You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 344

Chương 344: PHÍA TRƯỚC MỘT CÂY SỐ

Hạ Tuyết lái xe dừng trước trạm xăng dầu, nhìn bên trong trạm xăng dầu chỉ có hai nhân viên vì rét lạnh mà núp và trong phòng kính đánh bài, thấy khách đến cũng không quan tâm, trừ khi khách yêu cầu thì cố gắng . . . Cô cẩn thận mở cửa xe bước xuống, vừa lau nước mắt, vừa nhìn con đường tối tăm phía trước, nghĩ xem lúc nào Hàn Văn Hạo đến?.

Hạ Tuyết giơ cổ tay, nhìn đã là 11 giờ đêm, thì ra cô lái xe một thời gian lâu như vậy, trong lòng của cô không khỏi đau xót, chợt cảm thấy có chút lạnh lẽo, ôm vai tựa vào bên thân xe, theo bản năng chậm rãi đếm thời gian và chờ đợi . . .

Nhưng thời gian từng phút trôi qua, Hạ Tuyết nhìn đồng hồ, đã 11 giờ 20 phút rồi, tâm trạng của cô chợt hoang mang, nghĩ người này không tới chứ? Nhưng cô nghĩ đến lúc nảy anh vừa mới nói: Cho dù có xảy ra chuyện gì, chờ tôi. . .Cô khẽ cắn môi, vừa suy nghĩ một chút, không nhịn được buông lỏng môi dưới ra, muốn trở lại trong xe chờ, đột nhiên trước mắt chợt lóe lên, đèn xe từ trên con đường tối tăm nhanh chóng chiếu đến, cô vui mừng tiến lên hai bước, chờ đợi. . .

Một chiếc xe con màu xanh dương chậm rãi lái vào trạm xăng dầu, một người đàn ông gần 40 tuổi bước ra, bị lạnh có chút run run nhìn Hạ Tuyết một cái, mới đi vào trạm xăng dầu, yêu cầu đổ xăng, hai nhân viên đành phải đi ra, vừa đổ xăng cho người đàn ông kia, vừa cười nói: “Ông chủ Lưu, hôm nay tại sao đến chậm vậy? Không sợ thức ăn không còn tươi sao?”

“Trước mặt gần cây số có một tai nạn xe! Làm hại ông đây thiếu chút nữa cũng bị đụng liên hoàn rồi! Chiếc Pagani Zonda Revolucion của tôi! Va quẹt một chút nữa, mạng của ông đây liền nở hoa rồi! ” Lời của người đàn ông kia nói, trong màn đêm yên tĩnh, giống như tia chớp chậm rãi truyền đến, sắc mặt Hạ Tuyết sững sờ, quay đầu nhìn về phía chiếc xe Pagani Zonda Revolucion của người đàn ông kia, trong lòng cô lập tức lạnh lẽo, ánh mắt xốc xếch, lóe lên, đột nhiên lao nhanh về phía trước, vừa chạy vừa nhớ đến lúc nảy Hàn Văn Hạo nói: “Sáu năm trước, rõ ràng là cô nói muốn rời khỏi, tôi đuổi cô đi lúc nào? Được rồi! ! Cô muốn đi, vậy cũng đừng trở lại!! Nói được thì phải làm được chứ! ! Cho dù có xảy ra chuyện gì, chờ tôi, được không?” Cô “oa” một tiếng, bật khóc, vọt thẳng vào bên trong màn sương mù dày đặc, chạy nhanh, một ánh đèn xe chợt lóe lên từ bên cạnh cô, cô cũng không chú ý, chạy thẳng về phía trước . . .

Hàn Văn Hạo lái chiếc xe thể thao Mercedes màu đen chạy băng băng, chậm rãi dừng lại trước trạm xăng dầu, sau đó lo lắng bước xuống xe, vẻ mặt lạnh lùng, bước nhanh đến chiếc Ferrari đỏ thẫm bên cạnh, nhìn chỗ ngồi trống không, anh cắn răng, nhanh chóng xoay người, nhìn cảnh vật trống trải xung quanh, gọi to: “Hạ Tuyết . . . Cô đang ở đâu? Không phải bảo cô đứng ở chỗ này chờ tôi sao?”

Màn sương mù bao quanh người Hàn Văn Hạo, anh vẫn đè nén tâm tình, bình tĩnh vừa định xoay người đi vào trạm xăng dầu, lại nghe một giọng nói yếu ớt truyền đến . . .”Tôi ở đây . . .”

Anh sững sờ đứng lại, chậm rãi xoay người, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết mặc quần áo thể thao màu đen, buột tóc đuôi ngựa, đeo mắt kính đen, từ trong màn sương mù đi ra, vẻ mặt đang hoảng sợ nhìn anh, mái tóc của cô bị sương mù làm ướt đẫm, trên mặt cũng tràn đầy nước mắt, ánh mắt trong đêm tối lóe sáng như hai vì sao, thật đáng yêu, anh thở hổn hển, kích động nhìn người này, trong ánh mắt xẹt qua một chút đau lòng, không nói gì thêm, chỉ sải bước đi tới trước mặt cô, mặt lạnh nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, lồng ngực phập phồng, đành phải bất đắc dĩ, cũng tức giận, vươn tay nắm vai của cô, ôm cô vào trong ngực nói: “Không phải bảo cô ở trạm xăng dầu chờ tôi sao? Tại sao chạy loạn khắp nơi? Cũng vì tính khí nóng nảy thế này, mới làm cho thiên hạ đại loạn!”

Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo sững sờ, không dám cử động thân thể, chỉ cảm giác lồng ngực của anh vô cùng rắn chắc, vô cùng ấm áp, giống như lồng ngực sáu năm trước, tay của cô đặt trên cánh tay của anh, không dám nhúc nhích.

Hàn Văn Hạo không nói gì nữa, chỉ ôm chặt thân thể của cô, ôm thật chặt, thật chặt . . .

Khuôn mặt Hạ Tuyết dính vào trước lồng ngực của anh, nghe nhịp tim trong lồng ngực của anh đập thình thịch, thình thịch mặt của cô không biết tại sao lại ửng đỏ, thở phì phò, vừa định tránh ra khỏi ngực của anh, lại bị Hàn Văn Hạo mặt lạnh ôm chặt thân thể của cô, để cho cô sát vào lồng ngực của mình, nói: “Đừng động! Tôi muốn xác định hai chân của cô chạy hết nổi nữa, tôi sẽ thả cô ra! ! Không biết tự bảo vệ mình, ngày nào cũng làm phiền người khác! Cũng không sợ mất mặt! !”

Hạ Tuyết nghe xong, liền nổi giận, ở trong ngực anh, ngẩng đầu lên mạnh miệng nói: “Tôi làm phiền ai? Tôi không cầu xin anh đến! Là tự anh muốn đến ! !”

Hàn Văn Hạo nghe xong, liền cúi đầu thật gần nhìn bộ dáng Hạ Tuyết, làn sương mù dày đặc, khuôn mặt của cô cũng bị ướt nhem, cảm giác thân thể cô lạnh lẽo, liền tức giận buông cô ra, vừa cởi xuống áo khoác của mình nói: “Đúng vậy! Là tự tôi tìm tội chịu! Thân phận cô cao quý, tình yêu của cô rất tuyệt vời! Nếu cô không đi tìm chết, tôi để ý đến cô làm gì? Đã đến mức này, miệng vẫn còn nói cứng với tôi sao?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, cúi thấp đầu.

Hàn Văn Hạo đem tây trang khoác lên trên người của Hạ Tuyết, kéo chặt cổ áo cho cô, nhìn cô thật sâu, rồi vươn tay nắm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo, thậm chí đan mười ngón tay vào nhau thật chặt, nói: “Đi thôi . . .”

Hạ Tuyết cúi đầu nhìn tay của hai người đan nhau chung một chỗ, cô lập tức kháng cự, muốn rút tay về, lại bị Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của cô bước đi, cô không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Hàn Văn Hạo thật dày rộng, trong lòng ấm áp, cô lại cắn môi . . .

Hàn Văn Hạo lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn cô bướng bỉnh cắn môi . . .

Hạ Tuyết lập tức buông lỏng môi ra, im lặng không lên tiếng bước đi theo anh, Hàn Văn Hạo không nói gì thêm, dắt cô đi vòng qua xe của mình, nói: “Lúc nảy đụng xe liên hoàn, dường như xe của tôi xảy ra chút vấn đề, lái xe của cô, đưa cô về thôi . . . ”

Hạ Tuyết nghe nói, tò mò nhìn qua chiếc xe phía trước, quả thật có vài vết trầy xước, cô có chút lo lắng hỏi: “Vậy anh không có sao chứ?”

