Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 407
Đêm đến.
Ánh sao lấp lánh, toàn bộ không gian có chút náo nhiệt.
Câu lạc bộ VIP Lady, tối nay ánh sao rực rỡ, rất nhiều ngôi sao, danh viện, cậu ấm giới thượng lưu và nhóm người lịch sự tao nhã xôn xao mặc quần áo phối hợp với chủ đề vũ hội hóa trang “Tinh linh rừng rậm” đêm nay xuất hiện tại vũ hội buổi tiệc tối, KARLA, một người đàn ông hào phóng hơn 30 tuổi đã từng ba lần tham gia tư vấn làm đẹp cho hoa hậu thế giới, lúc này anh đang cùng Lưu phu nhân, bà chủ thương hiệu châu báu nổi tiếng thế giới bàn luận về các nữ ngôi sao hiện nay có thể nhận trách nhiệm phát ngôn cho thương hiệu thật sự quá ít, mà Trầm Ngọc Lộ, Lê Hiểu Hân cũng xem là nữ ngôi sao nhạy cảm nhất, tân tấn ảnh hậu Hạ Tuyết, phía sau có hậu trường giúp đỡ, phong cách cá nhân của cô vẫn chưa hoàn toàn lộ ra, cho nên hơi thiếu sức theo đuổi, trước mắt đứng đầu lễ phục dạ hội tiêu biểu của Giải Kim Mã ngày đó, nhưng ấn tượng quá nặng, tạm thời nhận xét không tốt. . .
Lưu phu nhân đang cầm ly rượu đỏ lắng nghe KARLA bàn luận, bà cũng nghe ra vài phần tán thưởng, cười nói: “Tôi nghe trong lời nói của cậu, mặc dù đối với Hạ Tuyết có chút bất mãn, nhưng lại rất mong đợi ở cô ấy!”
KARLA cười to ha ha, cầm ly cocktail uống một ngụm lớn, để cho rượu dịch trong khoang miệng không ngừng nổi lên thật lâu rồi chậm rãi nuốt xuống, khẽ giơ cái ly màu xanh lá lên, nói: “Có lẽ Hạ Tuyết cũng không nhạy cảm hơn hai nữ ngôi sao kia, nhưng bản thân cô ấy có thể toả sáng rất đặc biệt ở nhiều mặt. . . Ngài phải biết, một cô gái mà trong thân thể có được đặc điểm của ba người, một là hồn nhiên, một là gợi cảm, một là lý tính. . . Mà có thể gom ba cô gái này chung lại một chỗ, tôi nhìn thấy trước mắt, nữ ngôi sao Trung Quốc cũng chỉ có Hạ Tuyết. . .”
“Hả?” Lưu phu nhân ngạc nhiên cười nhìn KARLA mỉm cười nói: “Cậu đánh giá cao cô ấy?”
KARLA đặt ly rượu trong tay lên bàn, nhìn Lưu phu nhân nói: “Khi Hạ Tuyết bước vào cửa chính trong nước, tất cả biên tập tạp chí thời trang đã bắt đầu nhắm vào trang phục mỗi lần cô ấy xuất hiện, đây là dùng con mắt nhà nghề để bình luận!”
Lưu phu nhân không lên tiếng, bà đang nghĩ đến chuyện này. . .
“Một chút nữa. . . Phu nhân ngài có thể xem ba nữ ngôi sao này thể hiện trang phục vô cùng thanh nhã và tuyệt đẹp. . . Tối nay tôi rất mong đợi biểu hiện của ba nữ ngôi sao này. . .” KARLA mỉm cười nói.
Isha mặc chiếc váy dài cúp ngực màu lửa khói, chải đuôi tóc xù, tựa vào quầy rượu ngồi xuống bên này, nghiêng người nhìn KARLA và Lưu phu nhân đang nói chuyện phiếm, hớp một ngụm rượu đỏ. . .
“Isha! Lần này cô để cho Hạ Tuyết tham gia vũ hội hóa trang, có ý nghĩa gì đặc biệt sao?” Niệm Niệm kì lạ nhìn Isha hỏi.
