Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 361

Chương 361: CÙNG ĐI

Hàn Văn Hạo vừa nhìn cô, vừa đóng cửa lại.

Hạ Tuyết giật mình, cầm lược soi gương chải tóc, ánh mắt nhưng không cách nào tập trung, không nhịn được nhìn vào trong gương thấy Hàn Văn Hạo đứng sau lưng cô, đưa tay nhấn khóa cửa một cái, sắc mặt của cô lập tức ửng hồng, có chút căng thẳng, có chút sợ hãi, cầm cây lược, chải nhẹ tóc, đột nhiên da đầu đau nhói, cô “ôi” một tiếng, cúi đầu, nhìn cây lược quấn chặt đầu tóc, kéo không được, cô có chút tức giận, lầu bầu: “Tại sao lại rối thành một cục thế này? Ghét!”

Hàn Văn Hạo nghe xong, đi đến trước mặt của Hạ Tuyết, cúi đầu vừa nhìn Hạ Tuyết đang cố gắng kéo tóc của mình, hiển nhiên có chút sốt ruột, anh vươn tay, nắm nhẹ tay của cô nói: “Để cho tôi . . . Rối thì rối, từ từ gỡ ra là được, không cần phải gấp . . .”

Hạ Tuyết nghe xong liền buông tay ra, ngẩng đầu nhìn sắc mặt Hàn Văn Hạo rất bình tĩnh, gỡ ra sợi tóc mềm mại của cô, giống như ngày hôm qua không có xảy ra chuyện gì, cô vội vàng cúi đầu, nhắm mắt để cho anh gỡ tóc rối cho cô, nhẹ vuốt vuốt cái hộp gỗ nhỏ nói: “Lúc nảy anh thật sự chỉ đi hái táo sao?”

Hàn Văn Hạo đột nhiên khẽ mỉm cười, nói: “Xem ra, em có chút hiểu tôi rồi.”

“Đó là bởi vì tôi biết rõ anh không phải có lòng tốt đặc biệt đi hái táo cho tôi . . .” Hạ Tuyết xăm soi mở cái hộp gỗ, bên trong không có cái gì . . .

Hàn Văn Hạo liếc nhìn Hạ Tuyết trong gương, nói: “Sáng sớm tôi thức dậy, đi xem địa hình . . .”

Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo trong gương, nói: “Thật sao? Như thế nào?”

“Nếu như hai người chúng ta cùng đi, ít nhất phải đi ba ngày ba đêm cũng không được . . . Cụ Trần nói, bản thân ông đi hai ngày hai đêm là bởi vì ông quen thuộc địa hình, chúng ta khẳng định không đi nhanh được như ông, bởi vì địa hình quá phức tạp, khắp nơi là rừng rậm nguyên thủy, hơn nữa rất có khả năng có dã thú lui tới . . . Rất nguy hiểm . . .” Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo đã gỡ xong tóc rối trên đầu Hạ Tuyết, anh thuận tay cầm lược, chải tóc tóc cho cô, nhìn sợi tóc trơn mềm, thoảng mùi thơm cỏ lau đêm qua cô tắm gội, anh cười khẽ.

“Vậy làm sao bây giờ?” Hạ Tuyết lo lắng nhìn anh nói: “Theo như anh nói, lúc chúng ta đi rất có thể gặp nguy hiểm, thậm chí không sống được? Chẳng lẽ chúng ta phải cả đời sống ở chỗ này sao?”

“Sẽ không . . .” Hàn Văn Hạo nhẹ giọng nói.

“Anh có cách ?” Hạ Tuyết nghe trong giọng nói của anh dường như đã có dự tính trước và rất bình tĩnh.

“Ừ” Hàn Văn Hạo đáp lời.

“Cách gì?” Hạ Tuyết có chút căng thẳng nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo vừa chải mái tóc mềm mại của cô, vừa nói: “Hai chúng ta cùng đi, mặc dù chúng ta mang đủ lương thực, đi khoảng mấy ngày mấy đêm, đi được ra ngoài thì may, nhưng đi ra không được, rất có thể chúng ta sẽ chết đói ở trong rừng rậm, quá nguy hiểm . . . Cho nên lúc nảy tôi hái táo cho em, suy nghĩ thật lâu, tôi quyết định tốt nhất em ở lại đây nghỉ ngơi, một mình tôi rời núi . . .”

Hạ Tuyết giật mình, nghe lạnh lẽo sau lưng, cô lập tức kéo cây lược, sau đó quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, không tin được, kêu lên: “Anh muốn bỏ tôi lại? Anh muốn bỏ tôi lại? Anh muốn bỏ tôi lại?”

Hàn Văn Hạo nhìn thấy Hạ Tuyết kích động như vậy, anh muốn ngăn cô lại.