“Không chết được!” Hàn Văn Hạo ôm Hạ Tuyết nhét vào trong xe, sau đó mình cũng ngồi ở vị trí tài xế, lúc chuẩn bị khởi động xe, điện thoại di động vang lên, anh rút ra xem, là Tần Thư Lôi, Hạ Tuyết ngồi tại chỗ, quay đầu nhìn anh, có chút ngượng ngùng nói: “Nhận đi, nếu không nghe điện thoại, đối phương sẽ bị giày vò . . .”

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, liền nhận điện thoại “Ừm! Đã muộn thế này còn gọi điện thoại làm gì?”

Tần Thư Lôi nằm trên giường, cất giọng nói mềm mại: “Không có anh, em không ngủ được . . .”

Yên tĩnh, không khí thật yên tĩnh, rất yên tĩnh, cho nên giọng nói của Tần Thư Lôi vang lên trong buồng xe, giống như sợi tơ, Hạ Tuyết nghe lời này, liền quay đầu, nhìn sương mù ngoài cửa sổ . . .

Hàn Văn Hạo nhẹ nhàng nói: “Bây giờ anh đang bận xử lý công việc, sẽ về rất muộn, em ngủ trước đi . . .”

“Vậy chờ lát nữa anh về, anh phải ôm em ngủ . . .” Tần Thư Lôi cười ngọt ngào.

“Ừ. . .” Hàn Văn Hạo cúp điện thoại, sau đó im lặng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ . . .

Hạ Tuyết cũng không lên tiếng, trong lòng suy nghĩ cùng người này ở chung một chỗ, lịch sử luôn không ngừng tái diễn.

“Kỳ lạ.” Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, hỏi: “Hôm nay, tại sao cô lại không có cảm giác vụng trộm vậy?”

Hạ Tuyết “chậc” một tiếng, nói: “Tôi không có vụng trộm với anh, một lát trở về anh ôm vợ chưa cưới của mình ngủ, tại sao tôi phải gánh tiếng xấu này? Tôi không muốn làm kẻ thứ ba!”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhướng mày nói: “Làm kẻ thứ ba? Cô có bản lãnh này sao?”

“Tôi không có!” Hạ Tuyết sảng khoái nói xong, liền nhìn anh nói: “Lái xe đi! ! Tôi mệt mỏi, muốn ngủ. . .”

“Lúc nảy còn muốn chết sống đấy! ! Vừa đụng đến tôi, cô liền trở lại bình thường!” Hàn Văn Hạo không để ý đến cô nữa, nổ máy xe, đạp chân ga chạy về phía trước, vừa lái xe, vừa hỏi: “Rốt cuộc tối nay xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tuyết cúi đầu nói: “Lúc nảy đã nói rồi, không phải sao?”

“Hãy tin Daniel của cô . . . Tôi hiểu đối thủ của tôi, nếu không, chắc có gì đó hiểu lầm . . .” Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừa nói.

Hạ Tuyết quay đầu nhìn một bên khuôn mặt kiên nghị của Hàn Văn Hạo, không hiểu hỏi: “Tại sao anh cứ tin tưởng anh ấy như vậy?”

“Cô cho rằng ai cũng giống như cô sao, người khác đối với cô tốt hay xấu, cô cũng không phân biệt rõ . . .” Anh đang lái xe, phát hiện tây trang trên vai cô chảy xuống, liền vươn tay kéo lại cho cô, mu bàn tay không nhịn được chạm vào khuôn mặt của cô, thuận tay véo nhẹ cằm của cô, nói: “Cứ luôn làm phiền người khác!”

“Buông tay! ! ” Hạ Tuyết đẩy tay của anh ra.

Trái tim Hạ Tuyết đập cuồng loạn, Hàn Văn Hạo cười khẽ một tiếng, giảm tốc độ chạy chậm đến phía trước, chiếc xe lướt đi trong màn mưa, sau đó nhìn phía trước thấy có ba chiếc xe bị tai nạn, cho nên phía trước đã dựng lên rào chắn, đạp chân ga nhắm con đường phía trước chạy thẳng, sau đó đạp xuống thắng xe, ai ngờ, chiếc xe vẫn lao nhanh ra phía trước, ánh mắt anh ngưng tụ, nhưng bình tĩnh hỏi: “Hạ Tuyết, hôm nay lúc cô lái xe đến nội thành, có bước xuống xe hay không ?”

