Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 405
“Anh buông tay. . .” Hạ Tuyết cố hết sức xoay người muốn đẩy anh ra, Hàn Văn Hạo lại mạnh mẽ đè trên người cô, hai tay nắm chặt hai tay của cô, không ngừng mút đầu lưỡi của cô, hơi thở nóng bức từ trong mũi phát ra dồn dập biểu hiện người đàn ông này rốt cuộc có bao nhiêu sốt ruột, cả người Hạ Tuyết mặc dù mềm nhũn không còn chút sức lực nào, nhưng vẫn tức giận xoay thân thể, Hàn Văn Hạo không cho cô cơ hội chạy trốn, vẫn cúi đầu ở tai của cô thổi nhẹ khí nóng. . .
Một cảm giác rã rời nhất thời kích thích cả người, lồng ngực Hạ Tuyết bắt đầu phập phồng không ngừng, muốn xoay người từ chối kích tình này, bất đắc dĩ Hàn Văn Hạo vẫn cắn nhẹ vành tai của cô, làm cho cô thân thể đang kháng cự tràn lên một luồng hơi ấm dục vọng, mười ngón tay cô bị mười ngón tay Hàn Văn Hạo nắm chặt, tay hai người nắm chặt nhau, Hàn Văn Hạo vẫn đè trên người của Hạ Tuyết, di chuyển sức nặng, cảm nhận bộ ngực sữa của cô co giãn thật mê người, hai chân cô chồi đạp làm cho anh không ngừng bị kích thích, anh vẫn tăng tốc hôn mặt của cô, cổ của cô, xương quai hàm của cô, cuối cùng lúc Hạ Tuyết muốn bắt đầu mắng người, anh bịt chặt cái miệng nhỏ, bá đạo, biểu lộ vô cùng tinh tế! ! Anh muốn cô! Cho đến bây giờ, anh cũng không cảm thấy cô trở thành người phụ nữ khác, mặc dù mọi thứ xung quanh cô không ngừng thay đổi, vô cùng lãng mạn!
“Anh buông tôi ra! Tại sao anh có thể ở chỗ của Daniel làm chuyện như vậy?” Hạ Tuyết thừa dịp Hàn Văn Hạo dừng lại, cô bắt đầu dùng lời nói tệ hại: “Anh thật quá đáng! Anh hoàn toàn không tôn trọng anh ấy! Mẹ Lam cũng là quan hệ nhiều đời với nhà anh!”
Hàn Văn Hạo lập tức nâng người lên, cúi ngẩng đầu, đôi mắt như con báo nhỏ nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, mạnh mẽ gầm nhẹ: “Đây là khách sạn của Hàn Văn Hạo tôi!”
“Trong mắt anh không có người sao!” Hạ Tuyết tức giận, đổ mồ hôi lạnh, kêu!
“Tôi vẫn không để ai vào trong mắt! Không ai tàn nhẫn hơn tôi!” Ánh mắt sắc bén của Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc cô nói: “Chỉ cần em không nói thật chính mình, tôi có thể làm ra chuyện đáng sợ hơn!”
“Rốt cuộc anh muốn tôi nói thật cái gì?” Hạ Tuyết tức giận gào nhỏ!
“Em yêu tôi sao?” Hàn Văn Hạo đột nhiên nhìn Hạ Tuyết hỏi!
Ánh mắt Hạ Tuyết ngưng tụ, dừng động tác, thở hổn hển nhìn anh. . .
“Em yêu tôi sao?” Hàn Văn Hạo nắm chặt mười ngón tay Hạ Tuyết, cúi đầu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm cô, không để cho cô có chút trốn tránh!
“Anh có tư cách gì hỏi để hỏi chuyện này?” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, hỏi!
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt hơi ảm đạm, nói: “Tại sao tôi không thể hỏi chuyện này? Yêu hay không yêu?”
Hạ Tuyết đột nhiên cười lạnh, nhìn Hàn Văn Hạo, nước mắt trong khóe mắt lăn ra, nói: “Đến bây giờ anh vẫn chưa tỉnh sao? Thật có lỗi? Lúc ở chỗ của ông, chỉ là tình cảm xúc động nhất thời, nếu như không ngã xuống vách núi, tôi cũng vĩnh viễn không có cảm giác với anh! Loại người như anh có cái gì tốt để yêu? Tàn nhẫn, vô tình, lạnh lùng, luôn khinh thường, sỉ nhục tôi, bây giờ tôi chỉ có một ý nghĩ, muốn rơi vào vòng luân hồi, nhận hết ngàn năm đau khổ, tôi vẫn cầu nguyện Thượng Đế, không muốn gặp lại anh!”
Hàn Văn Hạo cũng cười lạnh nói: “Nếu em không gặp tôi, em sẽ gặp Tổng Giám đốc Tam Á, làm đàn bà của lão già mấy chục tuổi, người luôn như vậy, được tiện nghi còn biết nghe lời ! Em không ngừng nói như thế, tôi sẽ tin em hận tôi?”
Hạ Tuyết nhìn anh, cố nén nước mắt trong suốt trong hốc mắt.
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, hai mắt chớp một cái, bá đạo hỏi: “Hỏi em lần nữa! Có yêu hay không?”