“Đừng nói nữa! Tôi biết tôi sẽ liên lụy anh rời núi! Anh muốn đi thì đi đi, một mình tôi ở lại cùng với ông cũng được! !” Lý trí Hạ Tuyết hoàn toàn biến mất, cả người cũng rối loạn, thở phì phò đứng lên, muốn xoay người đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo lập tức đưa hai tay ôm Hạ Tuyết ngồi trở lại trước bàn trang điểm, đè nhẹ vai của cô, nhìn bộ dáng Hạ Tuyết tức giận trong gương, nói: “Tôi không muốn bỏ lại em, nhưng chúng ta cùng đi, quá nguy hiểm, thân thể của em cũng không tốt, chịu không được mấy ngày mấy đêm dằn vặt, lỡ như em gặp chuyện không may thì làm thế nào? Dù sao thể lực phụ nữ không thể so với đàn ông được, không bằng một mình tôi đi ra ngoài, sau đó phái người tới đón em. Em còn có thể thừa dịp này, nghỉ ngơi cho khôi phục sức lực . . . Có cái gì không tốt?”

Hạ Tuyết cúi đầu, không lên tiếng.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, nắm nhẹ vai của cô nói: “Nhìn em xem, tối hôm qua lúc ôm em cũng không có mấy lạng thịt, chịu nổi dằn vặt sao? Ngày hôm qua chúng ta mới đói bụng một buổi chiều, em cũng đã không chịu nổi, em biết bị đói mấy ngày vài đêm, đó là khái niệm gì không?”

Đôi mắt đẫm lệ Hạ Tuyết đột nhiên nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Lúc tôi rơi xuống núi, tốt nhất, anh không nên nhảy xuống, sau đó báo cảnh sát, để cho bọn họ đi tìm tôi . . . Như vậy không phải nhanh hơn sao? Tại sao anh muốn nhảy xuống?”

Hàn Văn Hạo nhìn cô . . .

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, cô cúi đầu, hít hít mũi, lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Tôi không biết cái gì là đúng hay sai? Nhưng anh vì tôi mà nhảy xuống núi, tôi nhớ loại cảm giác đó, ít nhất không còn cô đơn. Tôi sẽ không để cho anh một mình rời núi . . . Sẽ không . . . Nếu như đi ra ngoài, có gì nguy hiểm, hai người cùng nhau gánh vác! Không tốt sao? Ít nhất, cùng nhau gánh vác . . . Anh muốn tôi ở lại đây . . . Tôi làm sao yên tâm? Tôi sẽ nhớ anh, nghĩ tới anh, suy nghĩ anh có gặp chuyện không may hay không, có thể bị đói chết, bị lạnh chết, bị mệt mỏi chết hay không?. . . Tôi không muốn như vậy, tôi chết cũng không muốn như vậy! Tôi tình nguyện cùng đi với anh!”

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, ánh mắt lóe lên cảm động, dịu dàng hỏi: “Thật muốn đi cùng tôi sao? Sẽ đói, sẽ lạnh, sẽ bị vây khốn, sẽ mệt mỏi, sẽ khát, thậm chí sẽ chết . . .”

“Cùng đi!” Nước mắt Hạ Tuyết từng giọt, từng giọt rơi xuống.

Hàn Văn Hạo cười, nắm chặt vai Hạ Tuyết, thở dài nói: “Đứa ngốc . . . Tại sao em ngốc như vậy?”

Hạ Tuyết hít hít mũi, lau nước mắt nói: “Có nạn cùng chịu thôi . . .”

Hàn Văn Hạo bật cười, lại nhớ tới lời Hạ Tuyết, sau đó cúi đầu xuống, ôm vai của cô, cùng với cô nhìn vào mặt gương, nói: “Em mới vừa nói cái gì? Em nói một mình tôi đi, em sẽ nhớ tới tôi? Nghĩ đến tôi? Có phải nói như vậy không?”

Khuôn mặt của Hạ Tuyết đỏ bừng, lầu bầu nói: “Tôi . . . Tôi . . . Tôi nói cái gì? Tôi cũng không có nói gì! Tôi đi ra ngoài rửa mặt . . .” Cô vừa nói xong, liền đứng dậy, đi tới bên cửa, vừa nắm khóa cửa . . .

Hàn Văn Hạo lập tức nắm cánh tay Hạ Tuyết, nhẹ kéo cô lại, cúi đầu, giọng khàn khàn, ở bên tai của cô nói: “Đi ra ngoài nhanh như vậy làm gì . . .”

Hạ Tuyết dừng lại, đầu óc đột nhiên rối loạn, hai mắt mê ly không có chủ ý.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *