You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 349

Chương 349: MẤT TÍCH

Ánh mắt của Hạ Tuyết híp lại, nhìn Hàn Văn Hạo vừa muốn tranh luận, đã nghe tiếng ông lão mang hòm thuốc và nước trà đi tới, nói: “Nếu muốn nghỉ ngơi, thân thể hai người rơi bị thương nhếch nhác, trước phải tắm rửa một chút, rồi thoa thuốc . . . Chỗ này ông có quần áo của cháu gái ông trước khi kết hôn . . .”

“Ồ . . . Làm sao không biết xấu hổ thế này?” Hạ Tuyết nhìn ông lão nói “Không có gì, không có gì”. Ông lão đặt hòm thuốc và nước trà xuống, sau đó bước chân khập khiễng đi ra ngoài, Hạ Tuyết vừa nhìn thấy ông lão đi ra ngoài, cô lập tức như một con gà chọi, trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh đừng nằm mơ cho tôi đi, ngủ cùng anh sao?”

“Cô có thể ngủ trên sàn nhà! Dù sao sàn này cũng là gỗ . . .” Hàn Văn Hạo ngồi bên bàn trà, rót nước trà, vừa định nâng ly uống, Hạ Tuyết đưa tay ôm bình trà, ngửa đầu lên, o o o uống nước, vừa nói, vừa thở nói: “Tôi khát chết rồi!”

Hàn Văn Hạo đang cầm ly, nhìn Hạ Tuyết, cau mày nói: “Daniel dạy dỗ cô thế nào, sao không có thành tựu vậy ! !”

“Đừng nói đến anh ấy với tôi! !” Hạ Tuyết vừa khôi phục hơi sức liền đem bình trà nện xuống, tức giận nói: “Anh ấy sẽ rất nhanh phát hiện tôi xảy ra chuyện! ! Gấp không chết anh ấy đi! ! Nói không chừng, anh ước gì tôi chết đi! ! Như vậy tôi và anh ấy liền xong hết mọi chuyện! ! Có thể anh ấy vẫn chưa phát hiện tôi đã xảy ra chuyện vì còn đang ngủ ! !”

***

Sáng sớm!

Biển gợn sóng

Phòng tổng thống!

Tiếng chuông điện thoại trong phòng khách vang lên.

Thanh Nhã cẩn thận nhận điện thoại, sau đó alô một tiếng, bình tĩnh lắng nghe người gọi điện thoại nói, sau đó sắc mặt của cô càng ngày càng hoảng sợ, luống cuống, cô lập tức cúp điện thoại, bước nhanh đi đến trước cửa phòng của Daniel, sốt ruột gõ cửa, gõ thật lâu, thật lâu, bên trong không có chút phản ứng, cô cũng không đợi kịp nữa, lập tức nắm khóa, đẩy cửa đi vào, lo lắng đi qua bên trong phòng khách, nhìn thấy trên ghế sa lon phòng khách đặt một ly thủy tinh, trong ly còn có vài giọt rượu, cô thở dài đi tới bên giường Daniel, nhìn Daniel mặc thường phục màu trắng đang ôm chăn ngủ sâu, ngủ bình yên, thong thả . . .

Thanh Nhã vội vàng cúi người xuống, không ngừng lay người Daniel, nói: “Cậu chủ! ! Cậu chủ! ! Tỉnh lại! ! Đã xảy ra chuyện rồi ! ! Cậu chủ!”

Daniel nhướng mày, nửa bên mặt chôn trong chăn, nặng nề thở dốc, mở mắt nhìn Thanh Nhã, lim dim, mông lung, giọng khàn khàn hỏi: “Chuyện gì?”

Thanh Nhã nhìn Daniel cao giọng nói: “Hạ tiểu thư đã xảy ra chuyện! ! Cô ấy mất tích rồi! !”

Daniel lập tức ngồi dậy, nhướng mày, cố gắng bình tĩnh, vội hỏi: “WHAT? Mất tích?”

Thanh Nhã hoảng hốt nói: “Lúc nảy tôi nhận được điện thoại của Isha, cô ấy nói tối hôm qua Hạ tiểu thư có thể vì nhớ ngài, sau đó suốt đêm trở về gặp ngài, nhưng không biết là vì sao, cô ấy lại vòng trở lại, trên đường về, xe lao xuống cầu! ! Hiện tại người không rõ tung tích, cảnh sát đang toàn lực tìm kiếm! !”

Sắc mặt của Daniel tái nhợt, hai mắt chớp một cái, vén chăn đi đến tủ áo, thay âu phục đơn giản, sau khi rửa mặt, cầm điện thoại di động, vừa bấm số, vừa nhỏ giọng căn dặn Thanh Nhã, nói: “Đừng nói cho Hi Văn biết, tránh cho con bé lo sợ! Trước khi không có tin tức của Hạ Tuyết, cô phải ở cùng với con bé, đừng để cho nó kinh sợ! ! Nếu như chuyện bị bại lộ, bất kể là lúc nào, Hi Văn có bất kỳ tình huống gì, cô nhất định phải gọi điện thoại cho tôi! !”

