Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 402

Chương 402: CÁ VIÊN CHIÊN

“Mẹ! Mẹ muốn ăn cá viên chiên mùi vị nào?” Hi Văn cầm điện thoại di động, nhẹ giọng hỏi.

Hạ Tuyết nghe con gái cho mình ăn, cô vẫn có chút suy yếu, nhưng thật vui vẻ nói: “Con chịu mua cho mẹ hả?”

Đuôi mắt Hàn Văn Hạo xẹt qua một nụ cười, lái xe chạy nhanh tới phía trước, cảm giác cây dương trên đường lớn thật xinh đẹp, màu lá xanh biếc. . .

“Vâng. . .” Hi Văn gật đầu nói.

“Mẹ. . . Mẹ suy nghĩ đã. . .” Hạ Tuyết suy nghĩ trong chốc lát, mỉm cười nói: “Muốn ăn loại. . . Cá viên chiên tương chua cay, giúp mẹ mua hai cái hot dog, là loại được nướng chín nứt ra, ăn rất ngon. . . Thêm một ly nước cam nữa. . . Ừ! Đúng! Chỉ bao nhiêu đó thôi!”

Hàn Văn Hạo vừa lái xe, vừa nghe giọng nói khàn khàn do bị cảm của Hạ Tuyết, dường như có chút mơ màng, tim của anh xẹt qua một chút đau tiếc, cô gái này hôm nay có tất cả, ước mơ vẫn đơn giản như vậy, anh thở khẽ dài.

“Được rồi! Vậy mẹ ngoan ngoãn ở nhà chờ con . . .Con sẽ mua cho mẹ ngay!” Hi Văn cúp điện thoại, quay đầu nhìn cha nói: “Đi thôi . . . Tổng Giám đốc Hàn . . .”

“Ừm!” Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, cầm tay lái chạy nhanh tới phía trước !

***

Xe lao đi trong mưa, đi qua đường lớn Tây Hoa, đường lớn Đông Hoa, sau đó đi qua đường Ngân Chứng, rồi chạy vào con đường không tên, đường càng đi càng rối loạn, sắc mặt của Hi Văn càng lúc càng không tốt, cô bé ôm ba lô nhỏ, nhìn kỹ từng đoạn đường, nín thở, bắt đầu tràn đầy tức giận. . .

Hàn Văn Hạo có chút lúng túng, ho khan hai tiếng, sau đó quay đầu vừa định nói chuyện với con gái, lại thấy con gái đột nhiên quay đầu sang, đôi mắt con báo nhỏ nhìn mình chằm chằm, rất không khách sáo!

Hàn Văn Hạo có chút bất đắc dĩ quay đầu đi, quả nhiên là ruột thịt, ánh mắt cũng giống nhau như vậy, chán ghét như vậy!

“Nếu chú cảm thấy không làm được chuyện này, chú hoàn toàn có thể giao cho người khác! Cháu không nhất định cần chú, OK?” Hi Văn quay đầu đi, bắt đầu cằn nhằn Hàn Văn Hạo!

Hàn Văn Hạo lái xe, cũng có chút ão não, nói: “Chú. . . Chú nhớ mang máng có thể mua cá viên chiên ở nơi nào đó, nhưng . . . Bất chợt nghĩ không ra. . .”

“Cuộc sống có rất nhiều chuyện làm cho người ta không nghĩ ra, người bình thường chỉ cần nghĩ đến chuyện làm thế nào để được ăn cơm!” Cô bé nhíu mày, nhìn anh chằm chằm, nói.

“Tại sao chú có cảm giác cháu đang mắng chú vậy?” Hàn Văn Hạo cau mày nói.

“Chú cảm thấy thế nào?” Hi Văn trợn to mắt nhìn Hàn Văn Hạo nói.

“Cuộc sống có rất nhiều chuyện làm cho người ta không nghĩ ra . . . Người bình thường chỉ cần nghĩ đến chuyện làm thế nào để được ăn cơm. . .” Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, vừa lái xe, vừa quay đầu nhìn Hi Văn, có chút bất mãn nói: “Cháu châm chọc chú chỉ biết ăn cơm sao?”

“Chú muốn nghĩ như vậy, cháu cũng không có cách nào. . .” Hi Văn rất thản nhiên, vén sợi tóc trên trán mình.

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn con gái, anh thật sự không nhịn được, vươn tay nắm khuôn mặt nhỏ bé của con gái, nói: “Daniel và mẹ cháu không thể nào cãi nhau, làm thế nào nuôi vật nhỏ hay sinh sự như cháu vậy?”

Đôi mắt Hi Văn trợn to, nhìn cha nói: “Mẹ nói, bản tính hay sinh sự đáng ghét của cháu, tất cả đều là cha cháu ban tặng!”

Hàn Văn Hạo lại ho khan hai cái, tiếp tục lái xe, giống như con chuột chũi vọt lên phía trước.