Isha nhíu mày, nói: “Tôi nhận được tin tức, lần này Lưu phu nhân mở vũ hội hóa trang, muốn mời đông đảo nữ ngôi sao tham gia, có ý muốn chọn lựa người phát ngôn cho khu vực Trung Hoa, cho nên bà ta đặc biệt mời KARLA tới đây, tôi đã xem qua KARLA bình luận về trang phục và phong cách ăn mặc của các ngôi sao, đối với Hạ Tuyết không phải rất hài lòng, nhưng anh đánh giá cao Hạ Tuyết, mà anh còn vừa ý hai thí sinh, một là Trầm Ngọc Lộ làm cho anh ta ngạc nhiên, một là Lê Hiểu Hân, người này là nữ hoàng thảm đỏ, tối nay One-King sẽ do Lynda và Trầm Ngọc Lộ, Lê Hiểu Hân cùng nhau tham dự, khẳng định đang chạy tới giành phát ngôn khối này bánh ngọt này . . .”
“Hạ Tuyết chúng ta sẽ biểu hiện tốt sao?” Niệm Niệm nghe xong, bắt đầu có chút căng thẳng.
Isha cũng không biết, uống một hơi cạn sạch ly rượu đỏ nói: “Không biết, ai biết trong phút chốc xảy ra chuyện gì? One-King dám cướp quảng cáo của tôi, tôi không đoán được sau một phút xảy ra chuyện gì đâu, bà cô đây chỉ biết rằng không phải chỉ có một mình tôi có cơ hội được đền bù phần thưởng này!”
Một chiếc Ferrari màu bạc thắng gấp trước cửa câu lạc bộ.
Lê Hiểu Hân mặc váy tua màu xanh lá cây, đội mái tóc giả màu xanh lá, hóa trang thành viên kẹo óng ánh, mốt thịnh hành năm nay, nhất là cánh môi màu xanh lá ở trong màn đêm lóe ra ánh sáng màu xanh, tất cả người bên ngoài hội trường và danh viện xôn xao kinh ngạc, cô ăn diện quả nhiên như tinh linh trong rừng, cô cười khẽ một tiếng, cầm một túi xách ngọc trai màu trắng, đi vào trong đại sảnh câu lạc bộ bày trí cảnh rừng rậm âm u . . .
KARLA tay nâng ly rượu đỏ ngửa đầu lên, nhìn trang phục hôm nay của Lê Hiểu Hân, anh đột nhiên lắc đầu một cái, thở dài một hơi nói: “Vốn tối nay không xuất sắc? Tại sao phải cầm túi xách ngọc trai? Tục!”
Lưu phu nhân ôn hòa nở nụ cười.
Chiếc xe Mercedes màu đen dừng trước thảm đỏ Câu lạc bộ, phóng viên xôn xao cầm máy ảnh xông tới chụp lấy. . . Bên trong xe, Trầm Ngọc Lộ mặc váy dài trễ ngực màu trắng bước xuống, hôm nay cô đội mái tóc dài màu trắng đến gối, trang điểm thành con ma màu bạc, tay cầm một cây gậy tinh linh dọc theo thảm đỏ thật dài đi vào hội trường, một trận gió thổi tới, tấm lụa mỏng màu xanh nhạt sau lưng cô mở rộng ra giống như cánh chim. . .
Mọi người xôn xao, xôn xao cầm máy ảnh nhắm vào Trầm Ngọc Lộ quá truyệt vời, rất nhiều phóng viên Fashion Magazine cho rằng tối nay nữ hoàng thảm đỏ hẳn là cô. . . Trầm Ngọc Lộ nghe tiếng cảm thán như thế, cô cúi đầu mỉm cười, giống như nữ vương sải bước đi vào đại sảnh câu lạc bộ, chỉ cần KARLA nhìn thấy người xinh đẹp, sẽ uống một hớp cocktail, bởi vì đây là một sự hưởng thụ. . .
“Ngọc Lộ. . . Hôm nay. . .” Lưu phu nhân nhìn Trầm Ngọc Lộ nhẹ nhàng bước vào câu lạc bộ, nhìn mọi người quyến rũ nở nụ cười, KARLA thở dài một hơi, bật cười nói: “Tôi sợ nhất phụ nữ nở nụ cười với ai, nửa ngậm răng, nửa mắt quyến rũ, vĩnh viễn cũng không có gì mới mẻ, chỉ có trang phục lộng lẫy trên người cô ấy có thể làm thay đổi người của cô ấy. . . Mỗi khi thế này, tôi không khỏi nghĩ đến ngọc trai còn kém một bậc. Lần trước, Robert có nụ cười đẹp nhất thế giới. . . vô cùng hấp dẫn, từ trong ra ngoài . . .”
