You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 354

Chương 354: MAI LAN, MAI LAN

Hàn Văn Hạo cõng Hạ Tuyết trở lên núi, lại nhìn thấy mấy con cọp con giống con mèo bự, đi tới đi lui khắp nơi, Hạ Tuyết lập tức ôm chặt cổ Hàn Văn Hạo, núp ở phía sau anh, hoảng sợ, giọng run run nói: “Suýt chút nữa tôi đã quên nơi này có mấy con cọp . . .”

“Nếu không cô cho rằng nó đi đâu chứ?” Hàn Văn Hạo tức giận nói xong, lại nhìn mấy con cọp nhỏ nằm khoanh tròn bên ngoài hàng rào trúc, anh cẩn thận cách xa bọn chúng, đi vào trong nhà, Hạ Tuyết ôm chặt Hàn Văn Hạo, quay đầu nghĩ tới một chuyện rất kinh khủng, cô có chút sợ hãi ôm sát Hàn Văn Hạo hỏi: “Này! Anh nói xem, mẹ của mấy con cọp con này lên thiên đường rồi, vậy cha của chúng đi đâu?”

Hàn Văn Hạo dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, lại không nhịn được tổn hại cô nói: “Con cọp mẹ đã chết, còn một mình, con cọp cha cũng sống không được!”

Hạ Tuyết nghe lời này, sắc mặt cau lại, vỗ vào vai của anh, tức giận nói: “Anh có ý gì?”

Hàn Văn Hạo không nói gì, chỉ cõng Hạ Tuyết đi vào trong căn nhà nhỏ, ông cụ Trần mỉm cười đi ra, nhìn hai vợ chồng bọn họ ăn ý như vậy, ông nói: “Trở về rồi sao? Có phải táo rất ngọt hay không?”

“Vâng!” Hạ Tuyết mỉm cười, ôm sọt táo đi tới trước mặt ông lão, rất nhiệt tình nói: “Táo rất ngọt! Ông ơi, ông muốn nếm thử một chút không?”

“Không cần . . .” Ông cụ Trần mỉm cười, từ trong phòng bếp bưng ra một chút thức ăn chay đặt trên bàn, nói: “Ông ăn chay nhiều năm rồi, không biết các cháu ăn có quen không, nhưng bạn già và cháu gái của ông nói, làm tạm được! Các cháu cũng đói bụng rồi. Rửa tay, chuẩn bị ăn đi . . .”

“Cám ơn ông . . .” Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo cùng mỉm cười, rửa tay xong, sau đó cùng ông cụ Trần vây quanh cái bàn nhỏ trong sân, Hạ Tuyết rất đói không chịu nổi, nhìn trên bàn để đậu hũ trúc xào xanh tươi, rau trộn gỏi khoai tây, đậu hũ xào ớt xanh, khoai sọ băm tiêu. . .Các món chay đủ loại màu sắc, mang theo mùi vị nguyên thủy tràn ngập vào khứu giác, Hạ Tuyết “oa” một tiếng, vỗ hai tay, nhìn ông cụ Trần cười nói: “Ông ơi, người quá lợi hại! Thức ăn này thơm quá! Cháu vừa nghe mùi đã muốn ăn rồi!”

“Cháu thích là được rồi! Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi!” Ông cụ Trần nghe xong cũng vui vẻ nâng bình rượu gạo, nhìn Hàn Văn Hạo niềm nở, cười nói: “Uống với ông chút rượu nhé?”

Hàn Văn Hạo nhìn ông cụ Trần, do dự một lát, mỉm cười gật đầu nói: “Dạ được, cám ơn cụ Trần. . .”

“Tới đây!” Ông cụ Trần vui vẻ rót đầy rượu gạo, lại nhìn thấy Hạ Tuyết giống như đói bụng đã mấy chục năm, xới chén cơm lớn, cầm đũa gắp đậu hũ trúc bỏ vào trong miệng, vừa ăn, vừa trừng mắt thật to nhìn ông lão, miệng nói không rõ: “Ông, thức ăn rất ngon, đây là món ăn ngon nhất mà cả đời cháu được ăn. . .” Ông lão vui vẻ cười rộ lên, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Vợ của cháu thật khôi hài, bình thường ở chung với cô ấy, nhất định cháu sẽ không buồn chán . . .”

Hàn Văn Hạo mỉm cười cùng ông cụ Trần cụng ly, hớp một ngụm rượu, đặt ly xuống mỉm cười, cầm đũa lên, nói: “Bình thường cô ấy rất ồn ào, nghe tiếng cô ấy càng phiền . . .”

Hạ Tuyết hung hăng cắn một trái ớt xanh quay đầu, trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo . . .

Hàn Văn Hạo gắp một khối đậu hủ thả vào trong chén Hạ Tuyết, nói: “Từ từ ăn, ngàn vạn lần không được ăn như ăn bánh trứng, ăn như vậy ông không nuôi nổi cô . . .”

“Anh . . .” Hạ Tuyết miệng vừa nhai ớt xanh, vừa trừng mắt nhìn người này!

Ông cụ Trần nhìn hai vợ chồng này đấu võ mồm, càng đấu càng thú vị, ông cụ cảm thán cười nói: “Nhớ năm đó, lúc người bạn già của ông chưa mất, chúng tôi cùng nhau ăn cơm, đúng là rất náo nhiệt, nghe hát khúc ca xưa, vừa ăn vừa nói cười . . .”

Hạ Tuyết vừa uống canh rau cải đậu hũ, vừa nhìn ông cụ Trần hỏi: “Ông, trước kia ông bà cũng nghe hát sao?”

