Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 326

Chương 326: BỘC LỘ

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Cẩn Nhu lạnh lùng đi vào thang máy, sau đó nhấn nút đóng cửa, lạnh lùng cầm điện thoại di động lên nhìn ảnh chụp Hàn Văn Hạo đi vào phòng của Hạ Tuyết lúc nảy, cô vừa nhìn vừa cười nhạt, không ai nghĩ tới, cô vào phòng của Tiêu Vãn Linh chờ Phó Thiên Minh. Cô hơi ngẩng mặt lên, bấm số điện thoại của phóng viên Lưu, dịu dàng nói: “Phóng viên Lưu, thật xin lỗi, quấy rầy ông nghỉ ngơi, đợi lát nữa tôi gửi cho ông một tấm hình thú vị, xem ra ông phải cám ơn tôi đấy”.

Phóng viên Lưu mơ hồ nói: “Cô đừng đùa giỡn với tôi lần nữa đấy! Lần trước cho tôi leo cây, làm hại tôi vui mừng hụt”.

Cẩn Nhu cười khẽ một tiếng, chợt nhíu mày nói: “Sẽ không. . .Yên tâm đi . . . Lần này tôi nhất định để cho ông vui vẻ, ngày mai chờ đăng báo đi”.

“Tốt! ” Phóng viên Lưu đột nhiên cười một tiếng.

Cẩn Nhu cúp điện thoại, mỉm cười đi ra thang máy, đi về phòng của mình, khi cô xoay khóa cửa, nghe bên trong có tiếng động, phát hiện không ổn, cô lập tức xoay người, nhưng thân thể bị một người vượt qua, ôm eo đi vào, cô rên lên một tiếng, thân thể của mình đã dán ngang lưng anh, cô chấp nhận khép chặt hai mắt, bất đắc dĩ thở phào nhẹ nhõm, Trác Bách Quân cúi xuống, mặt dán vào cổ của Cẩn Nhu, cắn nhẹ vành tai của cô nói: “Tôi thích cô trốn tránh tôi . . . Cảm giác trốn tránh . . . tôi rất thích.

Ánh mắt Cẩn Nhu lóe lên một cái, cắn răng, nói: “Tại sao tôi phải trốn tránh anh, trốn anh làm gì?”

Trác Bách Quân ôm eo cô, tay từ từ di động lên trên, cho đến trước ngực, vừa cởi cúc áo khoác của cô, vừa ở bên tai của cô nói: “Cô không yêu thích tôi, tôi biết! Tôi thích loại cảm giác chơi trốn tìm này! Cô thật là hư!”

Cẩn Nhu quay đầu, nắm chặt tay mở cúc áo của anh, nói: “Đừng làm rộn! Đang ở trong tổ diễn kịch ! Anh không sợ truyền xì căng đan sao ?

“Nói nhảm! Cô là người của One-king, tôi thích đến gần cô thế nào thì đến gần cô thế đó! Huống chi, không có chuyện ngôi sao sạch sẽ! ! Ai mà không biết bây giờ cô là người của tôi? Ai mà không biết tôi sờ qua ngực của cô, liếm qua từng bộ phận trên thân thể cô? Bọn họ coi như không biết cũng sẽ giúp ý tưởng cho tôi”. Trác Bách Quân cởi bỏ áo khoác ngoài của cô ra, đưa tay dò vào trong ngực Cẩn Nhu, nắm lấy bộ ngực của cô, anh ngẩng đầu lên, thở phì phò.

Cẩn Nhu cắn nhẹ chặt môi, thở hổn hển, ngẩng đầu lên, hơi cao giọng nói: “Anh đừng dùng sức như vậy! Tôi rất đau!”

Trác Bách Quân vừa xoa xoa bộ ngực mềm mại của cô, đưa tay dò vào bên trong váy ngắn của cô, thò vào chỗ ướt át, cả người anh dâng lên từng trận hưng phấn, anh cúi xuống sờ mó, vừa liếm vành tai Cẩn Nhu, hỏi: “Đã chụp ảnh rồi hả?”

“Ừm!” Hơi thở Cẩn Nhu có chút không thuận.

“Lúc nào phát tin?” Trác Bách Quân khẽ liếm bả vai bóng loáng của cô, sau đó nắm bộ ngực của cô, lui về phía sau một bước, lại lui về sau một bước nữa.

Cẩn Nhu một đường lui về phía sau, cầm điện thoại di động lên, mở album ảnh, nhìn tấm ảnh Hàn Văn Hạo từng bước, từng bước đi vào phòng của Hạ Tuyết, cô đột nhiên hả hê cười, nói: ” Trác Bách Quân”.

