Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 410

Chương 410: KHÔNG NÊN CHỌC TÔI

Cẩn Nhu vẫn còn đang do dự nói: “Tôi . . . Để tôi suy nghĩ một chút nữa . . .”

“Cẩn Nhu! !” Trác Bách Quân căng thẳng nói với Cẩn Nhu: “Chẳng lẽ cô muốn buông tay tất cả? Buông tha “Trà Hoa Nữ”, có thể cô không còn thời gian trở mình rồi! Cô suy nghĩ kỹ chưa?”

Cẩn Nhu còn muốn nghĩ. . . Vẫn kiên trì nói: “Tôi suy nghĩ một chút nữa . . . Tôi . . . Có chút kiêng kỵ Hàn Văn Hạo và Daniel . . .Tôi sợ bọn họ . . .”

“Bọn họ để tôi đối phó! Cô không cần lo lắng!” Trong giọng nói của Trác Bách Quân đột nhiên cứng rắn, vô tình, tàn nhẫn.

Ánh mắt của Cẩn Nhu nghi ngờ nhíu lại, có chút ngạc nhiên giọng điệu của anh.

Trác Bách Quân ý thức được vấn đề, đột nhiên cười, nói: “Bảo bối, nếu không phải tôi có chút hảo cảm với cô, tôi cũng không vì cô làm nhiều chuyện như vậy! Người bình thường tôi cũng không quan tâm, mặc kệ cô ấy rồi. . .”

Cẩn Nhu cúi đầu suy nghĩ chuyện này!

Trác Bách Quân lại lo lắng nói: “Bảo bối, đừng do dự nữa, tôi đang chờ cô . . . Sự kiên nhẫn của tôi cũng có giới hạn đấy!”

Cẩn Nhu khẽ thở dài, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Hạ Tuyết cùng Niệm Niệm và Chí Tú đi tới, đứng ở cửa phòng hóa trang, vẻ mặt đang nghi ngờ nhìn mình chằm chằm, Cẩn Nhu cười lạnh, liền nói: “Cô nhìn chằm chằm tôi làm gì?”

Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Tôi không thể nhìn chằm chằm cô sao?”

Cẩn Nhu cũng không cúp điện thoại, nhìn cô trong gương, mỉm cười nói: “Bây giờ cô là ảnh hậu, nhìn chằm chằm tôi cũng được. . .” Sắc mặt của cô lạnh lùng, chậm rãi cúp điện thoại, để qua một bên, ánh mắt chợt lóe lên. . .

Hạ Tuyết không vẫn để ý đến cô, ôm vai đi vào phòng hóa trang, ngồi xuống gương soi của mình, đột nhiên cười, nói: “Chúc mừng cô, vinh dự trở thành bà trẻ rồi, quyến rũ tướng quân. . .”

Cẩn Nhu cầm bông phấn quét nhẹ trên mặt mình, lạnh lùng nói: “Không nên chọc tôi!”

Hạ Tuyết đột nhiên cúi đầu có chút kì lạ cười nói: “Tại sao cô làm ra những chuyện ghê tởm kia, còn kêu gào người khác không nên chọc cô. . . Cô nói con người mình có kì lạ hay không?”

Cẩn Nhu vẫn trang điểm, nhìn kỹ trong tròng mắt bình tĩnh của mình, có chút gợn sóng. . .

Hạ Tuyết nhìn chuyên gia hóa trang đi vào, buông tóc cho mình, cung kính nói: “Hạ Tuyết, hôm nay hóa trang thành nha hoàn trong phủ tướng quân, nhưng vì trong phim cô sinh ra đứa bé cho nên hóa trang hơi thô một chút. . . Đây là yêu cầu của tổ diễn kịch. . .”

“Ừ. . .” Hạ Tuyết lạnh lùng trả lời, lại chuyển ánh mắt nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Cẩn Nhu, cô ngạc nhiên cười nói: “Tại sao hôm nay im lặng như vậy?”

Cẩn Nhu vẫn trang điểm, nói: “Tôi vốn không thích nói chuyện! Nhất là nhìn người ghê tởm, càng không thích nói chuyện!”

Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, nắm chặt nắm tay, thở phì phò nói: “Lúc quyến rũ người khác, tại sao lại không thấy cô nói một chút?”

Bông phấn trong tay Cẩn Nhu ngừng lại, cô ấy liếc mắt nhìn chuyên gia hóa trang, trên mặt có chút mất tự nhiên, ánh mắt vội liếc qua bên phải, trong tròng mắt bùng lên lửa giận nhìn Hạ Tuyết một cái, sắc mặt cứng ngắc nói: “Tôi đã nói với cô rồi, không nên chọc tôi! !”

Sắc mặt của Hạ Tuyết lạnh lẽo, nhìn Cẩn Nhu không khách sáo nói: “Tại sao cô làm tổn thương người khác, còn dám kêu gào người khác không nên chọc giận cô? Cô có tư cách gì? Cô còn dám vênh váo hống hách như vậy? Vai phụ vĩnh viễn cũng là vai phụ! ! Không hiểu rõ thân phận của mình! Còn phách lối như vậy! !”

“Cạch! !” Cẩn Nhu tức giận nện mạnh hộp phấn trên mặt bàn, nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô cũng không cần phách lối như vậy! ! Không ai thuận buồm xuôi gió cả đời! ! Cũng không có ai có thể đóng vai chính cả đời! !”

Hạ Tuyết lập tức đứng lên, nhìn chòng chọc Cẩn Nhu, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Cho dù tôi đóng vai phụ khắp thiên hạ, Hạ Tuyết tôi cũng muốn thắng Cẩn Nhu cô! ! !”

