Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 389

Chương 389: HOA HỒNG CUỘC SỐNG

Ánh mắt Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo vừa tiếp xúc, cô lập tức cúi đầu. . .

Hàn Văn Kiệt tay cầm khăn lông trắng, nhìn anh cả khẽ mỉm cười nói: “Lúc này, sao anh tới đây?”

Hàn Văn Hạo đứng trước cửa tiệm, liếc mắt nhìn hai người bọn họ, nhẹ nhàng đi vào tiệm trang phục nói: “Tới đây đổi bộ quần áo. . .”

Hạ Tuyết thở nhẹ, làm như không nghe thấy, nhìn về phía ánh đèn xanh nhạt trong tiệm trang phục, nhớ trong nhà Hàn Văn Hạo tất cả ánh đèn cũng đều là màu xanh, cô chớp mắt một cái . . .

“Văn Kiệt! ! Em đã đeo trang sức xong rồi, có thể đi được!” Mộng Hàm kéo chiếc váy dài màu hồng, đi xuống cầu thang xoắn ốc, nhìn thấy anh cả và Hạ Tuyết cũng đứng ở trong sảnh, cô vui vẻ, cười nói: “Anh cả và Hạ Tuyết cũng tới sao?”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Mộng Hàm một cái, cười nhẹ, anh thích cô em dâu tương này, xinh đẹp, dịu dàng lại có cá tính, về mặt sự nghiệp cũng rất cầu tiến, là một cô gái tốt hiếm thấy . . .

Hạ Tuyết nhìn Mộng Hàm, tối nay cô giống như một công chúa màu hồng, cô oa một tiếng, không chút tiếc rẻ ca ngợi, cười nói: “Ôi chao . . . Tối nay Mộng Hàm thật xinh đẹp. . .”

Mộng Hàm cười vui vẻ, nhấc váy đi tới bên cạnh Hàn Văn Kiệt, nhìn hai người bọn họ, nói: “Hai người cũng nhanh thay đồ thôi. . . Buổi tiệc sắp bắt đầu. . . Chúng ta phải đợi anh cả và Hạ Tuyết sao?”

Hàn Văn Kiệt nghe xong, nhìn hai người bọn họ một cái, mỉm cười nói: “Không đợi, chúng ta đi trước, mẹ đang chờ chúng ta. . .”

“Vâng . . . Anh cả, Hạ Tuyết, chúng tôi đi trước nha. . .” Mộng Hàm mỉm cười, nói lời tạm biệt với hai người bọn họ.

Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo cùng nhìn bọn họ mỉm cười, sau đó nhìn Văn Kiệt cẩn thận dắt tay vợ hứa hôn đi ra tiệm trang phục, anh vừa đi ra ngoài, vừa nhìn vợ mình cười nói: “Em cẩn thận một chút, đừng đạp váy, té ngã thì làm sao?”

“Làm sao có thể ? Mặc dù em không phải một trong mười danh viện lớn giống chị dâu Thư Lôi, nhưng chuyện đạp váy sẽ không xảy ra với em nha . . .”

Hai người bọn họ vừa nói vừa cười đi ra khỏi tiệm trang phục, để lại hai người lúng túng bên trong, đầu tiên là im lặng, nhân viên nghiệp lập tức đi tới mời bọn họ lên lầu thay đổi quần áo, nói trang phục đã chuẩn bị xong rồi, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nghe xong, đành phải cùng nhau đi lên cầu thang xoắn ốc. . . Nhưng vì lối đi cầu thang xoắn ốc rất hẹp, cho nên lúc bọn họ sóng vai đi về phía trước, chạm vào nhau một chút, Hạ Tuyết không khách sáo nhìn Hàn Văn Hạo. . .

Hàn Văn Hạo cũng không khách sáo nhìn Hạ Tuyết hỏi: “Cô nhìn cái gì mà nhìn?”

“Anh không nhìn tôi làm sao biết tôi nhìn anh? Anh đụng vào tôi, anh biết không? Không có một chút phong độ lịch sự tao nhã!” Hạ Tuyết “hứ” anh!

Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết hỏi: “Tại sao tôi phải có phong độ lịch sự tao nhã với cô ? Chúng ta quen biết sao?”

“Chúng ta không hề quen! !” Hạ Tuyết tức giận trả lời anh!

Bốn nhân viên phục vụ, đứng phía sau bọn họ, kinh ngạc tại sao không khí giữa bọn họ không hòa hài vậy? Không phải bọn họ là bạn bè sao?

Hàn Văn Hạo không muốn so đo với cô nữa, cất bước đi về phía trước, Hạ Tuyết cũng không chịu nhường đường, đi lên cầu thang đi, nào ngờ vì đi quá vội, không cẩn thận đạp chiếc váy đen của mình, cô “ôi chao”, hai tay nắm chặt thành cầu thang, sau khi hoảng sợ, lúc cô hơi ngẩng đầu lên đã thấy Hàn Văn Hạo nhìn cũng không nhìn mình, đi lên lầu, không quay đầu lại, nhưng nói một câu khinh bỉ: “Hừ! Đạp váy đi!”

Hạ Tuyết tức giận, biết anh nhằm vào câu nói vừa rồi của Mộng Hàm trước khi đi khỏi, nói mình không phải danh viện, cô nhíu mày, “A. . .” một tiếng, run rẩy chỉ vào bóng lưng người đàn ông kia, tức giận kêu to: “Không có buồn nôn nhất, chỉ có càng buồn nôn hơn! Cho tới bây giờ tôi cũng chưa gặp qua loại đàn ông như thế, ghê tởm đến như vậy! Không có chút phong độ! !”

Bốn nhân viên phục vụ căng thẳng đứng ở dưới bậc thang, không dám nói gì, nhưng có chút cố kỵ ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Hạ Tuyết tiểu thư. . . Xin. . .”

Hạ Tuyết tức giận quay đầu nhìn họ phát cáu, hỏi: “Lầu dưới không có phòng thay quần áo sao?”

“Không có. . .” Bọn họ vội vàng lắc đầu.

Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, tức giận đến phát run, nhấc váy đi lên cầu thang xoắn ốc, liếc mắt đã thấy Hàn Văn Hạo đi vào phòng thay quần áo khách quý nam, cô đứng trong đại sảnh nhìn bóng lưng của anh, hừ một tiếng, rồi chính mình cũng đi vào phòng thay đồ khách quý nữ, bốn nhân viên phục vụ chia ra đi về phía hai người, sau đó mời nhà tạo mẫu tóc, thợ móng tay, thợ trang điểm vội vàng đi lên giúp đỡ.

Sau một lúc, Hàn Văn Hạo cũng đã thay áo sơ mi trắng kẻ sọc, tây trang đen, đi ra khỏi phòng thay quần áo, nhân viên phục vụ lập tức cầm một cái hộp màu xanh dương đậm, lấy ra kim cài màu trắng kiểu tây âu cẩn thận cài lên cổ áo của anh, sau đó chuẩn bị lấy cà vạt, Hàn Văn Hạo lại giơ tay không cần, tự mình đứng ở trước kính toàn thân, tự mình chỉnh sửa, lật cổ áo sơ mi trắng ra, từ trước đến giờ, anh không có thói quen đi ra bên ngoài đeo cà vạt. . . Anh vừa sửa cổ áo, vừa nhìn qua trước kính toàn thân, thấy bức màn lụa phòng thay quần áo đối diện vẫn chưa mở ra, anh liền xoay người, sải bước đi ra phòng khách quý bên nam, nhân viên phục vụ cho rằng anh muốn xuống lầu nhưng anh lại ngồi trên ghế sa lon trong sảnh, cầm quyển tạp chí, vừa xem, vừa nói: “Chuẩn bị một ly rượu đỏ năm 90 . . .”

