You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 373

Chương 373 : KHIÊU CHIẾN

Daneil cùng Hạ Tuyết đi ra khỏi phòng bếp, ánh mắt anh không thể thay đổi, còn mang theo nụ cười cơ trí . . .

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, nhìn hai mắt cô ửng đỏ, vẻ mặt vẫn lộ ra kích động và âm trầm, ánh mắt anh mãnh liệt chớp lóe, Daniel mỉm cười như không có gì, đỡ Hạ Tuyết ngồi vào chiếc bàn hình chữ nhật, nhìn Hàn Văn Hạo mỉm cười nói: “Hai ngày nay, Tổng Giám đốc Hàn vì vợ hứa hôn của tôi bận rộn trước sau, kế hoạch xây dựng khách sạn thế giới của chúng ta tạm thời dừng lại, chuyện này vô cùng xin lỗi, nhưng hội nghị hiệp đàm nhà đầu tư, tôi sẽ đổ vào núi tiền, đã giao cho thư ký triệu tập hội nghị trực tuyến toàn cầu . . .”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Daniel, nghiêm nghị cười, nói: “Khó được người đồng bạn hợp tác như anh, thật sự vinh hạnh!”

Daniel mỉm cười ôm nhẹ Hạ Tuyết, nhìn thẳng ánh mắt anh, nói: “Đồng bạn là dùng để hợp tác với nhau, mà không phải cạnh tranh nhau, kế hoạch đầu tư lần này, tập đoàn Hoàn Cầu sẽ bỏ ra 100 triệu đô, dự án khách sạn thế giới chúng ta sẽ mở rộng ra nhiều quốc gia!”

Hàn Văn Hạo liếc mắt nhìn anh!

Hàn Văn Kiệt phát hiện ánh mắt anh trai có chút không ổn thỏa, không hiểu lắm, liếc mắt nhìn anh.”

Hạ Tuyết vẫn ở trong trạng thái yếu nhược và mờ mịt, lại nghe lần này đầu tư 100 triệu đô, cũng không khỏi nhìn Daniel.

Hàn Văn Hạo bình tĩnh mỉm cười nhìn Daniel nói: “Đầu tư 100 triệu đô? Như vậy đối với vốn lưu động của Hoàn Cầu sẽ không bị ảnh hưởng sao?”

Daniel cười mê người, nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Dòng họ tôi tác động tới toàn bộ mạch máu kinh tế châu Âu, tự nhiên không cần quan tâm đến vấn đề này, bất quá phải làm phiền Tổng Giám đốc Hàn rồi, nếu vì chuyện này thua lỗ. . .”

Hàn Văn Hạo cũng cười nói: “Kế hoạch hợp tác khách sạn thế giới là hai dòng họ chúng ta đồng lòng, nếu anh đồng ý đầu tư 100 triệu đô, tôi tự nhiên tiếp nhận vụ này. . .”

Daniel mỉm cười nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Về sau chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Hàn Văn Hạo cười nhẹ một tiếng, lại nhìn Hạ Tuyết.

Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái, không hiểu, nhìn Daniel.

Daniel không vẫn lên tiếng, chỉ nâng ly trà hớp một ngụm trà, mỉm cười nhìn ông cụ Trần lúc nảy đi ra, nói: “Trà ngon. . . Đây là Long Tĩnh Tây Hồ thượng đẳng nhất . . .”

“Nhìn cháu không giống người Trung Quốc, tại sao quen thuộc với trà như vậy?” Ông cụ Trần vừa đặt đĩa mì khoai tây cay, nhìn Daniel cười hỏi.

Daniel mỉm cười nói: “Ở trung quốc mẹ cháu có ba vườn trà! Nhưng sau khi xuất ngoại đã chuyển vườn trà cho người khác! Cho đến bây giờ bà vẫn nhớ kỹ hương vị Long Tĩnh Tây Hồ! Lúc nảy cháu ngửi mùi trà cũng đã cảm nhận kỹ thuật pha trà của cụ Trần . . .”

Ông cụ Trần nghe, cũng có mấy phần hăng hái nói: “Mẹ của cháu tên là . . .”

“Lam Anh!

“Lam Anh?” Ông cụ Trần nghe xong, bình tĩnh mỉm cười nói: “Tên rất dễ nghe!”

“Sau này, báo đáp ơn cứu mạng của ông với vợ hứa hôn của cháu, nhất định cháu sẽ cùng cha mẹ tự mình đến cám ơn ông . . .” Daniel lại nói.

“Nói sau đi! Các cháu, ai tới đây giúp ông mang thức ăn? Văn Hạo, vậy thì cháu đến đây đi. . .” Ông cụ Trần gọi Văn Hạo, Văn Hạo đứng lên, Văn Kiệt cũng đứng lên cùng đi vào phòng bếp, Văn Kiệt tò mò nhìn anh cả hỏi: “Anh . . . Tại sao lúc Daniel nói đầu tư cho chúng ta, phản ứng của anh lớn như vậy?”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: “Chú không cần hiểu! Bây giờ anh ấy muốn xuất tiền bạc để buộc chặt nhà chúng ta!”

“Hả?” Hàn Văn Kiệt bưng thức ăn, không hiểu nhìn anh trai.

