You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 355

Chương 355: ĐƯỜNG TẮT

“Không ai thích xem nơi này như nhà của mình, cháu gái thích xem nơi này như nhà cháu, ông rất vui vẻ.” Ông cụ Trần ngồi trên ghế, rót cho mình một chút trà xanh, uống một hớp, mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn ông cụ Trần một mình cô đơn ngồi trên ghế, như thản nhiên, hài lòng uống trà, nhưng vẫn lộ ra một chút tịnh mịch . . .

Hạ Tuyết đẩy cửa sổ ra, dựa vào cửa sổ, nhìn ông lão trong sân, có chút tò mò hỏi: “Ông ơi, không phải ông nói, ông có một người cháu gái sao? Chưa từng đến thăm ông sao?”

Ông cụ Trần mỉm cười nói: “Nó đi rồi, không có người trẻ tuổi nào thích ở cùng với một ông già tịnh mịch sống qua ngày, nó đã xuống dưới chân núi tìm một gia đình kết hôn, ngày nó kết hôn, ông mang quà tặng, đi mấy ngày mấy đêm đường núi mới đi đến nhà mới của nó, muốn đưa cho nó một chút quà, lúc đó nó trang điểm rất xinh đẹp, mặc sườn xám cô dâu, đứng trên mặt đất đầy xác pháo đỏ thẫm, chỉ nhìn ông một cái, rồi ném quà tặng của ông xuống đất. . .”

Trong lòng của Hạ Tuyết nghe đau xót, hốc mắt đỏ lên, nhìn ông cụ Trần.

Giống như ông cụ Trần đang nói chuyện của người khác, thoải mái cười lắc đầu, nói: “Nó kết hôn được ba năm, chưa một lần ghé qua đây, ông đi thăm nó mấy lần, nó đều đóng cửa không gặp ông, đuổi ông ra ngôi nhà nhỏ, ông đứng ở cửa chờ thật lâu cũng chờ không được . . . Đời người chính là như vậy, lúc ông còn trẻ tuổi, khỏe mạnh, cường tráng, tất cả mọi người cần ông, đợi đến khi ông lớn tuổi, không còn có ích nữa sẽ trở thành gánh nặng cho người khác, lúc này thì chúng ta, trừ tự chăm sóc mình không để cho mình ngã bể đầu, gãy chân, nằm một chỗ, đã là mau mắn lắm rồi . . .”

Hàn Văn Hạo chậm rãi đi đến trước bàn, ngồi xuống, gọi Hạ Tuyết đang ở trong phòng: “Hạ Tuyết, đem Đại Hồng Bào hâm nóng lên, chúng ta cùng ông uống trà . . .”

“A!” Hạ Tuyết nghe xong, lập tức cầm bình trà đi ra khỏi gian phòng nhỏ, sau đó chạy vào phòng bếp, lấy than đun nóng trà.

Ông cụ Trần nhìn Hàn Văn Hạo một cái, cũng không nói gì, im lặng nhìn đêm lạnh như nước, nhìn ánh trăng sắp bị đám sương mù che chắn khắp rừng núi, lộ ra vô hạn bi thương, lạnh lẽo . . .

Hàn Văn Hạo cũng không nói gì, thản nhiên cùng ông lão nhìn đêm lạnh như nước . . .

“Ông ơi . . . Mời ông uống trà . . .” Hạ Tuyết cười lấy lòng, đem trà ngon, khéo léo đưa cho ông cụ Trần.

Ông cụ Trần mỉm cười liếc mắt nhìn Hạ Tuyết, nhận lấy ly trà, nói: “Trà Đại Hồng Bào hâm nóng không phải làm như vậy.”

“Cháu . . .” Vẻ mặt của Hạ Tuyết ửng đỏ, nhìn ông cụ Trần . . .

“Ngồi đi . . . Không hề gì. . .” Ông cụ Trần bảo Hạ Tuyết ngồi bên cạnh Hàn Văn Hạo, ba người cùng nhau đón gió ngắm trăng, trên đời có rất nhiều người thèm thuồng “Đại Hồng Bào”, Hàn Văn Hạo vừa uống Hồng Trà, vừa nhẹ giọng mở miệng: “Cụ Trần, theo như ông nói, trước kia ông cùng cháu gái của ông tình cảm rất tốt, tại sao lại, trở mặt như vậy?”

Ông cụ Trần cầm ly trà, trên khuôn mặt già nua thoáng qua một tia bi thương. . .

Hạ Tuyết cũng vừa uống trà, vừa nhìn ông cụ Trần, hỏi: “Ông ơi, thật sự có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ sao?”