“Khi nào Hạ Tuyết tới?” Niệm Niệm có chút lo lắng, bởi vì cô nhìn thấy Lưu phu nhân và KARLA quả thật đang ngồi một bên bình phẩm các ngôi sao.
Isha liếc mắt nhìn, đã 8 giờ 30, cô có chút sốt ruột nói: “Người này chắc chắn tới chứ? Cô ấy lại phát điên sao?”
Chiếc Kennedy màu xanh dương đậm thắng gấp trước thảm đỏ, ánh đèn flash không ngừng lóe lên. . .
Cửa xe mở ra, chỉ thấy một đoàn bóng đen quỷ dị xuất hiện trước thảm đỏ, cô mặc trang phục phù thủy màu đen trong chuyện cổ tích, đội chiếc mũ đỉnh nhọn rộng vành màu đen, cúi đầu thần bí, sâu kín bước ra xe, nhẹ nhàng đi về phía đại sảnh câu lạc bộ. . . Áo choàng đen thật dài quét qua thảm đỏ vang lên tiếng sột soạt, phóng viên không khỏi đi theo bước chân của cô đi về phía trước. . .
Jack, chuyên gia trang điểm cho Hạ Tuyết đã từng tiếp nhận phỏng vấn nói: “Tôi nhận công việc trang điểm cho Hạ Tuyết là bởi vì trên người của cô ấy thích nghi rất mạnh, đầy tiềm lực! Ở bên ngoài xã hội, cô ấy không chút để ý, giống như tất cả không để vào mắt, vừa vặn đây chính là thái độ của một nữ vương. Bởi vì cô ấy có dã tâm, nhưng người bình thường không nhìn thấy, trong xương cốt của cô ấy rất xinh đẹp, rất quyến rũ, nhất là lúc cô ấy yên lặng, bạn sẽ có cảm giác hai tròng mắt của cô ấy phát ra vô cùng tịch mịch và phong tình, nhưng khi cô ấy vui vẻ cười to, bạn lại cảm thấy ánh mặt trời chói chang, tôi thích lúc cô ấy chăm chỉ làm việc, đeo mắt kính đen, chăm chú quan sát tạo hình của mình, cô ấy tôn trọng tôi, nhưng giữ vững lập trường của mình, đây là điều đặc biệt hiếm có! Đến nay, tôi vẫn cho rằng phụ nữ phải có nhiều mặt! Lúc bạn đối diện với sân khấu, bạn phải hết sức biểu lộ chính mình, nhưng lúc bình thường thì một cái quần jean, một cái T-shirt trắng là có thể làm cho bạn trở nên xinh đẹp, duyên dáng. . . Trong quá trình này, bạn phải sáng suốt. . . Hạ Tuyết là nữ ngôi sao mà tôi đã gặp qua, là người sáng suốt nhất! Bởi vì cô ấy không lưu luyến! Đáng sợ nhưng đáng kính!”
Cô mặc trang phục phù thủy màu đen đi vào câu lạc bộ, tất cả tân khách đều xôn xao một hồi, giật mình với phong cách ăn mặc tối nay của Hạ Tuyết, Isha và Niệm Niệm bị hoảng sợ đến chân cũng mềm nhũn, KARLA lại nắm chặt ly cocktail, nhìn chòng chọc chiếc mũ nhọn dưới một đôi mắt màu vàng óng ánh!
Trong tiếng xôn xao và cái nhìn chăm chú, cô đột nhiên cởi mũ đội đầu của mình, tháo áo choàng màu đen của mình, chỉ nghe “soạt” một tiếng, áo choàng vừa mới rơi xuống đất, liền thấy Hạ Tuyết chải hai bím tóc xù, bầu mắt được phủ màu vàng óng ánh, nhẹ nhàng chớp một cái, lộ ra ánh sáng thần bí huyễn hoặc, cô mặc chiếc váy ngắn cúp ngực bó sát người màu vàng tinh khiết sáng lấp lánh, bên ngoài váy là lụa mỏng màu vàng bao xung quanh, lộ ra đôi chân dài trắng như ngọc bên trong lớp lụa mỏng thật mê người, nhìn tỉ mỉ, trên chân ngọc xăm hoa văn tinh linh, giống như tinh linh đang ẩn núp trong đó, điều này hiển nhiên là một lần cực hạn sáng tạo! !
