Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 366
“Văn Hạo . . .” Rốt cuộc, Tần Thư Lôi thất thanh khóc rống lên, nhắm hướng Hàn Văn Hạo chạy như bay đến, sau đó nhào vào trong ngực của anh, ôm chặt cổ của anh, mỉm cười rơi lệ nói: “Trời ạ, rốt cuộc bọn em đã tìm được anh rồi. Em lo lắng gần chết, em nhớ thương muốn chết! Trời ạ, anh không sao, thật tốt quá. . .”
Hàn Văn Hạo đứng tại chỗ, mặc cho vợ hứa hôn ôm lấy, ánh mắt nhìn phía trước, hai đứa em trai kích động, hai mắt đỏ lên nhìn mình, anh nhìn qua Daneil. . .
Daniel cũng kích động, vui sướng nhìn Hạ Tuyết, xúc động nở nụ cười, anh cũng không nói lời nào, chuyện gì cũng không muốn nói, chỉ đau đớn nhìn cô gái mà anh muốn dốc hết một đời một kiếp để yêu. . .
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Daniel, người đàn ông này yêu mình sáu năm, lại một lần nữa chân thực xuất hiện trước mặt mình, anh đứng bên cạnh Văn Kiệt và Văn Vũ, lại càng tiều tụy hơn, cho tới bây giờ vẫn tao nhã, phong độ, áo sơ mi trắng đầy vết bẩn và trầy xước, đầu tóc rối bời, phất phơ trong gió, hai mắt thâm tình nhìn chằm chằm cô, vẫn là thương tiếc và quý trọng, trong lòng của cô chợt đau xót, nước mắt lăn xuống . . .
Daniel nhìn thấy Hạ Tuyết rơi nước mắt, anh chậm rãi cười, tròng mắt ửng đỏ, từng bước, từng bước đi tới Hạ Tuyết.
Hàn Văn Hạo nhìn Daniel . . .
Daniel chậm rãi đi tới bên Hạ Tuyết, lúc đi qua bên cạnh Hàn Văn Hạo, khuôn mặt của anh hơi nghiêng, ánh mắt hơi chớp động, hai nắm tay siết chặt, nhưng vẫn mỉm cười đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, cúi đầu nhìn cô, hai ngày hai đêm không thấy cô, sắc mặt hồng hào, nhưng khóe mắt hơi sưng đỏ, chải hai bím tóc, mặc áo hoa đáng yêu, anh đột nhiên cười, vươn tay nhẹ nhàng ôm Hạ Tuyết vào trong lòng, nhắm mắt hôn nhẹ lên tóc cô, nước mắt lăn xuống, thân thể kích động nhiệt huyết bắt đầu sôi trào, anh run rẩy ôm chặt Hạ Tuyết, nghẹn ngào nói: “Anh biết em sẽ không có việc gì, anh biết rõ em nhất định sẽ không có việc gì, trong lòng anh cảm nhận em còn sống, anh đi vào núi rừng này, nhìn thấy sóc con khắp núi, sóc con luôn yêu thích em, chỉ cần em còn sống, bọn chúng sẽ vui vẻ ôm quả thông chạy xung quanh em, ở Pháp cũng vậy, cuối mùa thu năm ấy, em đi lạc đường trong rừng núi, anh đã đi theo sóc con tìm được em, lúc đó, em đang nằm trong đống lá phong, hát ca, vừa khóc, vừa hát ca . . . Cám ơn ông trời, em còn sống, anh đi tới khúc cây cầu, nhìn vách núi sâu vô tận, anh hận không được thay em chết đi, xin lỗi, anh tới chậm, thật xin lỗi, anh không nhận điện thoại của em, thật xin lỗi . . .”
Trên mặt Hạ Tuyết không có biểu cảm gì, nhưng thân thể rét lạnh co quắp, nước mắt từng dòng chảy xuống, tất cả tốt đẹp trước mắt đều trở nên mơ hồ, bầu trời xanh bao la, mây trắng bay bay, núi rừng trùng điệp vô tận, còn có từng quả táo chín đỏ, giờ đây trống vắng, tất cả trở nên mơ hồ, cô khổ sở khóc, tất cả mọi thứ xung quanh dường như trống rỗng . . .
Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết, hai mắt cũng ửng đỏ, giống như cảm thấy được trong lòng cô mâu thuẫn, anh không đành lòng nhìn . . .