“Vâng!” Nhân viên phục vụ lập tức đáp lời, đi xuống lầu chuẩn bị, một người khác ở một bên chờ phục vụ, có chút không nhịn được, cúi người xuống nhẹ giọng hỏi: “Hàn tiên sinh, ngài còn căn dặn gì nữa không?”

“Không cần, cậu xuống trước đi. . .” Hàn Văn Hạo vừa lật tạp chí, vừa nhìn đồ trang sức bằng Phỉ Thúy đang giới thiệu trên tạp chí, món trang sức này trang nhã, xinh đẹp, rất hiệu quả mang lại ấn tượng, anh nhớ mẹ anh rất ưa thích Phỉ Thúy, anh hơi chú ý xem, cho đến khi bức màn lụa bên phòng khách quý nữ trước mặt mở ra, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Tuyết chải búi tóc cổ điển, mặc một bộ sườn xám đỏ thẫm thêu chim phượng hoàng màu đen, đang đứng trước kính toàn thân, mỉm cười nhìn mình trong kính, xoay qua xoay lại, sườn xám từng được xem là loại trang phục có thể phơi bày vóc người xinh đẹp nhất của người phụ nữ trên thế giới, nổi bật đường cong tiêu hồn, ôm gọn bộ ngực sữa đầy đặn, hoàn mỹ cùng chiếc eo thon thả của Hạ Tuyết, nơi tà váy xẻ đôi, lộ ra đôi chân dài gợi cảm, tiêu hồn . . .

“Ôi chao. . . Hạ tiểu thư thật xinh đẹp. . . Người bình thường cũng không có cách nào mặc được bộ sườn xám màu đỏ do chính tay nhà thiết kế của tiệm chúng tôi đã đoạt giải, đệ nhất phu nhân đã từng đến thử qua chiếc sườn xám này, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối, muốn có nhưng không được, mà cảm thấy mất mát đi khỏi. . .” Nhân viên phục vụ thật sự khen ngợi đứng sau lưng Hạ Tuyết, mỉm cười nói!

Hạ Tuyết cũng hài lòng, mỉm cười, hai tay đặt nhẹ lên trước bụng trơn nhẵn, nghiêng người nhìn chiếc váy thêu chim phượng hoàng đen, làm hơi thở người ta sôi trào, bộc phát dục vọng, cô giật mình, lúc này, mới để ý trong kính toàn thân, thấy Hàn Văn Hạo vừa đang mút rượu đỏ, vừa dùng ánh mắt nóng rực nhìn mình, cô rũ mắt, làm như không nhìn thấy gì, vẫn đứng trước kính toàn thân, nhìn một cúc áo bên ngực trái bị bung ra, cô hơi ngưỡng mặt tự mình cài lại cúc áo. . .

Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc cô quay mặt cài cúc áo, dáng vẻ giống như một cô gái phong tình đang thoát y trêu ghẹo người ta, ánh mắt anh đông đặc, cắn răng, tay nâng ly rượu đỏ, uống một hơi cạn sạch.

Nhân viên phục vụ cẩn thận nâng cánh tay đeo bao tay đen của cô lên, từ trong tủ sắt lấy ra một chiếc nhẫn tổ mẫu cực lớn đeo vào trên ngón trỏ của cô. . . Hạ Tuyết thật ưa thích giơ tay lên, nhìn chiếc nhẫn Phỉ Thuý trên ngón trỏ, dịu dàng mỉm cười nói: “Ôi chao . . . Tôi rất thích chiếc nhẫn này. . .Vừa khéo phối hợp với chiếc váy này . . . Không tệ. . .”

Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết đứng trước kính toàn thân, nhận son môi màu đỏ tươi do nhân viên phục vụ đưa tới, tự mình tô, rồi soi gương nhẹ mấp cánh môi hình cung thật quyến rũ, vô cùng xinh đẹp . . .

“Son môi này gọi là hoa hồng cuộc sống. . . Hạ tiểu thư không trang điểm, chỉ cần tô nhẹ là được, phụ nữ hấp dẫn người ta nhất chính là mùi vị phát ra . . .” Nhân viên phục vụ lại nói.

Hạ Tuyết mỉm cười, tiếp tục tô son môi, lại nhìn trong kính, Hàn Văn Hạo vẫn tao nhã ngồi trên ghế sa lon xa hoa nhìn mình, sắc mặt của cô lạnh lùng, không thèm để ý, vẫn tô son môi, không để ý đến anh. . . Hàn Văn Hạo nhìn thái độ cô như vậy, đuôi mắt xẹt qua ý cười, búng ngón tay. . .

“Vâng . . . Ngài có gì căn dặn ?” Nhân viên phục vụ lập tức tiến lên hỏi.

Hàn Văn Hạo quay đầu lại, vừa nhìn Hạ Tuyết, vừa căn dặn chuyện gì đó, nhân viên phục vụ nghe xong, mỉm cười gật đầu, im lặng đi tới bên cạnh người đồng nghiệp trước mặt Hạ Tuyết, nói nhỏ vài lời, đồng nghiệp khẽ gật đầu . . .

Hạ Tuyết vừa tô son lên đôi môi đỏ mọng, vừa nhẹ giọng hỏi: “Mấy giờ rồi? Tôi đi muộn sao?”

Sau lưng không có ai trả lời, cô ngạc nhiên cầm son môi, xoay người nhìn đại sảnh xa hoa, cơ hồ không có người nào, ngoại trừ Hàn Văn Hạo đang ngồi trên ghế sa lon, cô sững sờ, cầm son môi nhìn anh. . .

Hàn Văn Hạo vẫn ngồi trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tuyết. . .

Hạ Tuyết rũ mắt, nhanh chóng quay lại tô son môi, vẻ mặt lạnh lùng chuẩn bị xuống lầu, Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, giơ nhẹ tay nói: “Cúc áo bên hông em bị bung ra kìa!”

Hạ Tuyết sững sờ, liền dừng lại trước kính toàn thân, xoay người, nhìn cúc áo sườn xám bên hông không phải thật tốt sao, sắc mặt của cô lạnh lẽo, biết mình bị chơi xỏ, muốn xoay người đi khỏi, lại phát hiện thân thể bị người ta mạnh mẽ ôm lấy, cô giật mình, thở phì phò tức giận, ngẩng đầu lên đã thấy Hàn Văn Hạo ôm chặt mình, mặt cúi xuống dán nhẹ lên khuôn mặt của mình, mùi nước hoa Dior trên người anh và hơi thở của anh phát ra hấp dẫn chết người, khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, căng thẳng thở dốc một hơi, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh nổi điên hả?”

Hai tay Hàn Văn Hạo khẽ vuốt ve bên chiếc eo thon tiêu hồn của cô, hôn nhẹ vành tai của cô, thân thể nhẹ nhàng di động, giống như một vũ điệu hoa hồng cuộc sống . . .

Hạ Tuyết tức giận, đưa hai tay kéo hai tay của anh, lại bị anh mạnh mẽ ôm cô, dán chặt vào lồng ngực của anh, hôn nhẹ gương mặt của trơn mềm của cô, vừa hôn vừa cảm tính khàn khàn nói: “Tối nay rất xinh đẹp. . .”

Hạ Tuyết nhìn bộ dáng trầm mê của Hàn Văn Hạo trong kính toàn thân, trong lòng của cô đột nhiên bị chìm xuống, hốc mắt đỏ lên, nói: “Tôi có đẹp hay không, liên quan gì tới anh?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ ôm chặt thân thể của cô, ngửi nhẹ mùi hương phát ra trên người cô, nói: “Tôi rất thích mùi thơm trong thân thể em, kiếp trước em là mèo sao?”