“Có, lúc ở bệnh viện đã xuống xe. . .” Hạ Tuyết nhớ tới Daniel, vẫn đau lòng cúi đầu.

Hàn Văn Hạo bình tĩnh lái xe hướng phía trước chạy nhanh, một lần nữa đạp xuống thắng xe, vẫn trống không . . . Ánh mắt anh lóe lên, sau đó nắm chặt tay lái, chậm rãi nói: “Bây giờ tôi nói cho cô biết một chuyện, cô đừng sợ nhé . . . thắng xe của chúng ta bị hỏng rồi . . .”

Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, khiếp sợ đến tim gan run rẩy, nói: “Cái gì? Thắng xe bị hỏng? Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta còn cách vườn trà bao xa, trước mặt sương mù dày như vậy, nhanh gọi điện thoại đi . . .”

“Không kịp nữa rồi . . .” Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừa nhìn hệ thống vệ tinh hiện ra trước mặt có một cây cầu, vừa rồi mưa bụi rất nặng, không nhìn kỹ biển báo giao thông. . . Anh bình tĩnh vừa lái xe, vừa vươn tay nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé mềm mại của Hạ Tuyết, nhanh chóng nói: “Tôi giảm tốc độ chậm lại, sau đó cô mở cửa xe nhảy ra ngoài . . .”

“A . . .? ” Hạ Tuyết bị sợ tới mức nước mắt rơi ra, nói: “Không thể nào? Nhảy xe sao?”

“Bình tĩnh một chút, đây là biện pháp duy nhất của chúng ta, trước mặt có cây cầu! ! Nếu như chúng ta không nhảy, chúng ta sẽ phải cùng chết! ! ” Hàn Văn Hạo nhìn cây cầu phía trước cách khoảng một cây số, anh lập tức quay đầu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt kiên định nói: “Cô phải tin tưởng tôi, tôi sẽ không để cho cô gặp chuyện! Vẫn luôn bảo vệ cô lâu rồi, dưới tình huống này, tôi sẽ không để cho cô gặp chuyện! Nhanh lên! ! Mở cửa xe! !”

Hạ Tuyết bị sợ đến gan mật muốn vỡ ra, bật khóc, nhưng vẫn nghe lời, vừa khóc, vừa run rẩy mở cửa xe . . . Cô mở cửa xe xong, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, khóc hỏi: “Vậy còn anh? Anh làm thế nào? Sẽ không có việc gì chứ ? Anh đừng có việc gì, tôi không muốn anh gặp chuyện không may . . .”

Hàn Văn Hạo lái xe chạy về phía đường cao tốc gần nhất, lại nói: “Nói nhảm! ! Tôi không để cho cô gặp chuyện, tôi sẽ gặp chuyện sao? Đừng sợ, mau lên! ! Đừng nhảy lên cây trên đường, nhảy lên đám cỏ ven đường kia ! ! Mau lên! !”

Hạ Tuyết vẫn ngồi trong xe, nhìn phía sườn dốc tối tăm sợ hãi, do dự, nước mắt lăn xuống . . .

Hàn Văn Hạo nhìn cây cầu ở phía trước cách 300 m, anh nắm chặt tay lái nhìn Hạ Tuyết đang bị sợ đến hồn bay phách lạc, kêu to: “Hạ Tuyết! ! Hãy tin tôi! ! Hãy nghĩ đến Hi Văn! ! Chúng ta phải sống! ! Tôi không để cho con bé gặp chuyện không may đâu! ! Tôi nhất định sẽ tìm được cô! ! Mau! ! Nhảy đi ! ! ”

Hạ Tuyết đột nhiên “oa” một tiếng, vừa khóc, vừa nhớ tới con gái, cô đột nhiên hét lên một tiếng, hướng bên ngoài xe nhảy ra, thân thể lăn xuống dốc đứng, hướng chân núi lộn nhào, Hàn Văn Hạo nhanh chóng mở cửa xe, nhảy ra bên ngoài, thân thể “phịch” một tiếng, cả người nằm trên đường cái kịch liệt lộn một vòng, thân thể bị va chạm mạnh, bị xé rách đau đớn, Hàn Văn Hạo cắn răng chống đất, chống bàn tay đầy máu, đứng dậy, không quan tâm đến xe nữa, chạy thật nhanh về phía trước, xác định phương hướng Hạ Tuyết rơi xuống lúc nhảy ra xe . . ..

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!