Hàn Văn Kiệt vẫn bình tĩnh nhìn cô, chậm rãi đi tới, đầu tiên đi tới trước mặt anh cả, nhìn anh cả thật sâu, Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nhìn anh, anh cũng không có đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, Daniel đang ôm cô, anh nắm nhẹ cổ tay của cô, bình tĩnh nghe mạch. . . Hạ Tuyết ở trong ngực Daniel, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh chằm chằm . . .
Hàn Văn Kiệt yên lặng xem mạch, đầu cũng không ngẩng lên, ngón tay dịu dàng và ấm áp chậm rãi truyền đến cổ tay của cô, từ nhịp tim của cô, dường như có thể hiểu được tiếng nói trong lòng cô, anh cười nhẹ, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Xem ra, cô rơi xuống vách núi, anh cả của tôi chăm sóc cô rất tốt, không có việc gì, tất cả thân thể rất bình thường . . . .”
Rốt cuộc, ánh mắt bốn người giao nhau một chỗ.
Hạ Tuyết dựa vào trong ngực Daniel, lẫn tránh ánh mắt Hàn Văn Hạo, nhìn Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi cũng ở trong ngực Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt hai cô gái vừa chạm nhau, trong ánh mắt của nhau, tìm thấy một loại cảm xúc khá quen thuộc, trong lòng hai người đều cảm thấy lạnh lẽo. . .
Hàn Văn Kiệt đứng ở giữa hai người đàn ông, chậm rãi bước đi, Hàn Văn Hạo và Daniel nhìn nhau, bọn họ một cứng, một mềm, thật ra đều là loại đàn ông cơ trí nhất trên thế giới này, bọn họ cũng quá quen thuộc đối thủ, nhưng tạm thời vẻ mặt không có cách nào ôn hòa, chỉ khẽ gật đầu, Daniel ôm Hạ Tuyết, nhìn anh chậm rãi, nói: “Cám ơn anh, đã chăm sóc Hạ Tuyết lâu như vậy . . .”
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết một cái . . .
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, lẫn tránh ánh mắt của anh, thở phì phò, biết Tần Thư Lôi vẫn dùng ánh mắt ẩn nhẫn và nghi ngờ nhìn mình, cô thở phì phò, tay không nhịn được, nắm nhẹ cánh tay Daniel, trái tim đập thình thịch, từ trước đến giờ, cô không quen chiếm đoạt, cô chưa bao giờ dám chiếm đoạt . . . Tất cả hiện thực này, hung hăng đập vào mặt mình, cô bắt đầu lo sợ và hốt hoảng, cô cảm thấy mình là người chiếm đoạt, nước mắt của cô chảy xuống, càng dựa sát vào người Daniel.
Hàn Văn Hạo nhìn cô nắm cánh tay Daniel, ánh mắt nhanh chóng lóe lên, lạnh nhạt nói: “Không cần khách sáo . . . Chăm sóc vợ hứa hôn của anh . . . Nên như vậy . . .”
Nước mắt Hạ Tuyết tràn ra, cuối cùng buồn bã lăn xuống, cô mím chặt đôi môi, mặc cho nước mắt từ khóe miệng của mình lăn xuống, lúc nảy anh còn hôn lên môi cô, vẫn còn cảm giác không chân thật, trong lòng của cô đau nhói, nước mắt lại từng giọt lăn xuống. . .
Daniel ôm chặt Hạ Tuyết, hôn lên tóc cô, xúc động nói: “Không sao, không sao, đều đã qua rồi . . .”
Thân thể Hạ Tuyết vẫn co quắp, nước mắt đau xót vẫn lăn xuống . . .
Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng nhau nhìn hai người này, cũng không đành lòng nhìn lại, quay đầu đi thì đã thấy ông cụ Trần đứng bên cạnh hàng rào trúc, nhìn Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo, sửng sốt . . .
Hàn Văn Hạo như xin lỗi nhìn ông cụ Trần nói: “. . . . Cụ Trần . . .”
Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, căng thẳng nhìn ông cụ Trần, cô nhìn ông lão nghẹn ngào gọi: “Ông . . .”
Ông cụ Trần nhìn quan hệ phức tạp này, trên khuôn mặt già nua thoáng qua một chút mất mát và thương tiếc, ông chậm rãi nhìn Hạ Tuyết gật đầu, cũng không vạch rõ mối quan hệ này, chỉ hơi gật đầu nói: “Ừ. . . Ông hiểu . . . Những người này đều là người nhà của các cháu sao?”
