You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 415

Chương 415: ĐỨA BÉ

“Tổng giám. . . Anh đừng như vậy. . .” Tĩnh Đồng bị Trác Bách Quân ném lên ghế sa lon, cô hoảng sợ thất thanh khóc rống, cố gắng đẩy Trác Bách Quân ra, mặt đỏ tới mang tai, lo sợ, nói: “Đừng như vậy, tôi đã có bạn trai rồi! !”

Trác Bách Quân vừa nghe, sắc mặt lạnh lẽo, đứng thẳng người dậy, hơi ngẩng đầu nhìn bộ dáng nhát gan, vâng vâng dạ dạ của Tĩnh Đồng, giống như con thỏ nhỏ, cô gái như vậy lại có bạn trai rồi sao? Anh cau mày, hỏi: “Bạn trai của cô là ai vậy?”

“Phó đạo diễn đài truyền hình. . .” Tĩnh Đồng vừa khóc, vừa sợ hãi nói.

Trác Bách Quân cúi đầu, ánh mắt giống như độc xà nhìn chằm chằm cô, nói: “Vẫn là trong sạch sao?”

Tĩnh Đồng sợ hãi, không dám cử động, không dám nói gì, nước mắt không ngừng rơi xuống, dáng vẻ như vậy làm cho Trác Bách Quân cảm thấy mới mẻ, rất có tính khiêu chiến, anh lập tức nở nụ cười nói: “Được rồi! Tôi cho rằng cô là loại người tùy tiện để cho tôi trèo lên! Cô cũng biết, cái vòng này chính là như vậy, đứng lên đi . . . Không đùa với cô nữa, yên tâm làm thư ký của tôi . . .”

“Tôi. . .” Tĩnh Đồng dường như miễn cưỡng và sợ hãi!

“Cố gắng làm việc, đi ra ngoài đi!” Trác Bách Quân nói ngay.

Tĩnh Đồng không có cách nào, chỉ đành phải gật đầu, vừa ủy khuất lau nước mắt, vừa sợ hãi đi ra khỏi phòng làm việc, sai khi đóng cửa lại, mặt ửng đỏ, lẫn tránh ánh mắt đồng nghiệp, đi vào thang máy, nhấn nút cửa thang máy, cửa đóng lại, xung quanh yên tĩnh, sắc mặt của cô đột nhiên lạnh lẽo, tháo mắt kính đen của mình, hai tròng mắt lộ ra lạnh lùng, cầm điện thoại di động lên, gọi cho Nhậm Phong nói: “Giải quyết xong!”

***

Phòng làm việc Tổng giám đốc Hoàn Cầu !

“Bọn họ làm như vậy thực sự quá quá đáng!” Sophie là người thân cận của Daniel, lúc nảy biết Hàn Văn Hạo rót tiền vào nhóm cổ đông trong Hoàn Cầu, tính toán đường lui, một lưới bắt hết, nhất thời cô thiếu lễ phép nhìn Daniel nói: “Chúng ta nên làm gì? Dự án đã ký hợp đồng, nếu chúng ta hủy bỏ sẽ phải bồi thường khoản tiền khổng lồ!”

Daniel không lên tiếng, ngồi trên ghế da, mặt không thay đổi nhìn phần tài liệu này, hừ một tiếng.

Sophie nhìn Daniel im lặng như vậy, thật sự tò mò hỏi: “Tổng giám đốc, ngài. . . Thế nào?”

Daniel vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm nhìn phần tài liệu này, nói một câu: “Tại sao lại trùng hợp như vậy?”

“Hả?” Sophie không hiểu nhìn Daniel, hỏi: “Ý của ngài là. . .”

Daniel vẫn nhìn phần tài liệu kia, nói tiếp: “Lúc này vợ hứa hôn của Tổng Giám đốc Hàn vừa khéo gặp chuyện không may, tôi lại nhận được phần tài liệu này. . . Chuyện này không khỏi quá trùng hợp đi. . .”

Sophie lập tức ngẩng đầu nhìn Daniel nói: “Ngài đang nghi ngờ cái gì?”

Daniel cau mày vẫn không lên tiếng, suy tư thật lâu, mới nói với Sophie: “Lập tức điều tra tất cả đoàn cổ đông, xem một chút ngoại trừ cổ đông của nhà họ Hàn phái đến, còn có kẻ thứ ba hay không. . .”

“Tại sao phải điều tra kẻ thứ ba? Không phải chúng ta nên thanh trừ gián điệp của nhà họ Hàn tiến vào công ty chúng ta sao?” Sophie không hiểu, nói.

Daniel nhếch miệng mỉm cười, nhưng không vạch trần, nhìn Sophie nói: “Cô làm theo lời của tôi! Không nên hỏi nhiều.”

“Vâng. . .” Sophie thật sự không hiểu.

Daniel tựa lưng vào ghế ngồi, hai mắt nhắm lại, nhưng có thể cảm nhận trong hai tròng mắt sâu thẳm của anh ở bóng tối di động, anh lặng lẽ nhớ kỹ tên một người . . . “Hàn. . . Văn. . . Hạo. . .”

***

Điện thoại phòng làm việc vang lên.

Trác Bách Quân vừa đang xem tài liệu, vừa nhận máy: “Ừ. . .”

“Tần Thư Lôi sắp tỉnh lại, xem ra chúng ta phải hành động trước, không để cho Hàn Văn Hạo có thời gian ngăn chặn video!” Trầm Ngọc Lộ nhìn Trác Bách Quân nói!

Trác Bách Quân đột nhiên cười, cười rất đắc ý, nói: “Nhanh như vậy, trò chơi lại bắt đầu rồi?”