Hạ Tuyết lập tức nhớ đến lời nói liên quan đến khứu giác của Tần Thư Lôi, cô vội vàng ngăn tay Hàn Văn Hạo, nhanh chóng xoay người đẩy anh ra, tức giận kêu nhỏ: “Anh cút xa một chút cho tôi! ! Khứu giác của vợ hứa hôn của anh rất nhạy bén, cô ấy ngửi được trên người anh có mùi nước hoa của tôi! Tốt nhất anh đừng gây phiền toái cho tôi!”

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, nhìn cô, chậm rãi nói: “Thế nào? Em muốn nói, bây giờ chúng ta giống như đang vụng trộm?”

Hạ Tuyết giật mình, sau đó đi xuống bậc thang, nói: “Tôi mặc kệ anh!”

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nhanh chóng đi tới cửa cầu thang, bước xuống một bậc, đột nhiên ôm Hạ Tuyết lên, ôm trở về trên ghế sa lon, đè trên người của cô. . .

“Anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết tức giận xoay người, vội đẩy lồng ngực Hàn Văn Hạo ra, kêu to: “Anh nổi điên muốn làm gì?”

“Em sẽ biết rất nhanh! !” Hàn Văn Hạo vừa cắn răng đè thân thể của cô, vừa buông lỏng cúc áo tây trang của mình, kéo tây trang xuống, ném trên mặt sàn!

Trong lòng của Hạ Tuyết chợt lạnh, hoảng sợ đến quên trốn thoát, nhìn anh kêu to: “Anh phát điên hả? Anh muốn làm gì?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ mặc áo sơ mi trắng, mạnh mẽ ôm chặt thân thể mềm mại của Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, hoảng sợ, hai mắt xẹt qua một chút đau lòng nói: “Tôi muốn làm gì? Tôi muốn ôm em về nhà ngủ! !

Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, hai mắt đỏ bừng nhìn anh.

Hàn Văn Hạo kích động, lồng ngực phập phòng, nhìn cô gái dưới người, nói: “Em muốn cùng tôi về nhà ngủ không?”

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nghẹn ngào nhìn anh, nói: “Rốt cuộc, anh phát điên sao?”

Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng Hạ Tuyết như vậy, đột nhiên cúi đầu muốn hôn cô, lại bị Hạ Tuyết xoay mặt, vội đẩy anh ra nói: “Anh đừng làm như vậy!”

Hàn Văn Hạo xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tuyết lại, sau đó mạnh mẽ bao trùm môi của cô, mút đôi môi đỏ mọng của cô, một tay bên ngoài nhắc bắp đùi của cô lên, quét tới mũi chân của cô, cởi giày cao gót của cô, rồi vuốt ve bắp chân của cô. . .

“Ưmh. . .” Hai chân Hạ Tuyết cuốn lên, xoay người, hai tay nắm áo sơ mi trắng của anh, muốn tránh thoát nụ hôn của anh, lại bị anh hôn càng thâm nhập, đầu lưỡi của anh dò vào trong khoang miệng của cô, dây dưa đầu lưỡi của mình, hơi thở phát ra khí nóng làm cho lồng ngực của cô phập phồng, thân thể của cô dần dần mềm nhũn, thân thể của anh càng ngày càng chìm, chìm vào trong thân thể của cô, tay của anh từ cạnh ngoài bắp đùi dò vào bên trong, vừa muốn kéo quần lót ren màu đen của cô xuống, nhưng Hạ Tuyết tức giận nắm chặt tay của anh, nhìn anh, nói: “Anh đừng như vậy!”

Hàn Văn Hạo không để ý tới cô, lại muốn dùng sức kéo quần lót ren của cô xuống, Hạ Tuyết tức giận cố hết sức đẩy thân thể anh ra, cô chân trần nhanh chóng bước xuống ghế sa lon, muốn vọt xuống lầu dưới, vừa đi vừa muốn gọi nhân viên phục vụ thì Hàn Văn Hạo nhanh chóng đi đến phía sau của cô ôm lấy cô, cắn nhẹ vành tai của cô nói: “Em đừng gọi, bọn họ sẽ không lên!”

Hạ Tuyết giật mình, xoay người kêu to: “Anh thật quá đáng!”

“Chuyện quá đáng hơn tôi cũng làm được! !” Hàn Văn Hạo lại ôm Hạ Tuyết vào trong lòng, cúi đầu hôn cuồng nhiệt.

“Ưm. . .” Hạ Tuyết tránh né nụ hôn của anh, bất đắc dĩ bị hai bàn tay cứng như thép của anh ôm chặt bên hông của mình, đầu lưỡi cuồng nhiệt không ngừng dây dưa đầu lưỡi sắp tê dại của cô, cô vì từ chối anh mà thân thể ngửa ra sau, anh nghiêng người tới trước ôm thân thể của cô lại, vuốt nhẹ bên hông của cô, siết chặt cái mông của cô, hôn chặt môi của cô, thậm chí thở nhẹ ra âm thanh khát vọng kích tình, người đàn ông này đang điên cuồng mê luyến nụ hôn của cô, thân thể của cô, cô biết, anh đang mê luyến, trong nháy mắt cô thoáng mềm lòng, nhưng lúc tay của anh muốn dò vào giữa chân của cô thì cô một tay mắm chặt tay của anh đặt ở cạnh chân, Hàn Văn Hạo không miễn cưỡng nữa, hai tay ôm chặt thân thể của cô, hưởng thụ mềm mại, hôn môi của cô, hôn cằm của cô, hôn mặt của cô, bên tai của cô, cổ của cô. . .

Hạ Tuyết ngửa mặt lên, nước mắt run rẩy lăn xuống, hai tay nắm chặt cánh tay cứng rắn của anh, muốn từ chối anh, thân thể lại mềm nhũn. . . Hàn Văn Hạo thuận thế cởi cúc áo trên cổ áo sườn xám của cô, lại hôn nhẹ lên vai của cô, xương quai xanh, rồi tới bộ ngực sữa. . . Nước mắt Hạ Tuyết vẫn lăn xuống, nhưng không nhúc nhích để mặc cho anh hôn . . .

Hàn Văn Hạo cảm thấy thân thể Hạ Tuyết mềm nhũn, anh chậm rãi dừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn cô. . .

Hạ Tuyết rơi lệ nhìn anh, nói: “Hôn đi, tại sao lại không hôn?”

Con ngươi Hàn Văn Hạo nhìn cô không chớp mắt . . .

Hai mắt Hạ Tuyết rưng rưng nhìn anh, nói: “Cởi hết áo cho tôi, để tôi cởi hết trước mặt của anh, sau đó hôn tôi, thậm chí cưỡng bức tôi? Đây là chuyện anh làm giỏi nhất từ trước đến giờ!”

Hàn Văn Hạo nhìn cô. . .

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Cho nên tôi để cho anh hôn, hôn xong rồi cưỡng bức tôi, xong rồi hãy bỏ qua cho tôi, được không? Anh cướp đi cuộc đời của tôi! Tôi đi đến đâu cũng không thoát khỏi anh! Không phải là anh muốn thân thể của tôi sao? Bây giờ tôi liền cho anh! Loại người như anh chỉ muốn cướp đoạt thân thể của phụ nữ khác! !

Cô vừa nói xong, đột nhiên sắc mặt lạnh lẽo, nước mắt run rẩy lăn xuống, cô tức giận, hai tay run run đem một hàng cúc áo bên ngực trái, cởi xuống từng cái, vừa cởi, vừa nhìn anh, nói: “Như vậy được chưa? Tôi tự cởi, được chưa? Không cần anh xé!”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút đau đớn, vươn tay nắm chặt tay của cô. . .