“Vâng! !” Thanh Nhã lập tức gật đầu.

Daniel gọi điện thoại cho Sophie, ngay sau đó giao cho cô, nói: “Lập tức liên lạc với đại sứ quán Pháp, nói vợ chưa cưới của tôi ở trong nước đã xảy ra chuyện, nhờ bọn họ ra mặt phối hợp với cảnh sát địa phương, toàn lực tìm kiếm ! Còn phải phong tỏa tin tức này, đề phòng có người nhân cơ hội làm hại!”

“Vâng! !” Sophie lập tức đáp ứng !

“Tối hôm qua, lúc cô và Hạ Tuyết nói chuyện điện thoại, sau khi muốn cúp điện thoại, cô ấy có nói với cô muốn đi nơi nào hay không?” Daniel vội vàng hỏi Sophie!

“Không có, nhưng tối hôm qua tâm tình cô ấy thật không tốt!” Sophie vội vàng nói.

Daniel lo lắng ra khỏi phòng, vừa đi, vừa nhanh chóng nói đầy ẩn ý: “Tôi thật sự đáng chết, tôi không biết tối hôm qua cô ấy trở lại! !”

“PAPA!” Hi Văn mặc váy nhỏ màu đỏ thẫm, mang tất chân màu trắng, vui vẻ đi ra, nhìn Daniel nói: “Con đã luyện đàn xong!”

“Great!” Daniel lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường, ngồi xổm xuống, ôm lấy Hi Văn, lòng đau nhói, hôn trên mặt của cô bé, mỉm cười nói: “Bảo bối, rất ngoan, mẹ trở lại, nhất định rất vui vẻ!”

Thanh Nhã lập tức nhìn cô bé Hi Văn!

Hi Văn ôm cổ của Daniel, mỉm cười nói: “PAPA, người muốn đi ra ngoài sao? Tối hôm qua ai trở về? Mẹ sao?”

“NO!” Daniel lập tức mỉm cười nói: “Là chú Nhạc Dương và dì Y Y, bọn họ trở lại. Hiện tại PAPA có chuyện, phải đi ra ngoài một chuyến, con ngoan ngoãn ở nhà cùng với dì Thanh Nhã, được không?”

“Được !” Hi Văn cười gật đầu.

Daniel ôm chặt Hi Văn, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, nặng nề nói: “Bảo bối, PAPA yêu con, PAPA yêu con và mẹ! !”

“Con cũng yêu PAPA!” Hi Văn mỉm cười nói.

“OK! PAPA thật sự phải đi rồi ! BEY!” Daniel vội buông Hi Văn ra, hôn trên mặt của cô bé, nhanh chóng đi ra ngoài, đi hết sức vội vã!

Lần đầu tiên Hi Văn nhìn PAPA vội vã như vậy, cô bé nhìn Thanh Nhã, không hiểu hỏi: “Dì à, PAPA làm sao thế?”

“Không có gì! !” Thanh Nhã không dám lên tiếng, chỉ dắt cô bé Hi Văn trở về phòng, trước khi đi vào phòng, Hi Văn vẫn có chút không yên tâm, nhìn về phía cửa chính phòng tổng thống! !

Daniel ngồi vào trong xe, nhìn tài xế nói: “Lập tức đến địa điểm xảy ra vụ án! ! !”

“Vâng!” Tài xế lập tức nổ máy xe!

Điện thoại di động vang lên.

Daniel lập tức nhận điện thoại “Ừm!”

Sophie nhìn Daniel sốt ruột nói: “Tổng Giám đốc vừa mới nhận được một tin tức khác, chiếc xe của Tổng Giám đốc Hàn thị, Hàn Văn Hạo cũng dừng ở hiện trường xảy ra vụ án cách trạm xăng dầu không xa, mà Hàn Văn Hạo cũng mất tích!

Ánh mắt Daniel xẹt qua một chút mất mát, nhưng vẫn đè nén, bình tĩnh nói: “Hãy theo dõi kỹ tình huống! ! Mặc kệ là tin tức liên quan đến Tổng Giám đốc Hàn hay Hạ Tuyết, tôi đều phải biết và theo dõi! ! Còn có . . .”

Anh trầm ngâm một lát, căn dặn Sophie: “Phái người 24/24 giờ theo dõi tình huống người bạn của Hạ tiểu thư ở bệnh viện . . .”

Sophie đã hiểu ý của Daniel, nói: “Tôi biết rồi . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!