Hàn Văn Kiệt lập tức mỉm cười nhìn ông cụ Trần, cung kính nói: “Chào cụ Trần, cháu là Văn Kiệt, người này là anh hai của cháu, tên Văn Vũ, Văn Hạo là anh cả của bọn cháu, người bên cạnh anh cả cháu là chị dâu tương lai của bọn cháu, tên là Thư Lôi . . . Người đàn ông bên cạnh Hạ Tuyết là Daniel, con trai Tổng Thống Pháp, cũng là chồng hứa hôn của Hạ Tuyết . . . Lần này, vì anh cả cháu và Hạ Tuyết gặp sự cố rơi xuống vách núi, người nhà và bạn bè rất lo lắng. Tìm hai ngày, hai đêm, rốt cuộc bọn cháu theo dấu sóc con tìm được mọi người ở chỗ này, cháu thay mặt cho cha, mẹ người thân của Hạ Tuyết và tất cả bạn bè, xin cám ơn ông . . . Cám ơn ông . . .”
Ông cụ Trần nghe Hàn Văn Kiệt tỉ mỉ giải thích, ông cũng đã hiểu, nhìn về phía con bé Tuyết, khẽ nhếch nụ cười, chậm rãi nói: “Thậm chí ông không ngờ được, cháu có người chồng hứa hôn có thân phận hiển hách, cũng không nghĩ đến, con bé Tuyết là đứa bé cao quý như vậy, lại có thể ở trong ngôi nhà đơn sơ của ông, sống vui vẻ . . . Tốt . . . Tốt . . .”
Hạ Tuyết nghe xong, trong lòng đau xót, nhìn ông cụ Trần, khóc nói: “Ông ơi . . . Thật xin lỗi . . . Thật xin lỗi . . . Cháu không cố ý . . . Cháu không cố ý . . .”
Ông cụ Trần biết cô đang nói cái gì, cũng gật đầu giơ tay cười nói: “Cô nhóc ngốc, sáng nay không phải ông đã dạy cháu, mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng phải bình tĩnh, hiểu không?”
Hạ Tuyết khóc, đành gật đầu . . .
“Các cháu đã tới rồi, bây giờ đã là sau giữa trưa, một nhóm người nhiều như vậy, lúc này xuống núi nguy hiểm, không bây giờ ngủ lại chỗ này, sáng mai rời khỏi núi đi . . .” Ông cụ Trần hiếu khách tiếp đãi, nói.
Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: “Làm sao lại dám quấy rầy? Vệ sĩ của bọn cháu có mang theo lương thực bên người, một chút nữa máy bay trực thăng sẽ tới, cho nên bây giờ bọn cháu nhân lúc trước hoàng hôn, sớm rời núi thôi . . .”
Ông cụ Trần quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, đứa bé này bình tĩnh và lễ độ, mỉm cười nói: “Ông rất quen thuộc đường núi, sương mù dày đặc, máy bay trực thăng tới đây cũng phải tốn nhiều thời gian, tạm thời không vội, cũng không làm phiền. . .Hãy ngủ lại một đêm đi, các cháu đi hai ngày đường rừng núi cũng mệt mỏi rồi . . . Vào đi . . .”
Mọi người thấy ông cụ Trần khách sáo như vậy, chỉ đành phải đồng ý, Hàn Văn Kiệt căn dặn vệ sĩ đến bảo vệ xung quanh, sau đó anh, Hàn Văn Vũ, Hứa Mặc, Nhậm Phong và Daniel cùng với hai vệ sĩ Mặc Nhã và Hạo Vũ đi theo vào trong sân, ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe lên, đành phải ôm nhẹ Tần Thư Lôi đi vào sân trước, Daniel cũng ôm Hạ Tuyết đi vào, bốn người đều có tâm sự của mình, nhưng tất cả đều làm như không có chuyện gì xảy ra . . .
Tần Thư Lôi vừa đi vào trong sân, nâng nhẹ gương mặt của Hàn Văn Hạo, đau lòng nói: “Văn Hạo. . . Hai ngày nay, anh chịu khổ rồi, xem xem anh này, gầy đi, có phải ăn không ngon, ngủ không ngon hay không?”
Ông cụ Trần mỉm cười mang băng ghế dài ra, nói: “Nơi núi sâu hoang dã này, trong nhà rất đơn sơ, ông lại ăn chay, cho nên cũng đành phải ủy khuất hai đứa bé này . . .”
Tần Thư Lôi đỏ mặt, lúc này mới biết mình nói sai, vừa muốn nói xin lỗi, Hàn Văn Hạo đã ôm lấy vợ hứa hôn, mỉm cười nhìn ông cụ Trần, nói: “Nơi này là tiên cảnh nhân gian, người ở trong thành thị vừa tới, tự nhiên không thể hiểu được mùi vị, vợ hứa hôn của cháu đều ở trong khuê các cho nên không hiểu được cảnh vật, mong ông đừng phiền lòng . . .”
Hàn Văn Kiệt nhận lấy băng ghế dài trong tay ông cụ Trần, ông cụ Trần mỉm cười sảng khoái, nói: “Vậy . . . Xem ra ông đã già, các cháu đều còn trẻ . . . Ngồi đi . . . Đi hai ngày đường núi, ăn lương khô nhất định rất khó chịu, ông làm cho các cháu một chút thức ăn núi hoang . . . Thằng bé kia?” Ông cụ Trần gọi Hàn Văn Vũ . . .
Hàn Văn Vũ đang ngồi bên cạnh ngẩn người, vừa nghe ông cụ Trần gọi anh, anh “ah” một tiếng, ngẩng đầu nhìn ông cụ Trần, hỏi: “Vâng, ông . . .”
Ông cụ Trần mỉm cười nói: “Đi ra ngoài sân mang một bó củi vào!”
“Ồ!” Hàn Văn Vũ xoay người muốn đi ra ngoài mang củi, Nhậm Phong và Hứa Mặc lập tức đứng lên muốn giúp đỡ, anh vừa đi ra ngoài, vừa giơ tay nói: “Được rồi, được rồi, được rồi, các người nghỉ ngơi, là ông gọi tôi!” Anh không nói gì nữa, đi ra ngoài sân, sau đó nhìn thấy ba con “mèo bự” đang uốn éo cái mông đi tới đi lui, anh “hi” một tiếng, đá một cái vào mông một trong mấy con mèo bự, con “mèo bự” này tưởng có người muốn chơi đùa với nó, lập tức vui vẻ lật người lại, giống như một trái bóng lăn tròn . . .
“Ha ha ha. . .” Hàn Văn Vũ cười to, ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy con “mèo bự” này, hôn một cái vào miệng nhỏ của nó, lúc này mới phát hiện trên đầu của nó có một cái bườm, rất khí phách, ánh mắt của con “mèo bự” này đầy khí phách và hung hãn hơn so với con mèo bình thường, nhưng nhìn rất đáng yêu, anh ôm con “mèo bự” này, nhìn ông cụ Trần vừa đi ra từ phòng bếp, nói: “Ông . . . Không phải ông ăn chay sao? Con mèo của ông tại sao vừa mập vừa lớn như vậy?”
Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng nhau quay đầu bình tĩnh nhìn anh . . .
Hàn Văn Kiệt đứng một bên nhìn anh hai ôm con mèo kia, anh nhướng mày, nhìn kỹ hình dáng con mèo kia, cười nói: “Con mèo này giống con cọp con . . .”
“Làm sao có thể? Ha ha ha. . .” Hàn Văn Vũ vừa vuốt đầu con mèo, vừa nhìn cái đầu con mèo, càng lúc càng thấy rõ dáng vẻ của một ông vua, sau lưng của anh có chút lạnh lẽo, nín thở nhìn Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo, lại nhìn ông lão đang đi vào phòng bếp, bình tĩnh nói: “Đó là con cọp con. . . Vừa mới sinh không bao lâu . . .”
“A. . .” Hàn Văn Vũ hoảng sợ, vứt bỏ con cọp con này, nhào tới sau lưng Hàn Văn Kiệt, hai chân kẹp lấy hông của Văn Kiệt, ôm cổ em trai, kêu to: “Cọp con? Vậy cha mẹ của nó đâu?”
Hạ Tuyết “phốc” một tiếng, nở nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn cô, trong lòng cô hoảng hốt, vội vàng cúi đầu . . .
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 589
Không có bình luận | Th8 11, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 305
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 264
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 526
Không có bình luận | Th8 10, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