“Buông tay! ! Tôi tự cởi! !” Nước mắt Hạ Tuyết vẫn lăn xuống, buông tay của anh, vẫn buông lỏng cúc áo tới bên hông, một mảng thân trước chiếc sườn xám đỏ thẫm rớt xuống, lộ ra áo lót đen nhánh và hai bầu ngực sữa đầy đặn, nước mắt từng giọt chảy dọc theo cằm xẹt qua chiếc cổ trắng mịn lăn dọc theo ngực. . . Hàn Văn Hạo vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt của Hạ Tuyết . . .

Hạ Tuyết tức giận vừa cởi cúc áo, vừa nghẹn ngào run rẩy nói: “Anh muốn, tôi liền cho anh! ! Qua tối nay, anh cút ngay ra khỏi thế giới của tôi! Dù sao cũng đã từng có một đêm với anh, thêm một đêm nữa cũng không sao! Tôi chán ghét anh biết bao nhiêu? Tôi ghê tởm thái độ này của anh! ! Bên cạnh anh không ngừng thay đổi phụ nữ! Tại sao không chịu buông tha tôi? Tôi thật sự không muốn liên quan đến anh! ! Chỉ cần anh vừa đến gần tôi . . . Thì tôi gặp rất nhiều kiếp nạn! ! Tôi muốn tránh xa anh, mang Hi Văn tránh xa anh! !”

Hàn Văn Hạo đột nhiên bắt chặt tay Hạ Tuyết, nhìn cô chằm chằm . . .

Hạ Tuyết lại muốn ngăn tay của anh, vẫn cởi áo ra, Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, nắm chặt tay của cô, hơi dùng sức vung ra, cả người Hạ Tuyết loạng choạng, nhưng anh đã tiến lên một bước, mặt không thay đổi, vươn tay giúp cô cài lại cúc áo, giúp cô cài lại từng cái, từng cái, hai tay vượt qua hông của cô, đến hai bầu ngực, đến cổ, tay của anh nghiêm túc cài cúc . . .

Hạ Tuyết tức giận thở hổn hển, nước mắt từng giọt lăn xuống, để mặc cho anh cài cúc áo cho mình . . .

Hàn Văn Hạo cài xong cúc áo cuối cùng, mới ngẩng đầu lên, nuốt cổ họng khô đắng, nhìn gương mặt giận dữ của cô, anh nắm chặt vai của cô, muốn nói cái gì, nhưng lại không nói ra, chỉ chậm rãi đi đến bên sa lon, nhặt tây trang đen lên mặc vào, Hạ Tuyết không lên tiếng, nghe âm thanh anh, hốc mắt cô đỏ lên. . .

Hàn Văn Hạo bình tĩnh đứng trước kính toàn thân, tay cài cúc áo tây trang, sau đó im lặng đi qua bên cạnh cô, nhanh chóng xuống lầu . . .

Đột nhiên, Hạ Tuyết giống như mất hết sức lực, loạng choạng một chút, đôi mắt đẫm lệ, chậm rãi đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo đã đội mưa đi ra cửa tiệm, sau đó nhanh chóng lên xe, xe biến mất trong màn mưa, cô sâu kín nhìn theo chiếc xe kia đi mất, cắn nhẹ môi, cả người tựa vào cửa sổ sát đất mềm nhũn trượt xuống, nước mắt lăn xuống. . .

***

Đêm tối mờ mịt!

Cơn mưa mờ mịt! Giống như câu chuyện xưa đầy bí ẩn, chuyện xưa lần này, tất cả đều ẩn nấp trong mưa, rất im lặng.

Chiếc Rolls-Royce màu bạc dừng trước cửa khách sạn Castleton, Thanh Nhã mặc bộ váy đen dẫn theo người giúp việc mở cửa xe cho cô, Hạ Tuyết mang giày cao gót màu đen, tay cầm túi xách nhỏ hàng thêu, đi ra khỏi xe, đạp trên thảm đỏ, nhìn một vòng bốn phía cảnh sát căng thẳng canh gác, mặc dù tối nay chỉ là một bữa tiệc nho nhỏ, nhưng dù sao cũng là bửa tiệc của phu nhân Tổng Thống, nhất định sẽ tăng cường canh gác, cô vừa cầm túi xách, ngẩng mặt đi về phía trước, vừa dịu dàng, hỏi: “PAPA và mẹ, Daniel đã tới chưa?”