“Rốt cuộc chú còn phải chạy lòng vòng đến khi nào? Nếu chú không biết thì gọi điện thoại cho bạn bè hoặc người thân thích ăn cá viên chiên, hỏi một chút không được sao? Ghét! !” Hi Văn không khách sáo nữa, mắng anh! !

Hàn Văn Hạo thở dài, đành phải bấm điện thoại của Hàn Văn Vũ. . .

Phòng làm việc Tổng Giám đốc One-King!

Hàn Văn Vũ và Tiểu Thanh cùng Lynda, ba người đang ngồi xung quanh bàn trà, ăn cá viên chiên nóng hổi, ăn được một lúc, vừa ăn vừa cười, điện thoại vang lên, Văn Vũ vừa nhai cá viên chiên, vừa nhận điện thoại cười hỏi: “Alô?”

“Chú thích ăn cá viên chiên chứ?” Hàn Văn Hạo biết em trai từ trước đến giờ thích ăn những thức ăn không tốt cho sức khỏe, cho nên khi còn bé cha thường nói nhặt được anh ở bãi rác! !

“Đang ăn!” Hàn Văn Vũ quơ quơ cây tâm, cười nói, nói xong lại xiên một cái, nhúng đầy tương cà bỏ vào trong miệng, Lynda vỗ bờ vai của anh, nói: “Anh muốn chết hả! Có một chút vậy mà nhúng đầy tương cà! Nhúng hết rồi chúng tôi còn ăn như thế nào? ”

“Mua ở nơi nào! !” Hàn Văn Hạo hỏi ngay.

Hàn Văn Vũ vừa ăn, vừa ngạc nhiên cười nói: “Thế nào? Anh đừng nói với em, mỗi ngày anh nhạo báng em ăn hàng rong, bây giờ muốn ăn cá viên chiên?”

Hàn Văn Hạo có chút mất tự nhiên, nhưng vẫn nói ngay: “Anh. . . À. . . Muốn thu mua các hàng quán cá viên chiên để hợp tác xây dựng quầy hàng thực phẩm của thành phố, được chưa?”

Vẻ mặt Hi Văn khinh bỉ nhìn khuôn mặt của cha, khóe miệng cong lên, bất đắc dĩ nở nụ cười.

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo đỏ lên.

“Ha ha ha. . . Ôi trời, mẹ của tôi ơi! Anh đừng làm như vậy! ! Anh phí sức làm gì, bỏ ra hai trăm đồng được một chén đầy! Anh nghe cho kỹ, cá viên chiên ăn ngon nhất, bán ở ngay chợ Ngân Chứng, phía sau một dãy phố sầm uất. . . Nơi đó có một con đường bán cá viên chiên, nơi cuối cùng bị che chắn, có một ông lão 80 tuổi mở quầy hàng, làm cá viên chiên ăn ngon nhất! Món tương ăn nghiện giống như hút bạch phiến ấy!” Hàn Văn Vũ cười nói!

Hàn Văn Hạo nghe xong, lập tức quay đầu xe, chạy về phía chợ Ngân Chứng! !

Mưa rơi càng lúc càng lớn, ào ào vang dội.

Hàn Văn Hạo lái xe vào chợ, phát hiện khắp nơi trong chợ đầy người, hơn nữa đường trơn ướt, khắp nơi tung tóe bùn, nước bẩn, trên mặt đất đầy lá vàng trôi nổi và một ít vỏ chuối, rác rưởi . . . Hàn Văn Hạo thoạt nhìn đám người bên ngoài xe, bọn họ dựng lều, ở trong thời tiết lạnh lẽo, từng người vây quanh một quầy hàng nhỏ, ăn cá viên chiên, ăn món khác nữa, rất buồn cười, anh nhìn con gái, nói: “Đám người bên ngoài kia mỗi ngày chỉ biết ăn thôi! Mưa lớn như thế, còn ăn được như vậy, thật buồn nôn!”

“Đi xuống! !” Hi Văn bất chấp, trừng mắt nhìn cha cô bé!

Hàn Văn Hạo không biết làm sao, liền cầm cây dù chống ra, đi xuống xe, sau đó đóng cửa xe, đội mưa lớn, vòng qua xe, đi tới ghế lái phụ, mở cửa xe, ôm con gái thật chặt vào trong ngực, che dù, đóng cửa xe bước đi ra phía trước. . .

“Chú đậu xe ở chỗ này, sẽ bị phạt!”

“Mặc kệ! !” Hàn Văn Hạo tay ôm con gái sải bước đi về phía trước, nói.

“Chú có rất nhiều tiền sao?” Hi Văn ôm cổ của cha, ở khoảng cách thật gần, nhìn cha, hỏi.

“Đúng vậy!” Hàn Văn Hạo đáp lời, ôm con gái, đội mưa to, đi tới cái lều . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!