Ông cụ Trần không nói gì, chỉ thở dài, nói: “Con người lúc còn sống cũng không phải ai cũng chấp nhận gian khổ cày cấy, bọn họ luôn hy vọng có thể từ đường đời, tìm được một con đường tắt, đi trước người khác, đi tới đầu bên kia hạnh phúc, nhưng chúng ta sống hơn nửa đời người, mưa gió nào mà chưa từng trải qua, cái gọi là đường tắt rất có thể là vực sâu . . . Ông không muốn để cho nó đi đường tắt thôi . . . Sợ tuổi già cô đơn.”

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng im lặng.

Ông cụ Trần nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt đột nhiên chớp một cái, mỉm cười quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hững hờ hỏi: “Tới lâu như vậy vẫn chưa biết các cháu làm gì? Nhìn cháu gái tính cách đơn giản, chồng cháu lại cẩn thận, khí chất cao quý, nhất định là con cái gia đình giàu có hả?”

Hàn Văn Hạo cười khẽ, không muốn nói nhiều đến thân phận của mình.

Hạ Tuyết cười rộ lên nói: “Cháu là một diễn viên, tới thôn trà để quay bộ phim “Trà Hoa Nữ”! Ông ơi, đến lúc phim của cháu công chiếu, cháu mời ông đi ra ngoài xem cháu diễn có được không? Đến lúc đó cháu lại hát cho ông nghe. . .”

Ông cụ Trần mỉm cười nói: “Hiếm có người tính cách và tâm hồn giống như cháu . . . Ông cám ơn cháu. . .Cháu là một cô gái thân thể quá yếu đuối, cháu phải biết, người có thân thể yếu đuối, nhất định phúc mỏng, hiểu không? Về sau phải ăn nhiều một chút. . .”

“Còn ăn nhiều nữa sao?” Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ cười nói.

Hạ Tuyết lại quay đầu không khách sáo nhìn anh chằm chằm!

“Ôi! Vậy cháu ngại vợ mình ăn được nhiều sao? Đứa bé này, bản tính hiền lành, lạc quan, sáng láng, suy nghĩ lại cẩn thận, ngay thẳng, nghiêm túc, đây là một cô gái khó tìm, cháu cần phải biết quý trọng, cháu và cháu gái ở chung một chỗ, cháu sẽ hạnh phúc, sau này rất hạnh phúc. . .” Ông cụ Trần mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cúi đầu.

Hạ Tuyết miễn cưỡng cười cười, lầu bầu nói: “Cháu tốt như vậy sao? Sao cháu không biết vậy?”

“Là ông nói chuyện khách sáo với cô!” Hàn Văn Hạo cau mày, nhìn cô.

“Tại sao anh biết ông nói chuyện khách sáo với tôi?” Hạ Tuyết tức giận nhìn Hàn Văn Hạo, nói: “Mỗi ngày chỉ biết sỉ nhục tôi, anh làm chồng như vậy sao?”

Mặt Hàn Văn Hạo nóng lên, nhìn cái người không biết xấu hổ này!

Lúc này, Hạ Tuyết mới phát hiện ra mình nói sai, liền hừ một tiếng, phồng mặt, nhanh chóng đứng lên, bắt chước con gái, lắc lắc mông trở về phòng, lại “phịch” một tiếng, đóng cửa lại!

“Ha ha! Được rồi, được rồi, người trẻ tuổi yêu nhau hay cãi vả! Mau nghỉ ngơi đi, hôm nay cũng mệt mỏi rồi! Đi đi, đi đi, chăn đệm đều mới, buổi tối lạnh, cẩn thận đắp kín chăn. . .” Ông cụ Trần giơ tay kết thúc câu chuyện với Hàn Văn Hạo, mình cũng thở dốc một hơi, chống thân thể đứng lên cười nói: “Ông cũng phải đi nghỉ ngơi. . .”

Hàn Văn Hạo đành phải đứng lên, đỡ ông cụ Trần đi vào phòng khách, đưa ông trở về phòng, sau đó anh quay đầu nhìn cửa phòng mình đóng chặt . . . Anh nghĩ nghĩ, rồi xoay người lại đi đến trước cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy ra, chậm rãi đi vào, thấy Hạ Tuyết đã nằm trên giường trải khăn đỏ thẫm, quay lưng lại phía mình, cũng không nhúc nhích . . .

Hàn Văn Hạo đứng bất động, nhìn bóng lưng của cô, vươn tay đóng cửa phòng. . .

Ánh mắt của Hạ Tuyết lập tức trừng lớn, nắm một góc chăn, trong lòng căng thẳng, tim đập bùm bùm!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!