Hàn Văn Hạo đang cầm món đậu hũ hành lá Hạ Tuyết thích ăn nhất, liếc mắt nhìn món ăn một cái, nói: “Anh ấy bỏ ra số tiền rất lớn cho chúng ta, tất nhiên chúng ta sẽ phải đưa ra phương án tương ứng, nếu phương án không kiếm được tiền, nhà chúng ta phải bồi thường tổn thất cho bọn họ! ! Rất có thể bởi vì 100 triệu đô này, anh ấy kiềm chế nhà chúng ta một thời gian rất lâu . . .”

Hai mắt Hàn Văn Kiệt lóe lên, nhìn anh trai . . .

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: “Bây giờ anh ấy đang khiêu chiến với anh . . . Chú không cảm giác được sao? Anh ấy đã muốn khiêu chiến với anh rồi!”

Hàn Văn Kiệt đột nhiên nở nụ cười nói: “Daniel từ trước đến giờ ôn hòa tao nhã, em không ngờ . . .”

Hàn Văn Hạo nhìn em trai, cũng lạnh nhạt cười nói: “Chú cũng nói, anh ấy là một thương nhân, hơn nữa lúc cha của anh ấy tranh cử, anh ấy là người giúp đỡ đắc lực nhất, phương án tranh cử, từng bước đều ở trong dự tính của anh ấy, anh hợp tác với anh ấy, rất hiểu rõ con người này, cơ trí tinh khôn đáng sợ. . . Chỉ cần chú nắm không vững sẽ rất dễ dàng rơi vào tay anh ấy, không ra được, mà bị anh ấy đổi khách làm chủ.”

“Tại sao anh ấy muốn khiêu chiến với anh?” Rốt cuộc, Hàn Văn Kiệt hỏi vấn đề mấu chốt !

Hàn Văn Hạo nhìn em trai, đột nhiên nở nụ cười nói: “Chú không hiểu sao? Chú luôn luôn thông minh, phân tích đến nơi!”

“Hạ Tuyết?” Hàn Văn Kiệt nhìn anh cả. . .”Nếu như anh ấy khiêu chiến với anh, bởi vì anh ấy biết anh phải cướp đoạt?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ánh mắt thâm trầm hơi chớp một cái, nhìn đĩa đậu hũ ngon lành, nói. . .”Tình yêu không có cách nào cướp đoạt!”

Hàn Văn Kiệt suy nghĩ một chút, lại nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: “Vậy kế tiếp, nên làm gì? Thật tiếp nhận anh ấy đầu tư vào sao?”

“Tại sao không nhận?” Hàn Văn Hạo đột nhiên ngẩng mặt cười lạnh nói: “Chỉ 100 triệu đô, muốn trói buộc Hàn Văn Hạo anh sao?”

“Nhất định phải cạnh tranh sao?” Hàn Văn Kiệt không hiểu, nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo cười khẽ, nói: “Chú không cần hiểu, ở thương trường không có bạn bè, cũng không có kẻ địch, nếu như chú mất đi sức cạnh tranh, hoặc chú thiếu sức cạnh tranh, chú sẽ bị thay thế! Hiểu chưa? Anh cũng không tin tập đoàn Hoàn Cầu có gần 100 triệu đô! ! Anh ấy nhất định sẽ huy động vốn, chỉ cần anh ấy huy động vốn, anh sẽ có biện pháp ra tay phá vỡ phương án đầu tư của anh ấy!”

Hàn Văn Kiệt không còn hơi sức nhìn anh trai. . .

Hàn Văn Hạo nhìn em trai một cái, dịu giọng cười, nói: “Có phải cảm thấy rất mệt mỏi không? Chú luôn luôn bình tĩnh, anh là anh của các chú, một người chống đỡ sự nghiệp dòng họ lớn như vậy, nhưng mỗi ngày bị các chú kêu gào anh trai rất tàn nhẫn . . .”

Hàn Văn Kiệt không nói gì nhìn anh trai. . .

Hàn Văn Hạo không nói gì nữa, chỉ cầm đĩa đậu hũ trộn hành lá đi ra ngoài, Hàn Văn Kiệt đứng ở cửa phòng bếp, nhìn theo bóng lưng anh trai, thật ra biết anh nhiều năm qua, vì dòng họ mà trả giá rất nhiều . . .

Hàn Văn Hạo cẩn thận cầm đĩa đậu hũ trộn hành lá, giống như lơ đãng đặt vào trước mặt của Hạ Tuyết . . .

“Đúng rồi! !” Hàn Văn Vũ vừa cầm chén, uống cháo nóng, hỏi: “Tối nay ngủ chỗ này sao? Nơi này chỉ có hai gian phòng. . .”

“Các cháu chia ra hai nhóm người ngủ hai gian phòng đi, ông cùng mấy đứa nhỏ nữa ngủ bên ngoài. . .” Ông cụ Trần đành phải mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo lập tức ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết . . .

Hạ Tuyết vẫn nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lùng . . .

Hàn Văn Vũ có chút rợn tóc gáy nói: “Tôi không muốn, tôi muốn ngủ cùng anh cả! Tôi sợ cọp!”

Hàn Văn Hạo cau mày nhìn em trai nói: “Chú muốn ngủ với tôi sao?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!