“Không yêu! ! !” Hạ Tuyết cao giọng nói xong liền hối hận, quả nhiên Hàn Văn Hạo cúi đầu hôn lên môi đỏ của mình, vừa hôn, vừa bá đạo không biết xấu hổ nói: “Cho nên em muốn đấu thắng tôi sao? Em có biết tôi có bao nhiêu vất vả để mua cá viên chiên không? Tôi có bao nhiêu khó khăn mới được gặp mặt em?”
“Anh tránh ra! Tôi không muốn anh hôn tôi!” Hạ Tuyết quay mặt sang tức giận kêu to xong, xoay người, Hàn Văn Hạo không để ý người này, vẫn đè thân thể của cô, hôn nhẹ cổ của cô, hôn nhẹ lên bả vai lúc nảy cô xoay người, áo ngủ chảy xuống bả vai trơn bóng, hôn lên làn da thơm mát của cô, giờ phút này, anh như có loại cảm giác bị đắm chìm, cả người anh đột nhiên mãnh liệt dâng lên tin tức, muốn ở chỗ này, muốn cô gái này, loại tin tức này truyền đến thân thể của anh nhưng anh đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết. . .
Hạ Tuyết cũng tức giận, nhìn anh chằm chằm.
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô, rốt cuộc rời khỏi thân thể của cô, ngồi trên giường, nhìn cô đầu tóc rối bời, bị anh trêu đùa sắc mặt ửng đỏ, cánh môi đỏ tươi, thân hình cuộn rút, lười biếng giống như một con mèo, vô cùng mềm mại đáng yêu, tức giận nhìn mình, anh không nhìn cô nữa, cố đè nén dục vọng, thở dốc, vươn tay bóp huyệt Thái Dương của mình, rồi quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết, cau mày nói: “Nghe lời không tốt sao? Tại sao cứ muốn chọc giận tôi!”
“Anh đi chết đi!” Hạ Tuyết nắm cái gối đầu đánh lên người của anh, Hàn Văn Hạo né tránh cái gối đầu trắng như tuyết, sau đó giận dữ trừng mắt, tiến tới gần cô, Hạ Tuyết lập tức thức thời nằm xuống giường, kéo cái chăn trắng như tuyết che người lại, Hàn Văn Hạo mặt lạnh nhìn cô như con đà điểu nói: “Ngồi dậy uống nước! Lúc nảy thiếu chút nữa bất tỉnh rồi!”
“Tôi không muốn!” Hạ Tuyết tức giận, nói!
Hàn Văn Hạo tức giận, một tay kéo Hạ Tuyết giống như vặn con gà ngồi dậy!
“Tôi uố. . .ng!” Ánh mắt Hạ Tuyết lóe lên! Con báo nhỏ ghê tởm, chết tiệt này!
Hàn Văn Hạo thả chân xuống giường, đứng dậy, vừa sửa sang lại tây trang, vừa nhìn mái tóc xoăn của Hạ Tuyết đầy hấp dẫn rũ xuống cái gối đầu trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn cơ hồ chôn trong khăn trải giường xanh đậm, chỉ có cặp mắt kia vẫn tức giận nhìn anh. . . Hàn Văn Hạo vừa nhìn thấy đôi mắt này, lại không vui, cúi đầu lắc lắc khuôn mặt của Hạ Tuyết nói: “Em là cô gái không có giáo dục, nuôi dạy con gái cũng rất ầm ĩ! Lúc nào cũng chỉ biết tranh luận với tôi! Lớn mạnh miệng, nhỏ mạnh miệng! Nếu không phải do bạn tốt của em, tôi cũng không có hôm nay! Tôi nên sửa chữa cô ấy rồi!”
“Nghĩa là sao?” Hạ Tuyết lập tức ngồi dậy nhìn Hàn Văn Hạo hỏi!
Hàn Văn Hạo không muốn trả lời cô chuyện này, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tôi bảo người rót nước cho em! ! Tôi đi mua cá viên chiên khác cho em. . .”
“Ai muốn ăn thức ăn của anh mua! ? Tôi không thích! !” Hạ Tuyết vẫn không chịu tiếp nhận tấm lòng của anh! !
Cửa đột nhiên mở ra!
Trong tay Hi Văn đang cầm một hộp cá viên chiên lúc nảy chưa bị đổ, có chút tức giận đi tới nói: “Lúc nảy còn một hộp, chưa bị làm hư . . .”
Lúc này, Hạ Tuyết mới mềm nhũn ra, nhìn con gái có chút xin lỗi. . .
Hi Văn vừa cầm cá viên chiên đi tới, vừa nói: “Mẹ có biết con có bao nhiêu khổ cực mới mua được hộp cá viên chiên này? Con đi qua hai con nhỏ đường, đi qua hai cái chợ, xếp hàng 50 người mới mua được cá viên chiên!”
Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn con gái đi qua bên cạnh mình, lúc nói lời này, cũng không biết đỏ mặt. . .
“Hơn nữa. . . 10 hộp cá viên chiên này, là con bỏ tiền ra mua!” Hi Văn vẫn nhớ chuyện này, cắn răng ngẩng đầu lên, tức giận nói!
“Nghĩa là sao?” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, sau đó nhìn con gái.
“Người này không có tiền! !” Hi Văn lập tức quay đầu trừng mắt, giận dữ nhìn Hàn Văn Hạo, nói! !
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 276
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 280
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 288
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 483
Không có bình luận | Th8 7, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