“Đã ở trong sảnh tiệc rồi. . . Phu nhân còn nói tại sao cô còn chưa đến?” Thanh Nhã mỉm cười nói.

Hạ Tuyết nghe xong, mặt không thay đổi đi vào đại sảnh khách sạn, đi lướt qua bên cạnh các danh viện và công tử đã từng gặp qua, tất cả mọi người đều thoáng nhìn cô cảm thán không thôi, nét mặt cô lạnh lùng xinh đẹp đi lên cầu thang xoắn ốc, vóc người uyển chuyển, từng bước, từng bước đi về phía trước, rốt cuộc đi đến cuối cầu thang, quản lý khách sạn vừa nhìn thấy Hạ Tuyết, lập tức đi tới cửa đại sảnh bữa tiệc, tự mình mở cửa, Hạ Tuyết mặc sườn xám tươi đẹp nhất đứng ở trong phòng tiệc, nhìn trong phòng tiệc xa hoa, các nhân vật nổi tiếng khắp nơi đang nâng ly rượu cười nói, bọn họ cũng xôn xao cảm thán tối nay Hạ Tuyết phơi bày nét đẹp cô gái phương Đông rất hấp dẫn.

Hạ Tuyết nhìn toàn trường một vòng, rốt cuộc nhìn thấy Hàn Văn Hạo và Daniel cùng hai người khách quý ngồi vòng tròn trên ghế sa lon cười nói, cô nhìn Hàn Văn Hạo nâng rượu nói chuyện với khách, tròng mắt lộ ra ánh sáng cơ trí, thỉnh thoảng tao nhã nở nụ cười, rồi nâng rượu hớp một ngụm, rốt cuộc lạnh lùng nhìn đến Hạ Tuyết, ánh mắt tĩnh mịch không thể nắm bắt, chợt lóe. . .

Hạ Tuyết đón ánh mắt của anh, nhìn Daniel. . .

Daniel mặc tây trang trắng, đeo nơ màu đen, chỉ cần lúc có mặt mẹ anh, anh đeo nơ màu đen bày tỏ sự tôn trọng với mẹ mình, anh được vị khách nhắc nhở mới xoay người, nhìn thấy Hạ Tuyết tối nay lại mặc sườn xám phương Đông vô cùng xinh đẹp, chải kiểu tóc từ trước đến giờ mà cô yêu thích, duyên dáng, quyến rũ động lòng người, bước chân tao nhã, phong tình đi về phía mình, rất quyến rũ . . .

“Ồ, ồ. . .” Daniel vui mừng để ly rượu xuống, tao nhã đứng lên, đi tới Hạ Tuyết, trong ánh mắt ca ngợi của mọi người, anh nở nụ cười hấp dẫn đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, hai tay nắm nhẹ eo nhỏ của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nói: “Bảo bối, tối nay em rất xinh đẹp. . .”

Hạ Tuyết cũng quyến rũ nở nụ cười. . .

Daniel tay nâng lên một ly rượu đỏ, tự mình đút cho Hạ Tuyết. . . Hạ Tuyết vừa nhìn anh, vừa cúi đầu mút nhẹ một ngụm rượu đỏ, chợt cảm thấy có chút cay, cô tinh nghịch, nói: “Thật cay. . .”

Daniel cưng chiều nở nụ cười, ôm nhẹ Hạ Tuyết đi tới chỗ ngồi khách quý, lúc đang xoay người, lại nghe có người nói: “Trầm tiểu thư tới. . . Cô ấy là một trong các vị khách quý được đệ nhất phu nhân mời, vừa đoạt giải ảnh hậu điện ảnh Nhật Bản. . .”

Hàn Văn Hạo cũng chậm rãi liếc mắt, nhìn về phía cửa ra vào. . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!