Ông cụ Trần nói tới chuyện này càng hăng hái, nhìn Hạ Tuyết cười nói: “Rất nhiều! Chẳng hạn như Mai Lan, Mai Lan anh yêu em, còn có hoa hồng hoa hồng, đêm Thượng Hải. . .rất nhiều. . .Ông đặc biệt thích nghe bài Đặng Lệ Quân. . .”

“Thật sao?” Hạ Tuyết vừa uống canh, vừa cười, nhìn trong tròng mắt ông cụ Trần lúc mỉm cười lộ ra một chút ánh sáng mất mát hoài niệm quá khứ, cô nhìn chăm chăm, lập tức để muỗng canh xuống, nhìn ông cụ Trần cười nói: “Ông! ! Nếu không như vậy đi? Cháu hát cho ông nghe một bài? Cháu hát rất dễ nghe! !”

Hàn Văn Hạo cau mày, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, nhìn cái người không biết xấu hổ này . . .”Chúng tôi đang ăn cơm . . . Không muốn bị nôn ra!”

“Cút, cút, cút! !” Hạ Tuyết lập tức trừng mắt liếc anh, sau đó nhìn ông cụ Trần nhiệt tình cười nói: “Cháu hát cho ông nghe bài Mai Lan được không?”

“Tốt, tốt, tốt! Hát cho ông nghe, ông sẽ có thưởng!” Ông cụ Trần mỉm cười để đũa xuống, nhìn Hạ Tuyết nói!

“Vâng! Khụ khụ khụ!” Hạ Tuyết lập tức hắng giọng, cầm chiếc đũa, gõ vào cái chén, ánh mắt lóe sáng, nụ cười ngọt ngào, giọng hát rất ngọt, rất trong trẻo, hát: “Mai Lan, Mai Lan anh yêu em, em như hoa lan quyến rũ, em như hoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan anh nghĩ về em, Mai Lan, Mai Lan anh yêu em, em như hoa lan quyến rũ, em như hoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan anh nghĩ về em. . . Anh mãi mãi yêu em, vì Mai Lan có hơi thở của em, anh muốn mãi mãi làm bạn cùng em, đời này kiếp này mãi mãi chung đôi. . .”

Ông cụ Trần cất tiếng cười to ha ha, vỗ tay theo điệu hát của Hạ Tuyết, nói: “Hát rất hay, hát rất hay. . .”

Hàn Văn Hạo bình tĩnh ăn, trên mặt lướt qua một nụ cười, tiếng hát của cô ngọt ngào, mang theo một loại tình ý miên man . . .

“Mai Lan, Mai Lan anh yêu em, em như hoa lan quyến rũ, em như hoa mai hàng năm xanh biếc, ngắm Mai Lan anh nghĩ về em.” Hạ Tuyết vẫn gõ chiếc đũa, vui vẻ hát ca, cô vốn chính là một cô gái vô cùng đơn giản, lúc cô vui vẻ cũng muốn mọi người vui vẻ, cho nên cô vừa hát vừa nhảy, cảm giác ông lão ở chỗ này quanh năm cô đơn, liền nhảy đến sau lưng ông lão, kéo cổ ông, mỉm cười hát: “Anh muốn mãi mãi bảo vệ em, vì Mai Lan có hơi thở của em, anh muốn mãi mãi làm bạn cùng em, đời này kiếp này mãi mãi chung đôi. . .”

Ông cụ Trần rất vui vẻ vỗ nhẹ tay Hạ Tuyết, mỉm cười tiếp tục vỗ tay.

Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết giống như cháu gái ruột của ông cụ Trần, làm nũng hát ca, bộ dáng rất khôi hài đáng yêu, anh không nhịn được cúi đầu nở nụ cười . . .

“Mai Lan, Mai Lan anh yêu em, em như hoa lan quyến rũ.” Tiếng hát bay lượn khắp núi rừng, kèm theo khói bếp lượn lờ, vui vẻ biết dường nào? Vui vẻ, luôn cùng người chia sẻ, bởi vì tôi vui vẻ, bạn cũng vui vẻ, chúng ta chia sẻ niềm vui . . . Tiếng hát vẫn tiếp tục lượn quanh núi rừng cho đến lúc hoàng hôn, không biết qua bao lâu, bầu trời đã sụp tối, bắt đầu đốt đèn sao, trăng sáng treo trên cao, sương mù dần xuống, không khí lạnh tràn tới . . .

Hạ Tuyết cầm quả táo vừa gặm vừa nói chuyện phiếm cùng ông cụ Trần, sau đó chờ Hàn Văn Hạo tắm rửa đi ra ngoài, cô mong đợi xem anh từ một quý ông tao nhã biến thành một nông dân! ! Một lát sau, quả thật từ trong phòng tắm, Hàn Văn Hạo mặc một bộ áo sơ mi trắng tinh và quần tây đen đi ra, nhìn Hạ Tuyết xẹt qua một chút hài lòng, Hạ Tuyết hung hăng cắn nhẹ quả táo, sắc mặt tối sầm lại chỉ vào bộ quần áo của Hàn Văn Hạo, nói: “Ông, tại sao quần áo của anh ấy mới vậy?”

“Đây là của cháu trai ông . . . Lúc chưa kết hôn với cháu dâu, tới đây ở một buổi tối . . . Tắm rửa thay đồ, thật vừa người . . .” Ông cụ Trần mỉm cười nói.

Hạ Tuyết thất vọng mang dép vào, sắc mặt tối sầm, cầm quả táo nói: “Tôi trở về phòng, các người tán gẫu đi!”

Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn Hạ Tuyết đi qua bên cạnh mình, sau đó sải bước đi vào phòng, “phịch” một tiếng, đóng cửa lại, anh nhíu mày, đi tới trước cửa sổ nhìn cô nói: “Cô cho rằng đây là nhà của cô sao?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!