“Điều tôi thưởng thức Hạ Tuyết nhất chính là cô ấy luôn có một loại thái độ trên cao nhìn xuống ẩn núp trong thân thể, nhưng cô ấy không dám bày ra, cảm giác thái độ này không tốt, cho nên tôi thường nói với cô ấy, nếu cô cảm thấy cô giỏi nhất, nhất định phải thể hiện chính mình. . . Bởi vì cuộc sống vốn là một quá trình thể hiện. . . Chỉ cần cô dám thể hiện, công việc của chúng ta mới có thể tiến hành được tốt hơn.” Chuyên gia trang điểm lại nói.
Toàn trường xôn xao, không khỏi hâm mộ Hạ Tuyết có hậu trường quả nhiên thực lực phi phàm, tối nay một màn kinh điển có lẽ sẽ được truyền tụng thật lâu! Isha hả hê, trên mặt nở nụ cười, biết tối nay mình thắng lợi!
KARLA cười hài lòng, vừa nhìn Hạ Tuyết đứng trong sàn nhảy, nhìn mọi người lộ ra nụ cười nữ vương, trong lồng ngực anh dường như máu huyết sôi trào, kích động cầm ly cocktail uống một hơi cạn sạch, Lưu phu nhân cũng mãn ý mỉm cười đi về phía Hạ Tuyết, trong ánh mắt đố kỵ và hâm mộ của nữ ngôi sao, bắt tay với Hạ Tuyết . . .
“Cám ơn cô đã đến tham gia vũ hội hóa trang của tôi, tối nay cô rất xinh đẹp, đẹp đến nổi tôi không dám nhích tới gần. . .” Lưu phu nhân mỉm cười nói.
Hạ Tuyết cũng đưa tay bắt tay với Lưu phu nhân, mỉm cười nói: “Đây là vinh hạnh của tôi. . .”
“Mời ngồi. . .” Kim phu nhân nhẹ cùng Hạ Tuyết đi về phía ghế sa lon. . .
“Hạ Tuyết, cũng lại là Hạ Tuyết!” Lê Hiểu Hân có chút không phục ôm vai ngồi trên ghế sa lon, nhìn Lynda tức giận nói: “Chúng ta cũng chưa có đoàn thể phục vụ như vậy!”
Lynda quay đầu nhìn Hiểu Hân một cái, lại quay đầu nhìn về phía Isha, cô đang đang cầm ly rượu đỏ nhìn mình, thắng lợi nâng ly một cái, sắc mặt của Lynda lạnh lùng, nhớ Văn Vũ nói Hạ Tuyết sẽ không để ý? Buổi sáng nói không để ý, buổi tối tới giành quảng cáo rồi!
Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế sa lon khách mời, trong con ngươi lạnh lẽo, nâng ly cocktail uống một hơi cạn sạch, cô thật sự không thích thất bại! ! Ngay cả khi cô rút lui khỏi cái vòng này cũng không thua khi đi khỏi! Nhưng tối nay, đích xác Hạ Tuyết thể hiện một màn kinh điển!
“Mất hứng à?” Trác Bách Quân mỉm cười ngồi bên cạnh Trầm Ngọc Lộ, nói.
Hai mắt Trầm Ngọc Lộ thoáng qua tia tàn nhẫn, lại cười nói: “Tôi làm sao mất hứng? Cái này đủ thấy Hoàn Cầu muốn đối phó One-King các người rồi, tôi vui mừng còn không kịp, nhưng quảng cáo, tôi thật lòng muốn có được! Bởi vì phát ngôn gần một tỷ cứ như vậy mất đi, tiện nghi cho con đê tiện Hạ Tuyết!”
Trác Bách Quân lại đột nhiên nở nụ cười nói: “Nếu muốn đối phó cô ấy, tôi giúp cô giành lại quảng cáo này, chúng ta rất có thủ đoạn!”
Trầm Ngọc Lộ chậm rãi quay đầu nhìn Trác Bách Quân, không hiểu hỏi: “Cái gì?”
