You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 336

Chương 336: ĐẤU

“Tách!” Ánh lửa từ bật lửa đã tắt ngúm, khuôn mặt Hàn Văn Hạo lại chìm vào trong bóng tối, chỉ có cặp giống như con báo nhỏ phát ra ánh sáng lạnh lùng, đang tàn nhẫn, vô tình theo dõi con mồi của anh, cả người phát ra hơi thở mãnh liệt, mạnh mẽ đánh về phía Phóng viên Lưu.

Hơi thở của Phóng viên Lưu càng lúc càng không thông, hôm nay đang lúc làm việc, ông ta đã bị người cưỡng chế bắt tới, hai người đàn ông mặt lạnh chỉ nói một câu với chủ bút, nói Hàn tiên sinh là người quan trọng, mình liền bị gõ một cái vào gáy, dẫn tới khách sạn, ông ta nhớ tới chuyện xảy ra, trong lòng run sợ, ông ta không nhịn được, nuốt một ngụm nước bọt.

Hàn Văn Hạo nhận lấy tờ báo Tả An Na đưa tới, ném trên khay trà, vừa lúc trang báo chính là hình ảnh Hàn Văn Hạo đi vào phòng Hạ Tuyết, phía trên tựa đề là Hàn Văn Hạo nghỉ đêm trong phòng tân tấn ảnh hậu Hạ Tuyết.

“Ông nói cho tôi biết, hai chữ nghỉ đêm này giải thích thế nào?” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn Phóng viên Lưu hỏi.

Phóng viên Lưu sợ hãi, cả người run rẫy, nói: “Những tin tức giải trí này, vốn là. . .”

Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn ông ta, rất lạnh lùng.

Phóng viên Lưu lập tức nuốt một ngụm nước bọt, thở phì phò, nói: “Chúng tôi . . . chỉ nhằm vào tin tức có giá trị để viết, Hạ Tuyết là tân tấn ảnh hậu, nhất định tin tức sẽ rất có giá trị, dĩ nhiên là muốn tạo ra một ít chuyện cho cô ấy, trong giới giải trí này chính là như vậy . . . ”

“Ai cung cấp hình cho ông?” Hàn Văn Hạo tựa vào trên ghế sa lon, cơ trí, lạnh lùng nhìn Phóng viên Lưu, mỗi một giây anh đều phát ra ý muốn giết người nồng đậm, không để cho người ta thở.

Sắc mặt của Phóng viên Lưu tái nhợt, hai mắt do dự, không nắm chắc.

Con dao trong tay Hứa Mặc chợt lóe sáng, nhanh chóng hướng bắp đùi ông ta cắm xuống, máu tươi tung tóe vọt ra! ! !

“A. . .” Một tiếng kêu thê lương từ trong phòng phát ra, từ mỗi không gian trong khe hở vọt ra bên ngoài, thậm chí xông vào gian phòng Hạ Tuyết ở phía đối diện, Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, nghe âm thanh này, bị sợ đến sắc mặt trắng bệch, ngồi dậy nói: “Chuyện gì vậy? Tại sao gọi có tiếng thét như vậy?.”

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Vũ không lên tiếng, chỉ yên lặng ngồi trên ghế sa lon.

Lynda và Isha cũng yên lặng ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt lạnh lùng chờ đợi.

Niệm Niệm lại nghe những âm thanh này, có chút sợ hãi, núp bên cạnh Chí Tú nói: “Tại sao lại kêu thảm như vậy? Có phải xảy ra chuyện gì không? Không phải là . . .”

Isha bỗng quay đầu nhìn Niệm Niệm, không nhịn được lạnh giọng nói: “Lá gan của cô nhỏ như vậy, đi làm con ếch đi! !”

Miệng Niệm Niệm co quắp, có chút muốn khóc.

Bản tính của Hạ Tuyết hiền lành, nghe âm thanh này, có chút mềm lòng, nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Đám chó săn chụp hình của các ngôi sao, đây không phải là bình thường sao?”

Hàn Văn Vũ mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: “Anh cả có cách nghĩ của anh ấy, chờ một chút đi.”

Chỉ cần Hạ Tuyết nhớ tới cặp mắt như con báo nhỏ của Hàn Văn Hạo, trong lòng cô không khỏi run lên.

Hàn Văn Kiệt im lặng ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết phía đối diện đang rất hốt hoảng, chậm rãi đứng dậy, đi tới trước bàn trà, lấy bộ ấm trà nghệ thuật và hồng trà thượng đẳng chuẩn bị pha trà, tất cả mọi người không nhịn được nhìn Hàn Văn Kiệt, người đàn ông này trên mặt luôn vô cùng bình tĩnh, giống như trên thế giới này, không có ai có thể đá động đến anh.

Hàn Văn Kiệt cẩn thận bày bình trà, một ly, hai ly, ba ly, Hạ Tuyết thật yên tĩnh nhìn anh, nhìn thái độ của anh, vào lúc này, cô phát hiện anh có chút giống người của nhà họ Hàn.

***

Máu tươi tiếp tục chảy xuống, từng giọt, từng giọt rơi trên mặt thảm.

