . . .phần đông là rối rắm.”

Hạ Tuyết gật đầu.

Phó Thiên Minh quay đầu nhìn Kim Thắng Nguyên, biết anh tự nhiên có thể hiểu tác phẩm này, nhưng ông ta vẫn rất nghiêm túc, hơi xoay người giơ hai tay nói: “Một người, khi anh ta đang gặp phải nguy hiểm lớn nhất, có cơ hội sống sót đang ôm một cô gái trong bóng tối, anh khát vọng sinh tồn, rất khát vọng sinh tồn, lúc này thân thể của anh ta, toàn bộ bám vào trên người cô gái này! ! Bản tính con người ích kỷ, đây là cao trào hấp dẫn nhất!”

Kim Thắng Nguyên im lặng lắng nghe, lồng ngực dần dần phập phồng.

Phó Thiên Minh quay đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Phải biết rằng, lúc anh ta ôm cô, bị thân thể của cô hấp dẫn không nói nên lời . . . đây là quan hệ giới tính của con người! !”

Hạ Tuyết đã hiểu được những lời này.

Phó Thiên Minh lại nói với Hạ Tuyết: “Cô không nên bận tâm lúc này rốt cuộc xảy ra chuyện gì! ! Không nên tìm hiểu! ! Rốt cuộc cô bị mê hoặc cái gì, rốt cuộc cô đang nghi ngờ cái gì? Cô biểu hiện sự nghi ngờ của cô là được!”

Hạ Tuyết lập tức hiểu rõ, cô trịnh trọng gật đầu!

“Chúng ta không cần nghiên cứu tác phẩm giới tính của con người ! ! Chúng ta phải phát hiện ra trong quá trình diễn xuất! ! Chỉ có phát hiện, chúng ta mới có thể nắm bắt được chỗ tinh túy nhất ! !” Phó Thiên Minh lại nói: “Kế tiếp, Tướng quân đối với cô gái cứu mạng của mình có suy nghĩ gì? Là yêu? Là ích kỷ chạy trốn? Hay đoạt lấy? Tiểu Trà đối với người đàn ông này vừa yêu vừa hận, cái loại tình cảm điên cuồng trong thân thể của cô đang trổi dậy! ! Về phần diễn xuất như thế nào, tôi hoàn toàn tin tưởng cô! Cố gắng lên!”

Hạ Tuyết lại gật đầu!

Cẩn Nhu ngồi một bên nhìn đạo diễn coi trọng và thưởng thức Hạ Tuyết như thế, trong lòng của cô vặn vẹo, sắc mặt của cô lạnh lẽo, nắm chặt kịch bản trong tay, vo thành một cục ! !

Đạo diễn yêu cầu Kim Thắng Nguyên và Hạ Tuyết cùng một diễn viên liên quan tối nay phải diễn xuất, mọi người bắt đầu thay đổi trang phục thời kỳ dân quốc, sau bữa ăn tối, chính thức quay trong vườn trà! Hơn nữa, bảo Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên, hai người không nên đến hiện trường sắp thực hiện quay cảnh giường chiếu, mà muốn hai người tự mình vào trong vườn trà hỗ trợ lẫn nhau, muốn cho bọn họ một không gian, để trao đổi và tiếp xúc.

Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên cùng gật đầu! Sau đó bắt đầu thay đổi quần áo của mình!

Sáng sớm, Niệm Niệm đã mang quần áo quốc dân cho Hạ Tuyết mặc, trên người là một chiếc áo hoa màu hồng rộng thùng thình, quần dài vải hoa, đến đôi chân cũng mang giày hoa, chỗ chân trần có treo một cái lục lạc bằng đồng, Niệm Niệm chảy hai bím tóc dài thật to cho Hạ Tuyết, lại chỉnh sửa tóc trên trán nhẹ phủ xuống mí mắt, hiện ra đôi mắt to mọng nước, sống mũi thật xinh đẹp.

“Không cần hóa trang sao? ” Niệm Niệm nhìn Hạ Tuyết hỏi.

“Không cần !” Hạ Tuyết đứng dậy, đứng trước kính toàn thân, xoay tròn 365 độ, cô khẽ nâng đôi giầy thêu hoa, nhìn bên mắt cá chân có một chiếc lục lạc nhỏ, rất vui vẻ nói: “Tôi thật thích cái lục lạc nhỏ này, tôi cũng rất thích nơi này.”

Cô ngẩng đầu, nhìn mình trong kính toàn thân, hai mắt đột nhiên lộ ra tia bén nhọn, cô mỉm cười ngửa mặt, đôi môi mấp mái, nói: “Tôi nhất định diễn tốt nhân vật này, tôi nhất định sẽ! !”

Hạ Tuyết vui vẻ tách hai bím tóc của mình, đi ra khỏi phòng, vừa vặn đụng phải Kim Thắng Nguyên đã thay đổi trang phục của vị Tướng quân thời kỳ dân quốc, anh có thói quen mở cổ áo, điều này làm cho hình tượng của anh càng mạnh mẽ và hơi sinh động, hai người ăn ý nhìn nhau, đột nhiên cũng sinh ra một loại cảm xúc mãnh liệt, muốn cùng đối phương đối diễn cảm giác, bọn họ cùng im lặng đi về phía thang máy, làm theo lời đạo diễn, hai người chia ra đứng một góc trong thang máy, không tiếp xúc nhau.

