Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 331

Chương 331: BẮT NGƯỜI

“Mặt của anh làm sao vậy? Má trái dường như bị sưng lên.” Tần Thư Lôi buông lỏng tâm tình, nhìn thấy bên má trái Hàn Văn Hạo sưng đỏ, có chút quan tâm và ngạc nhiên hỏi.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, hơi cười nói: “Lúc nảy Hạ Tuyết vào, nói anh tung tin tức ra, cho nên tát anh một bạt tai”.

Sắc mặt Tần Thư Lôi bình tĩnh nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo chớp mắt, nhìn Tần Thư Lôi mỉm cười hỏi: “Em tin không?”

Tần Thư Lôi đột nhiên cúi đầu cười, nói: “Đương nhiên em không tin, không có cô gái nào dám đánh Hàn Văn Hạo anh, bao gồm cả em”.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, tiếp tục uống cà phê.

Tần Thư Lôi suy nghĩ một chút, có chút căng thẳng nói: “Hôm nay tới đây, cha mẹ đều có chút sốt ruột, hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lúc em đến đây thật ra rất lo lắng, suy nghĩ nếu anh và Hạ Tuyết thật sự có chuyện xảy ra, em phải làm sao? Nhất định em sẽ đau lòng muốn chết, sau đó nghĩ nếu có hiểu lầm gì, vậy làm thế nào để tháo gỡ? Ảnh chụp này rất khéo léo.”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Tần Thư Lôi, khuôn mặt xinh đẹp, thanh tao lịch sự, trang điểm tỉ mỉ, nói năng khéo léo, cao quý, anh đột nhiên nhíu mày nói: “Tại sao giữa người với người lại không giống nhau như vậy?”

“Hả?” Tần Thư Lôi không hiểu nhìn anh hỏi.

Hàn Văn Hạo nhìn cô một cái, mỉm cười nói: “Tới đây”.

Tần Thư Lôi vừa nghe, ánh mắt hơi say, nở nụ cười ngọt ngào, sau đó đứng dậy, ngồi vào bên cạnh Hàn Văn Hạo, mặt tựa vào trên vai của anh, đưa hai tay ôm hông của anh, dịu dàng hỏi: ” Văn Hạo, anh định làm thế nào?”

Hàn Văn Hạo một tay ôm nhẹ Tần Thư Lôi, ánh mắt chợt lóe, vươn tay, cầm điện thoại di động, bấm số điện thoại của Hứa Mặc.

“Tổng Giám đốc!” Hứa Mặc lập tức lên tiếng.

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: “Lúc 3 giờ, mang bản thảo của phóng viên phát tin tức đến cho tôi ! Tôi muốn biết, rốt cuộc là ai chụp những tấm hình này! Tôi sống thì thấy người, chết phải thấy xác!”

“Vâng!” Hứa Mặc lập tức lên tiếng nói!

Hàn Văn Hạo để điện thoại xuống, Tần Thư Lôi tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, đưa năm ngón tay thon, quét nhẹ lồng ngực của anh nói: “Lúc nảy anh nói như vậy, thật là dọa người ta sợ muốn chết”.

Hàn Văn Hạo cười nhẹ, cúi xuống, dùng ngón cái quét nhẹ lên khuôn mặt trắng nõn của cô, chậm rãi nói: “Không phải em muốn anh giải quyết vấn đề? Không phải em lo lắng sao? Không phải anh đã giải quyết cho em rồi sao?”

“Dù là người kia, cũng không thể bịt lại tin tức đã phát đi, chúng ta phải làm sao để chống đỡ tin tức này”. Tần Thư Lôi lại nói.

Hàn Văn Hạo lại im lặng cười, dường như đã tính trước nói: “Hôm nay náo nhiệt như thế, phải giải quyết chuyện này, không chỉ có một mình anh, sẽ có người đến nữa”.

“Ai vậy?” Tần Thư Lôi ngạc nhiên nhìn anh hỏi.

Hàn Văn Hạo ngẩng mặt nói: “Một người xung động!”

***

Phòng ăn, Cẩn Nhu thừa lúc đạo diễn và Kim Thắng Nguyên và người trong tổ diễn kịch đang an ủi Hạ Tuyết, cô im lặng mang giày cao gót lạnh lùng đi ra, vừa đi ra ngoài vừa cầm điện thoại di động lên, gọi cho Trác Bách Quân nói: “Quả nhiên như anh dự đoán, dường như Hạ Tuyết và Daniel đã hiểu lầm nhau.”