Trác Bách Quân nhìn tâm trạng Hạ Tuyết và Lưu phu nhân vui vẻ phía đối diện, anh đột nhiên mỉm cười nói: “Trong tay chúng ta còn một con cờ. . . Đến lúc lấy USB phát ra.”
Trầm Ngọc Lộ mỉm cười nhìn Trác Bách Quân nói: “Anh nói . . . Cẩn Nhu?”
“Trên tay cô ấy còn một USB! Tôi có thể chế tạo USB này là từ One-King phát ra, sau đó khiến cho Hoàn Cầu biết One-King rất hèn hạ! Đến lúc đó không phải một hòn đá hạ hai con chim sao! Còn có thể khiến Hàn Văn Hạo trực tiếp giết Cẩn Nhu! Anh ta sẽ giết cô ấy!” Trác Bách Quân suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy buồn cười, liền cúi đầu cười đến run người.
Trầm Ngọc Lộ cũng cười hả hê, nhìn Trác Bách Quân nói: “Tôi còn tưởng rằng anh không bỏ được cô gái kia. . .”
“Không bỏ được? Hừ! Vì đạt tới mục đích, tôi có thể khiến cho bất kì kẻ nào phải chết!” Hai mắt Trác Bách Quân đột nhiên lộ ra tia tàn nhẫn! !
Trầm Ngọc Lộ chợt nhíu mày, nói: “Vậy tôi thì sao?”
Trác Bách Quân quay đầu, hai mắt tràn đầy dục vọng nhìn cô gái này nói: “Tôi làm sao nỡ giết cô? Cô giết không chết! Cô là con hồ ly, có chín cái mạng . . . Có chín khuôn mặt! Cũng không ai biết cô là ai. . . Cô đoán xem, Hàn Văn Hạo có thể nhận ra cô không?”
Trầm Ngọc ngẩng mặt, lại nghĩ đến trong bóng tối, anh chiếm đoạt nụ hôn của mình, nói ngay: “Anh ta rất nghi ngờ. . . Để cho anh ta nghi ngờ. . . Để cho anh ta tìm đáp án ở trên người của tôi. . .”
“Anh ta sẽ tìm được đáp án trên người cô sao?” Trác Bách Quân hỏi.
Trầm Ngọc Lộ rất có lòng tin, cười nói: “Có lẽ sẽ. . . Có lẽ không . . .”
Trác Bách Quân đột nhiên có chút mất hứng nói: “Lúc cùng anh ta lên giường, giảm bớt các động tác tiêu hồn đi. . .”
Trầm Ngọc Lộ cười, lại nhìn thấy Hạ Tuyết và Lưu phu nhân cùng KARLA vẫn nói chuyện phiếm, sắc mặt của cô trầm xuống, từ trước đến giờ cô đều muốn thắng, chưa bao giờ muốn thua, khi còn bé cô giành búp bê với bạn, đối phương thắng, cô liền đẩy bạn tốt ra giữa đường cái. . .
“Lúc nào tung USB này ra?” Trầm Ngọc Lộ hỏi Trác Bách Quân! Cô có cảm giác không chờ nổi!
Trác Bách Quân nhíu mày nói: “Rất nhanh! !”
Hạ Tuyết và Lưu phu nhân cùng Isha đàm phán chuyện phát ngôn, cô rất vui vẻ cám ơn Lưu phu nhân, sau đó hẹn thời gian, ba ngày sau chính thức ký hợp đồng, Hạ Tuyết phải thực hiện phát ngôn tuyên truyền hoạt động tại Trung Quốc một năm, lúc cô đồng ý, theo thói quen cô cho rằng phải trở về Pháp, nhưng đột nhiên phát hiện không có lý do gì trở về nữa rồi, mình phải bắt đầu lại!
Trầm Ngọc Lộ mỉm cười tao nhã đi về phía Lưu phu nhân, Hạ Tuyết vừa định cách xa một ngôi sao khó coi, lại bị Trầm Ngọc Lộ đón đầu, hai ảnh hậu một lần nữa đến gần đối phương, nhìn chằm chằm đối phương. . . Lần này, Trầm Ngọc Lộ không che giấu chiến tranh chút nào, cười nói: “Chúc mừng cô, tin rằng cô đã giành được quyền làm người phát ngôn khu vực Trung Quốc với Lưu phu nhân . . . Tối nay cô thật đẹp. . .”
Hạ Tuyết biết Trầm Ngọc Lộ trắng trợn cướp đoạt quảng cáo của mình, cô không biểu hiện gì, chỉ mỉm cười nói: “Cám ơn cô, đây là lần thu hoạch ngoài dự đoán của tôi, bởi vì tôi cũng không tranh thủ. . .”
Trầm Ngọc Lộ chợt nhíu mày, nhìn Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết chỉ cười nhạt, muốn xoay người đi khỏi. . .
“Lần này giải thưởng Bách Hoa. . . Mặc dù tôi lọt vào vòng trong, nhưng vẫn hi vọng cô có thể đoạt ảnh hậu xinh đẹp . . .” Trầm Ngọc Lộ mỉm cười xoay người nhìn Hạ Tuyết nói.
Hạ Tuyết không muốn nhiều lời, chỉ mỉm cười gật đầu nói: “Cám ơn. . .” Cô đi ra ngoài. . .
Sắc mặt của Trầm Ngọc Lộ sa sầm, lạnh lùng nhìn cô chòng chọc, nói: “Tôi xem cô có thể hài lòng tới khi nào, sáu năm trước, bất quá cô chỉ là một con nhóc chết tiệt! Cô muốn đấu thắng?”
“Ơ? Thế nào? Xem ra đêm nay One-King các người không vui ha. . .” Isha đang cầm ly rượu cố ý đến gần Lynda nói.
Lynda lạnh lùng quay đầu nhìn Isha, khẽ mỉm cười, cũng không khách sáo nói: “Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, không cần thiết để ở trong lòng, chị là người chống lại sóng to gió lớn. . .”
“Ha ha ha. . .” Isha cầm ly rượu đỏ, cười đến nhánh hoa rung rinh, rượu rơi vãi, nói: “Ôi chao, thật sự là người trải qua sóng to gió lớn, nhưng không có trải qua tình yêu, cho nên cái nhìn kì lạ như vậy. . . Thật là khiến người ta thật hâm mộ! Tôi không giống, con người của tôi không thích thua! Hiểu chưa? Cô không biết! Cô sẽ ngạc nhiên thế nào đâu? Ngày mai, cô chuẩn bị chi ra 50 triệu tiền phát ngôn quảng cáo cho ba tiểu thiên hậu One-King các người đi. . . Nếu ngày mai có thể ký hợp đồng thành công!”
Sắc mặt của Lynda lạnh lẽo, nhìn Isha nói: “Cô có ý gì?”
“Không nghe rõ à? Tôi đã nói rồi, cô cho rằng chị đây sẽ không chen ngang lấy tiền? Chuyện cười! ! Chúng ta chờ xem! !” Isha nói xong, lập tức xoay người đi khỏi.
Lynda tức giận đến cả người phát run, không khách sáo nói: “Trầm Ngọc Lộ kia vào công ty chúng ta cũng không biết là tốt hay xấu, mang đến một đống chuyện phiền toái!”
Trác Bách Quân và Trầm Ngọc Lộ vẫn đứng ở nơi xa, nhìn Lynda và Isha hai người đánh nhau, bọn họ cười lạnh, nâng ly chạm cốc, ăn mừng.
***
Phòng làm việc Tổng Giám đốc!
Hứa Mặc và Nhậm Phong nhanh chóng đi vào phòng làm việc, tay cầm một phần tài liệu, đặt trước bàn Hàn Văn Hạo nói: “Theo dõi cả nhà Phóng viên Lưu cũng không phát hiện tình huống khả nghi, về phần lần trước hai người phóng viên gặp chuyện không may, điều tra bà chủ quán, cũng tra hỏi ra một ít . . .”
Hàn Văn Hạo vẫn cúi đầu nhìn tài liệu, mặt lạnh căn dặn: “Nói!”
Hứa Mặc lập tức nói: “Bà chủ thừa nhận đêm đó phát hiện hai người phóng viên ăn cỏ Đoạn Trường, thấy chết nhưng không cứu! Chỉ là bà ta quỳ xuống khóc nói với chúng tôi, bà ta không hạ độc, nhưng phát hiện có người hạ độc, bởi vì bị uy hiếp, cho nên không dám nói! Lần này là Hi Thần thẩm vấn, cũng không có sai sót. . .”