“Hả?” Trác Bách Quân lui về sau nữa một bước, nắm bộ ngực của cô, anh cơ hồ trầm mê nói: “Tôi thật sự rất thích cô”.

Cẩn Nhu thừa dịp quay đầu sang nói: “Giúp tôi!”

“Giúp cô cái gì?” Trác Bách Quân ôm cô thối lui, hai tay của anh không ngừng xoa xoa cô, không liếm, không cắn, cứ thích không ngừng xoa xoa như vậy.

“Tôi thích Daniel! Tôi muốn người đàn ông này! !” Hai mắt Cẩn Nhu lấp lóe trong bóng tối, nói! !

Trác Bách Quân ngừng lại, ôm cô, nói: “Cô muốn ai ?”

“Tôi muốn Daniel! ! ” Cẩn Nhu lạnh lùng nói: “Tôi thích người đàn ông này! ! Rất ưa thích! ! Tôi yêu anh ấy! ! Tôi nhất định phải đoạt lấy anh ấy từ trong tay Hạ Tuyết! ! ”

Trác Bách Quân dừng lại, nghĩ nghĩ, đột nhiên cười một tiếng nói: “Tôi giúp cô, cô báo đáp tôi thế nào?”

Cẩn Nhu nghe xong, đột nhiên rất phong tình quay đầu nhìn người đàn ông này ở trong bóng tối, ánh mắt lóe ra ý tứ xấu xa, cô đột nhiên cười dịu dàng đưa hai tay ôm cổ của anh, đón nhận nụ hôn của anh, trong lòng Trác Bách Quân lập tức mềm nhũn, cũng ôm cô thật chặt, điên cuồng hôn cô, xé quần áo trên người cô, cởi sạch quần áo trên người mình.

Cẩn Nhu đột nhiên đẩy anh ra, mặc đồ lót đi tới trước.

Trác Bách Quân đi theo phía sau, nhìn phần lưng cô, cặp mông tròn lẵng, mờ ảo dưới ánh đèn, lóe ra màu sắc thật mê người, ánh mắt anh càng lúc càng nóng, đi theo cô đi vào phòng tắm, sau đó nhìn cô ngồi vào trong bồn tắm tràn đầy bọt xà phồng và hoa hồng, cầm một cái bật lửa màu bạc, ngậm một điếu thuốc xì gà nhỏ nhỏ, đốt xong, mỉm cười nhìn anh.

Trác Bách Quân đột nhiên cười, nói một câu: “Cô là yêu tinh nhỏ! !” Anh liền bước nhanh đến, ngồi vào trong bồn tắm, lập tức duỗi hai ngón tay hướng giữa hai chân của cô tìm tòi.

Cẩn Nhu ngẩng đầu lên, thổi ra một làn khói, kêu nhỏ: “Nhanh lên một chút! ”

Trác Bách Quân vừa nhìn cô, vừa tăng nhanh tốc độ trong tay, không ngừng tăng nhanh, vừa làm, vừa hỏi: “Lúc nào thì phát hình?”

“Lúc nảy đã phát rồi”. Cẩn Nhu khẽ thở một hơi, ngửa đầu lên, tách hai chân để cho tay anh ở trong nước tiến thêm.

“Làm tốt lắm, ngày mai Daniel của cô sẽ tới đây . . . ngày mai tất cả mọi thứ chơi càng vui hơn . . . ngày mai chúng ta muốn chơi trò gì? ” Trác Bách Quân đột nhiên cười một tiếng, ở trong nước nhanh chóng nhào tới trước, nhắc đôi chân dài của cô, vội vã tiến vào, cắn đùi xinh đẹp của cô, khẽ liếm mủi chân mày, nói: “Tôi muốn cô kêu lên ! ! ”

“A . . . a . . .” Cẩn Nhu bắt đầu phóng túng vừa rên, vừa hỏi: “Chơi trò gì?”

“Tôi gọi một người đàn ông nữa vào, chúng ta cùng nhau chơi đùa! Có được không?” Trác Bách Quân liếm ngón chân của cô, co người tiến vào trong, nói! !

“Tốt! Chỉ cần anh giúp tôi lấy được Daniel!” Cẩn Nhu ngẩng đầu lên thở dốc một hơi, nói.

“Tôi sẽ giúp cho cô! Bây giờ tôi chơi trước!” Trác Bách Quân điên cuồng.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!