Trác Bách Quân ngậm thuốc lá, cười xấu xa một tiếng, hít một hơi, phun khói ra đắc ý nói: “Tôi sẽ làm cho cô lấy được người đàn ông này, yên tâm đi.”

Cẩn Nhu tựa vào bên cạnh cửa thang máy, sau đó cười quyến rũ, nói: “Bây giờ tôi phải đi tìm Daniel, thực hiện theo kế hoạch chúng ta.”

“Này.” Trác Bách Quân đột nhiên phun khói ra, cười hỏi: “Còn đau không?”.

“Cái gì?” Cẩn Nhu cầm điện thoại di động, giả vờ như lơ đãng đi vào thang máy, sau đó đóng cửa thang máy.

“Tối hôm qua tôi có làm đau cô không?” Trác Bách Quân lại cười xấu xa, nói.

“Lần sau anh dịu dàng một chút.” Cẩn Nhu mỉm cười nói.

Trác Bách Quân cười nói: “Đừng nói lần sau, tối nay cô đã đồng ý chuyện của tôi, tính thế nào?”

Cẩn Nhu chợt nhíu mày “Đương nhiên là được, anh nói thế nào, thì làm thế ấy”.

“Tôi nghe giọng nói của cô, tôi xúc động muốn bóp cô, hôn phía dưới của cô, cắn cô, không dừng xoa nắn điểm hồng trước ngực cô”. Cẩn Nhu cầm điện thoại di động, nuốt nước miếng, mỉm cười nói: “Sau đó thế nào?”

“Sau đó tôi muốn làm cô! ! Không ngừng ở trên người của cô tiến vào! !” Trác Bách Quân đột nhiên có chút co quắp, thân thể nổi lên phản ứng kì lạ.

“Tốt.” Cẩn Nhu khẽ mỉm cười nói: “Tối nay tôi chờ anh”.

“Đi làm việc chính trước!” Trác Bách Quân cúp điện thoại, sau đó ngửa đầu lên, nhắm mắt lại nhớ tối hôm qua, anh không ngừng ở trong nước tiến vào thân thể Cẩn Nhu, cô không ngừng ở trong nước như ẩn như hiện, hai tay khoác lên trên vai của mình, mái tóc ướt đẫm dính trên mặt của cô, cô không ngừng phóng túng kêu rên, âm thanh rất êm tai, nhất là lúc đến đỉnh, cô đột nhiên ôm chặt anh, đón nhận thân thể của anh, bộ dáng kia thật làm cho người ta mê hoặc, anh đột nhiên hưng phấn cười, đưa tay nhấn hands-free nói: “Gọi Tiểu Chân vào đi!”

“Dạ!” Thư ký cúp điện thoại, một lát sau, Tiểu Chân hơn 20 tuổi, ôm vai đi ra, mới tiến vào liền bị Trác Bách Quân ôm đặt trên bàn làm việc, xé quần lót của cô, tách hai chân của cô, vừa tiến vào vừa ngửa đầu thở nói: “Bảo bối, phải kêu giống như Cẩn Nhu, cô gái kia lại dám không yêu tôi, kêu đi!”

Tiểu Chân bị Trác Bách Quân cho làm cho tình ý mê mẩn, không nhịn được kêu lên “A. . .a. . .a. . .”

Vẻ mặt của Trác Bách Quân vừa co quắp, vừa lạnh lùng cười rộ lên: “Hàn Văn Hạo, chúng ta bắt đầu đấu thôi.”

Quả nhiên, rất nhiều phóng viên nhận được tin tức mới nhất, lập tức chạy tới khách sạn, xôn xao vây kín khách sạn không còn kẻ hở, từ trước đến giờ khách sạn rất yên tĩnh, giờ phút này náo nhiệt, hỗn loạn, rất nhiều phóng viên không để ý Tổng Giám đốc ngăn cản, đang dùng hết mọi biện pháp đòi lên lầu, bởi vì lúc nảy nghe nhân viên khách sạn nói Hạ Tuyết đang cùng đạo diễn dùng bữa bên trong.

Một chiếc xe thể thao màu bạc chạy băng băng dừng trước cửa khách sạn. Tất cả phóng viên xôn xao tò mò tuôn lên, cầm máy chụp hình lia ánh đèn flash.

Isha mặc váy ngắn áo màu đen bó sát người, mang giày cao gót 12 cm, tay cầm túi xách GUCCI, dưới sự bảo vệ của vệ sĩ, vẻ mặt lạnh lùng đi vào khách sạn, vừa lên trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, vừa tức giận nói: “Ai dám đến gần tôi . . . tôi dùng giày cao gót đạp chết anh ta! !” Giọng nói của cô rất cứng rắn, vừa nhìn đến hai kẻ vô dụng, Niệm Niệm và Chí Tú vừa mới đi ra thang máy, cô lập tức nổi trận lôi đình đi tới, giơ túi xách lên, không để ý mình đang đứng ở cửa thang máy, đập vào hai kẻ vô dụng này.