Sắc mặt của Phóng viên Lưu bắt đầu tái nhợt, lạnh lẽo, thở phì phò, cả người lạnh run, nhưng vẫn cắn chặt răng, nói: “Thật sự tôi không biết ai phát tin? Vì số điện thoại nặc danh! Tối hôm qua, lúc tôi nhận được tin, tôi còn mừng rỡ như điên, nhưng tôi không nghĩ đến chuyện nghiêm trọng như vậy, tôi thật sự không biết”.

Hàn Văn Hạo nghe xong, cười khẽ, nháy mắt.

Tả An Na nhìn anh, cao giọng nói: “Tôi cảnh cáo ông, bây giờ Hàn tiên sinh cho ông một cơ hội, ông đừng giả ngốc bị người ta lợi dụng, mẩu tin tức tối hôm qua, người sáng suốt cảm thấy đây chỉ là tin tình cảm bình thường, nhưng tin tức vừa phát ra, ảnh hưởng đến hôn sự hai nhà Tổng Giám đốc Hàn và Tổng Giám đốc Tập đoàn Hoàn Cầu, còn khiến cho kế hoạch đầu tư xây dựng khách sạn thế giới gần 1.000 tỷ của Hàn tiên sinh và Tổng Giám đốc Hoàn Cầu có thể bị hủy bỏ, trong này rốt cuộc là có ai đứng phía sau điều khiển? Chỉ cần bây giờ ông trả lời có chút không nghiêm túc, tương lai có thể ông sẽ bị ngàn dao băm nát! Ông không trốn khỏi đâu! ! Nói! Rốt cuộc là ai đưa hình cho ông?”.

“Tôi thật sự không biết, tôi chỉ là một phóng viên, chúng tôi thường nhận được loại hình này.” Phóng viên Lưu sợ hãi khóc lóc cầu xin tha thứ nói: “Bỏ qua cho tôi đi, tôi cầu xin các người, bỏ qua cho tôi đi.”

Hàn Văn Hạo liếc mắt, con dao trong tay Nhậm Phong chợt lóe, lập tức cắm vào trong vết thương Phóng viên Lưu ! !

“A. . .” Phóng viên Lưu gào lên, đau đến thấu tim gan, cầu xin tha thứ.

Nhậm Phong cắn răng, tiếp tục vung con dao cắm vào vết thương của ông ta, xoay tròn, khoét nát thịt của ông ta, vừa khoét vừa mặt lạnh nói: “Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt! ! ”

“A. . .” Phóng viên Lưu đau đến hai mắt hằn lên tia máu, khóc cầu xin tha thứ “Tôi nói, tôi nói, là Tiểu Ngô trong tổ diễn kịch “Trà Hoa Nữ” chụp hình, ngày đó núp ở trong phòng đạo diễn, lấy cớ nói thảo luận kịch bản, thực chất là vì chụp tin tức này! Cậu ấy và tôi hẹn nhau, sau khi phát bản thảo, tôi phải cho cậu ấy 30 ngàn thù lao! ! Không tin các ngươi hỏi cậu ấy một chút, bởi vì cậu ấy bài bạc thua, sắp bị cho vay nặng lãi chém tay! Thật không có người nào ở sau lưng điều khiển, tôi thề! !”

Hàn Văn Hạo ngẩng mặt.

***

Trong phòng làm việc, Trác Bách Quân đứng trước cửa sổ sát đất, nâng ly rượu đỏ nhẹ nhàng mút một ngụm, sau lưng có tiếng nói ngọt ngào vang lên: “Anh đem con trai của Phóng viên Lưu giấu đi đâu?”.

Trác Bách Quân mỉm cười nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ nói: “Có thể giấu đi đâu? Chỉ cần Lưu Chí dám khai ra tôi, tôi liền đem con trai ông ta róc xương lóc thịt!”.

“Chẳng lẽ anh không sợ Tiểu Ngô khai ra?” Giọng nói ngọt ngào sau lưng hỏi tiếp.

Trác Bách Quân nhàn nhạt cười, nói: “Các người không hiểu Hàn Văn Hạo, anh ta có thể đánh hơi được mùi của chúng ta là muốn tóm gọn chúng ta, chỉ cần Phóng viên Lưu khai ra Tiểu Ngô, xác nhận không có ai ở phía sau điều khiển, anh ta cũng sẽ bỏ qua! Bởi vì loại chuyện nhỏ này, Hàn Văn Hạo có thể giải quyết!”

Giọng nói có chút mất mát: “Xem ra, anh hiểu anh ấy hơn chúng tôi, giống như cách một địa ngục!”

Trác Bách Quân cười đắc ý, nói: “Đừng nên xem thường, Hàn Văn Hạo vô cùng thông minh, về sau chúng ta phải làm việc cẩn thận hơn! Không phải anh sẽ cảm thấy hưng phấn sao? Anh có đối thủ rồi, ha ha ha ha.”

***

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn Phóng viên Lưu, hai mắt lộ ra ánh sáng cơ trí, nhanh chóng nói: “Lập tức điều tra người trong nhà của ông ta, xem có ai bị khống chế hay không! ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!