Lúc này, Phó Thiên Minh và Cẩn Nhu đã thay đổi trang phục xong cùng nhau đi ra đại sảnh khách sạn, vừa đi vừa giải thích cho cô cách diễn xuất, để cho cô nắm bắt cảm giác sau khi trở thành vợ bé . . .Vốn là cướp đoạt của người khác, trong lòng vô cùng đấu tranh và mâu thuẫn, Cẩn Nhu cẩn thận gật đầu. Sau khi nói xong, Phó Thiên Minh rốt cuộc dừng lại, vươn tay vỗ vai Cẩn Nhu, thật nghiêm túc nói: “Cẩn Nhu, một diễn viên giỏi là phải hòa nhập vào tác phẩm, tôi cảm thấy ở phương diện này cô còn kém một chút, dường như cô không quá yêu nhân vật của cô ! Cô cảm thấy rằng mình chỉ là một người diễn xuất! Phương diện này cô làm không tốt chút nào! Trong lòng có tạp niệm! Có đôi khi làm việc phải ngu một chút, như vậy ngược lại sẽ nhanh thành công hơn.”

Trong lòng của Cẩn Nhu chợt lạnh, nhìn Phó Thiên Minh, miễn cưỡng cười cười, không biết nên nói gì.

Phó Thiên Minh cười nhẹ, xoay người rời đi.

Ánh mắt Cẩn Nhu có chút xốc xếch, không phải đạo diễn đã phát hiện ra cái gì chứ?

Phó Thiên Minh và Phó Đạo Diễn tự mình đến hiện trường vườn trà, nhìn khắp mọi người đã chuẩn bị sẳn sàng chưa, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên đang ở trong vườn trà, nhờ công nhân hái trà giải thích cho bọn họ đặc tính của trà, dưới ánh mặt trời, thỉnh thoảng Kim Thắng Nguyên và Hạ Tuyết, nhìn đối phương, ăn ý nở nụ cười.

“Tổng Giám đốc, xem ra anh thật sự sáng suốt, anh vừa mới thu mua vườn trà này, năm nay mưa đã tới rồi.” Tả An Na và tất cả lãnh đạo cấp cao cùng đi bên cạnh Hàn Văn Hạo, đi tới vườn trà.

Hàn Văn Hạo vừa nghe kỹ sư thiết kế giải thích phương hướng phát triển vườn trà tương lai, cùng với phân tích hoàn cảnh địa lý, vừa đi vào vườn trà, lúc anh nhìn phong cảnh xung quanh vườn trà, lại nhìn thấy Hạ Tuyết mặc áo hoa đơn giản thời kỳ nhà Thanh, tay đeo vòng bạc, chải hai bím tóc, tay cầm một nhánh tim trà, đôi mắt to sáng rỡ, ăn lá tim trà say sưa ngon lành, thậm chí còn nói với Kim Thắng Nguyên: “Ừm? Lá trà này sao ngọt thế!”

Kim Thắng Nguyên nghe vậy, liền tò mò chạy tới nếm thử, Hạ Tuyết vươn tay đút anh một lá, sau đó chăm chú nhìn anh.

Kim Thắng Nguyên nhai lá trà, lập tức trên mặt nhăn nhó, phun ra, nói: “Trời ạ, đắng quá đi.”

“Ha ha ha.” Hạ Tuyết cười rất hả hê, vỗ vai anh, nói xin lỗi.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết đứng dưới ánh mặt trời, cười thật vui vẻ, thậm chí nhìn thái độ của cô và Kim Thắng Nguyên thân mật khắng khít, sắc mặt của anh lạnh lùng.

“Tổng Giám đốc đây là giống mới trồng! Gọi là ngân trà.” Tả An Na mỉm cười hái một phần tim trà đưa tới trước mặt Hàn Văn Hạo.

Lúc này Hạ Tuyết mới biết Hàn Văn Hạo tới, sắc mặt của cô lạnh lùng, liền quay đầu lại, chuẩn bị bước đi, lại nghe Hàn Văn Hạo đột nhiên nói: “Tim trà này rất ngọt, loại trà này không có bán nhiều.”

Hạ Tuyết dừng bước, vừa khéo nhìn Hàn Văn Hạo nhai lá trà, vẻ mặt bình tĩnh, vừa nhai vừa đi về phía trước, trong lòng cô khẽ động, thật sự có chút tò mò leo qua chỗ Hàn Văn Hạo đứng lúc nảy, sau đó điên cuồng ngắt một nhánh tim trà, nói: “Ngọt sao? Làm sao có thể? Lại còn rất ngọt? Cũng không phải là trái cây!” Cô nói xong, cầm cả nhánh lẫn lá trà bỏ vào trong miệng của mình, nhai vài lần, nôn! !

Cả người Hạ Tuyết bị lá trà đắng kích thích muốn phun ra khỏi cổ họng, rất khổ sở! !

Hàn Văn Hạo nghe tiếng nôn mửa, chân mày cau lại, đuôi mắt xẹt qua nụ cười.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!