Cẩn Nhu cũng đứng lên, lạnh lùng nhìn Hạ Tuyết, mặt ngẩng mặt lên, cau mày hung ác nói: “Vậy chúng ta chờ xem! ! Tôi xem, rốt cuộc tôi và cô, ai sẽ thắng! !”

“Không cần chờ xem! ! Hiện tại là tôi thắng! ! Cho dù cô xinh đẹp đến đâu, trong gương ăn mặc cao quý thế nào, nhưng tôi cũng thắng! !” Hạ Tuyết tức giận nói! !

“Tốt! ! Tốt! !” Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết gật đầu nói: “Tốt! ! Chúng ta chờ xem! ! Cô thắng, cô từ từ thắng! Tôi thua! Được chưa? Chống mắt mà nhìn, nhìn kỹ tương lai đi! !”

Cẩn Nhu vừa nói xong lập tức đứng dậy, thấy Tiểu Mễ vừa đi vào, nhấc chiếc sườn xám của bà trẻ thời kỳ dân quốc, đi ra ngoài, cô vừa đi ra ngoài, vừa thở phì phò, hai mắt xốc xếch chợt lóe, hốc mắt đỏ bừng, sắc mặt lạnh lùng, co quắp nói: “Tôi vốn còn muốn tha cho cô một mạng! Xem ra là không cần tha! ! Tôi muốn xem cả đời này cô có thể làm vai chính bao lâu! !”

Cô nói xong, lập tức gọi điện thoại cho Trác Bách Quân! !

“Ừ. . .” Dường như Trác Bách Quân ý thức được mình thắng. . .

“Mười phút sau, tôi sẽ truyền dữ liệu USB cho anh! ! Hình ảnh này đủ phá hủy cô ấy! ! Tôi muốn phá hủy cô ấy! ! Tôi muốn để cho cô ấy trọn đời thoát thân không được! !” Cẩn Nhu cắn răng nói! !

Tiểu Mễ vừa ôm hộp hóa trang đi ra ngoài, vừa mỉm cười nói: “Cẩn Nhu, càng lúc cô càng giống Hồ Điệp rồi! ! Cô sẽ là ảnh hậu đấy!”

Cẩn Nhu không lên tiếng, cắn chặt răng,đi ra đại sảnh khách sạn, nhìn trời xanh mây trắng, ngẩng mặt nói: “Tôi muốn nhìn một chút, người nào thắng, người nào thua! !”

***

Phó Thiên Minh đứng trước ống kính, nhìn Cẩn Nhu hóa trang bà trẻ ở ngoài sân, Hạ Tuyết hóa trang thiếu phụ quê mùa, ông nhìn ống kính kêu to: “Tốt! ! Chuẩn bị! ! Action!”

Nhiếp ảnh gia lập tức đè xuống ống kính nhắm ngay Cẩn Nhu! !

Vẻ mặt Cẩn Nhu lạnh lùng đưa lên tay, hung hăng tát một bạt tai nóng rát trên mặt Hạ Tuyết nói: “Tiện nhân! ! Phủ Bà trẻ là chỗ cô có thể tiến vào sao?”

Trên mặt Tiểu Trà đau rát, ánh mắt không thể tin, ủy khuất nhìn chằm chằm em gái của mình, nói: “Tại sao cô có thể đối xử với tôi như vậy? Cô biết rõ . . . Tướng quân là. . . ”

Em gái lại hung ác tát một bạt tai trên mặt chị mình, làm rơi hoa tai của cô, lạnh lùng nói: “Tướng quân là cái gì? Tướng quân và tôi không chút quan hệ! ! Cô chính là tiện nhân, vọng tưởng muốn làm Phượng Hoàng? Nằm mơ! !”

“Em gái!” Hai mắt Tiểu Trà rưng rưng, khuôn mặt sưng đỏ nhìn em gái, nói: “Tôi chỉ muốn gặp tướng quân một lần. . . Tôi không muốn quyến rũ anh ấy. . .”

Em gái lại hung ác tát một bạt tai lên mặt chị gái, vẻ mặt cứng ngắc, hai mắt lạnh lùng nói: “Cút! ! Về sau không cho phép đến nơi này! ! Nếu cô vào nữa, tôi sẽ cho cô chết! ! Cút! !”

“CUT!” Phó Thiên Minh hài lòng nói: “Tốt! Hôm nay thật thuận lợi, một lần đã quay xong ! ! Cám ơn! ! Kết thúc công việc! !”

Tất cả nhân viên tổ diễn kịch xôn xao vỗ tay vui mừng, nhưng Niệm Niệm lập tức cầm nước đá và khăn lông chạm trên khuôn mặt sưng đỏ của Hạ Tuyết, đau lòng dậm chân nói: “Mẹ nó, tại sao đánh hung ác như vậy? Mặc dù đạo diễn nói phải đánh thật, cũng không đánh như vậy chứ?”

Hạ Tuyết có chút tức giận, nhưng vẫn lắc đầu, khóe miệng lại tràn ra máu .

“Chảy máu!” Niệm Niệm lại đau lòng lau tia máu. . .

Cẩn Nhu ôm vai nhìn Hạ Tuyết, đột nhiên cười, nói: “Người tâm địa hiền lành, muốn sống thì phải chịu người tát tai! ! Người ác độc, coi như không sống được, cũng sẽ lần lượt tát tai người !”

Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn cô! !

***

Trong máy vi tính thể hiện truyền dữ liệu thành công! !

Trác Bách Quân lập tức ngồi trước máy vi tính, mở ra dữ liệu kia, vừa nhìn hình ảnh bên trong, mặc dù u ám, nhưng vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt xinh đẹp, trẻ trung của Hạ Tuyết, anh đột nhiên cười, cười thỏa mãn, cười thoải mái . . .

“Lúc nào phát?” Có một giọng nói hỏi.

“Tối nay. . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!