Ánh mắt Hàn Văn Hạo ngưng tụ, cầm tài liệu mở ra xem, vừa xem vừa nói: “Bà ta có khai ra người nào uy hiếp bà ta hay không ?”
“Bà ta nói với chúng tôi, đối phương chỉ liên lạc qua điện thoại, thật sự không biết đối phương thế nào. . .” Hứa Mặc lại nói!
Hàn Văn Hạo nhìn kỹ bà chủ trong hình, quỳ trên mặt đất khóc lóc, đứa bé bên cạnh cũng ngồi dưới đất khóc, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm . . .
Nhậm Phong nói tiếp: “Chúng tôi phái người theo dõi Cẩn Nhu 24/24, phát hiện cô ấy trừ gọi điện thoại về công ty nói quay phim bên ngoài, cũng không phát hiện cô ấy đến gần người nào khả nghi, nhưng có một lần vì chuyện đào tạo, nhận điện thoại của Trác Bách Quân, cuối cùng hai người vì thông báo mà gây gổ . . .”
“Trác Bách Quân?” Hàn Văn Hạo cẩn thận nhớ tới cái tên này.
“Tên Trác Bách Quân này, năng lực rất lớn, sau khi tự gia nhập vào One-King, đảm nhiệm chức tổng giám, có đoạn thời gian vì công ty kéo về rất nhiều diễn viên có thực lực, còn nuôi dưỡng rất nhiều người có năng lực kinh tế hơn người . . . Nhưng cuộc sống riêng rất thác loạn, cùng rất nhiều nữ ngôi sao ở chung một chỗ, bao gồm Cẩn Nhu, lúc chúng tôi đi lên điều tra sự kiện CD, phát hiện Cẩn Nhu và Trác Bách Quân ở trong phòng làm việc kinh hoảng khác thường, lúc ấy tôi rất nghi ngờ bọn họ cùng một nhóm, nhưng sự kiện CD, Trác Bách Quân có giải thích hợp lý, chúng tôi cũng theo dõi anh ta một vài ngày, nhưng cũng không có điều tra ra manh mối, bất quá trong quá trình, phát hiện Trác Bách Quân này thật cùng nhiều nữ diễn viên ở chung một chỗ, rất tùy tiện cùng người khác. . .” Hứa Mặc lại nói.
Hàn Văn Hạo lật một tờ tài liệu, nhìn tấm hình Trác Bách Quân mặc áo sơ mi trắng, áo khoác áo len xanh, ngồi trước bàn làm việc, nói: “Như quá lộ liễu?”
“Đúng vậy ! Rất lộ liễu !” Hứa Mặc nói.
Hàn Văn Hạo đặt tài liệu xuống, nhìn chằm chằm một điểm trước mặt nói: “Tất cả manh mối đều rối loạn. . . Làm mọi thứ không chê vào đâu được như vậy, anh ta cảm thấy chúng ta một lỗ cũng không chui lọt . . .”
Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo để tài liệu xuống, tựa vào trên ghế da, nhắm mắt, nghĩ đến rất nhiều hình ảnh, anh chậm rãi mở miệng nói: “Phái Tĩnh Đồng ẩn vào One-King, sau đó các người điều tra Trác Bách Quân cho tôi. . . Tôi nói là điều tra kỹ. . . Còn phải điều tra kỹ một người!”
“Người nào?” Hứa Mặc và Nhậm Phong hỏi.
“Trầm Ngọc Lộ. . . Tôi muốn ghi chép chụp lại hình ảnh của cô ấy từ nhỏ đến lớn và tất cả chuyện cô ấy làm những năm qua!” Hàn Văn Hạo đột nhiên mở mắt nói.
“Ngài nghi ngờ cô ấy là . . .” Nhậm Phong không hiểu hỏi.
“Cô ấy rất giống Hồ Điệp!” Hàn Văn Hạo đột nhiên gằn giọng.
“Sáu năm trước chúng ta cương quyết đưa cô ấy ra khỏi nước, ảnh hậu kia chính là. . . Hồ Điệp ?” Nhậm Phong và Hứa Mặc nói!
Hàn Văn Hạo lạnh lùng xoay người lại, nhìn bầu trời đêm quỷ dị, nói: “Đúng vậy! !
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 273
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 321
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 295
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 211
Không có bình luận | Th5 4, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