“Đừng đánh, đừng đánh, tôi biết sai rồi.” Niệm Niệm sợ hãi, bật khóc, trốn tránh Isha nói.

Chí Tú cũng ôi chao, ôi chao không ngừng.

Isha tức giận đến sắc mặt trắng bệch, cứ giơ túi xách, không để ý bọn họ tránh né, liều mạng đánh bọn họ, nói: “Bà đây tốn tiền thuê hai kẻ vô dụng! ! Ngàn dặn dò vạn giao phó, phải ở sát bên cạnh Hạ Tuyết, không để cho cô ấy một mình đối mặt với diễn viên nam hoặc những người khác! ! Thân là trợ lý, lẽ ra phải đưa cô ấy vào phòng, nhìn cô ấy ngủ các người mới có thể rời đi! Ngày thứ nhất uống sữa người sao? Hay nghe không hiểu tiếng người? Dạy các người bao nhiêu lần? Lại chọc ra loại chuyện như vậy cho tôi! ! Cô nói, bây giờ chuyện rối loạn như vậy! Làm sao sắp xếp? Lúc nảy tôi chạy xe 180 km/h tới đây, tôi thật sự muốn cắn chết tất cả các người! ! Lại để cho Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo dính vào xì căng đan! ! Nữ ngôi sao sợ nhất chính là mang tiếng làm kẻ thứ ba, suốt đời thoát thân không được, có biết không? Các người làm tôi tức chết, tôi đánh chết hai thứ vô dụng này! !”

Isha vừa thở hổn hển, đánh bọn họ, vừa kêu to: “Hạ Tuyết đâu? ?”

“Cô ấy và đạo diễn đang dùng điểm tâm.” Niệm Niệm vừa khóc, vừa nói.

Hiện tại, Isha tức giận luôn cả Hạ Tuyết cũng mắng chửi: “Mẹ nó, tôi nói cô nhóc chết tiệt kia đúng là không tim không phổi, không ngờ còn thiếu gân! ! Lúc này là lúc nào còn nhàn nhã ăn điểm tâm?”.

“Lúc nảy tâm tình của cô ấy không tốt, Cẩn Nhu đưa cô ấy đến phòng ăn dùng điểm tâm”. Chí Tú vội vàng nói.

Isha vừa nghe xong, hai mắt lập tức lại bốc lửa, giơ túi xách đi tới đánh vào người Chí Tú, nói: “Cậu không có tay sao? Cậu không có chân sao? Vậy thì cậu không có đầu óc? Đưa Hạ Tuyết đến phòng ăn ăn cơm, tại sao để cho Cẩn Nhu đưa đi? Cô ta là thứ gì? Về sau mặc kệ Hạ Tuyết đi đâu, các người cũng phải đi theo 24 giờ cho tôi! !”

“Vâng.” Niệm Niệm và Chí Tú vội vàng nói. “Nhưng chuyện này giải quyết như thế nào? Trong giới giải trí đã nổ tung lên rồi”.

Isha thở dài, nhìn bên ngoài cửa khách sạn nói: “Bây giờ chờ người đi mời anh ấy tới đây, nói tôi có chuyện quan trọng cần bàn, tôi muốn biết rốt cuộc là ai chụp hình Hạ Tuyết, lúc tôi tới xem xét khách sạn, tất cả nhân viên bên trong đều đã kiểm tra từng người rồi, cũng không có người khả nghi, cho nên tôi mới để cho hai người đi theo cô ấy.”

“Nếu không phải là người của khách sạn, vậy có phải là người của tổ diễn kịch không?” Niệm Niệm luôn luôn ngây ngốc, lại đột nhiên đưa ra một vấn đề thật thông minh.

Isha lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, lấy túi xách liều mạng đánh cô, tức giận, cắn răng nói: “Có khả năng nhất chính là cô! ! Nếu Hạ Tuyết xảy ra chuyện gì, hai kẻ vô dụng các người tự nhặt xác đi!

***

Chuông điện thoại vang lên, Hàn Văn Hạo lập tức nhận điện thoại, nói: “Ừ.”

“Tổng Giám đốc! Phóng viên kia đã dẫn tới, chúng tôi đang trên đường, một giờ sau sẽ đến!” Hứa Mặc lạnh lùng nói.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!