“Bắt đầu đi!” Giọng nói Trầm Ngọc Lộ cứng rắn, mang hơi thở tàn nhẫn.

***

Bệnh viện.

Phòng bệnh VIP, Tần Thư Lôi nằm trên giường, chậm rãi di động tròng mắt, ngón tay duỗi nhẹ, nổi đau sâu thẳm theo tiếng thở của cô lan ra khắp cả phòng bệnh, tất cả mọi người đau lòng nhào tới bên giường, lo lắng nhìn cô, Hàn Văn Hạo càng nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, đau lòng nhìn mí mắt cô giãy giụa, gọi nhỏ: “Thư Lôi. . .”

Tiếng gọi này giống như từ chân trời đưa đến, trong tròng mắt khép chặt của Tần Thư Lôi lập tức tràn ra giọt lệ, tay của cô kích động nắm chặt tay Hàn Văn Hạo, nước mắt lăn xuống.

“Thư Lôi. . .” Hàn Văn Hạo căng thẳng gọi nhỏ: “Em tỉnh lại đi. . .”

Tất cả mọi người cũng lo lắng gọi nhỏ. . .”Thư Lôi. . .”

Rốt cuộc ở trong tiếng gọi của mọi người, Tần Thư Lôi hơi thở mong manh, chậm rãi mở mắt, lập tức ngỡ ngàng nhìn thấy gương mặt mơ hồ của Hàn Văn Hạo, nước mắt cô tuôn ra như suối, đau thương nhìn anh gọi nhỏ: “Văn Hạo. . . Con của chúng ta có khỏe không?”

Mọi người vừa nghe, im lặng không lên tiếng, Văn Kiệt đứng một bên, càng lo lắng nhìn Tần Thư Lôi, sợ tâm trạng của cô bị kích động, liền bảo y tá chuẩn bị thuốc an thần!

Tần Thư Lôi chuyển mắt nhìn gương mặt đau lòng và bất đắc dĩ của tất cả mọi người, nhìn thấy mẹ mình đang giấu mặt nghẹn ngào, đáy lòng của cô run lên, quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi thăm, nhìn Hàn Văn Hạo, van xin, rơi lệ, đau thương, không còn hơi sức hỏi: “Văn Hạo. . . Con của chúng ta có khỏe không?”

Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của cô, nhìn nét mặt thê lương và van xin của cô, trong lòng của anh đau nhói, nói với Tần Thư Lôi: “Thật xin lỗi . . . Đứa bé. . .”

“Thư Lôi!” Bà Tần đau lòng khóc nói với con gái: “Đứa bé mất rồi. . . Đứa bé đáng thương đã mất rồi. . .”

Nước mắt Tần Thư Lôi tuôn ra như suối, linh hồn bồng bềnh trôi nổi không biết đến tận nơi đâu, nhớ sáng nay mình ngồi vuốt bụng nói với đứa bé: “Con à, rốt cuộc con là trai hay gái? Mẹ hi vọng con là trai, đẹp trai giống như cha, thông minh giống như cha. . . Con phải mau cao lớn, hôm nay đi thử áo cưới, phải đi cửa hàng trẻ em, mua giường nhỏ cho con. . . Con đừng trách cha không đi cùng mẹ, bởi vì cha rất bận. . . Cho nên con phải tha thứ cho cha. . . Nghe nói hơn một tháng con đã biết ngáp rồi, con có ngáp ở trong bụng mẹ hay không? Hai mắt thật to, cái mũi cao cao, cái miệng nho nhỏ như cha không? Bây giờ mẹ mong đợi ngày con chào đời . . . Mẹ nghĩ, nhất định con sẽ là mặt trời nhỏ trên thế giới. . .”

Nước mắt Tần Thư Lôi vẫn lăn xuống, cô nhìn trái, nhìn phải, xung quanh một màu trắng xóa, đột nhiên nghẹn ngào, kích động gọi: “Con của tôi. . . Con của tôi. . .”

Hàn Văn Kiệt lập tức đẩy mọi người ra, ngồi bên cạnh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, tay ấn vào huyệt vị nơi cổ tay cô, lập tức nói: “Chị dâu! Chị đừng kích động! Đứa bé mất rồi, chị có thể cùng anh trai tôi sinh lại, nhưng chị ngàn vạn lần, không được kích động. . .”

Tần Thư Lôi lại lắc đầu, cắn nhẹ môi, cả người bắt đầu run rẩy mãnh liệt, nước mắt tuôn ra như suối, không chịu đựng nổi chuyện này, năm ngón tay kích động nắm bấu chặt vào khăn trải giường màu trắng, ôm bụng, buồn bã nhìn khắp xung quanh đều màu trắng, nhìn những người thân như có như không, còn có người đàn ông mà mình dùng tánh mạng để yêu, nhưng cốt nhục trọng yếu trong bụng mình đã mất đi không còn, đó là con của mình. . . Cốt nhục của mình. . . Cô đột nhiên nắm chặt khăn trải giường, rốt cuộc cảm xúc tan vỡ cất tiếng khóc to: “Con của tôi, con của tôi . . . Con thật đáng thương, con cứ đi như vậy, là mẹ không tốt, mặc kệ xảy ra chuyện gì, mẹ nên bảo vệ con trước. . . Con ơi, con thật đáng thương. . . Con của tôi, trời ơi, tại sao nở đối xử với tôi như vậy?”

“Thư Lôi, con đừng kích động. . . Thư Lôi. . .” Bà Tần đau lòng gọi con gái.

“Con của tôi, con thật đáng thương, những kẻ khốn kiếp đáng chết! Tại sao muốn đối xử với tôi như vậy? Tại sao lại tàn nhẫn như vậy! ! Tất cả các người đi chết đi. . .” Tần Thư Lôi điên cuồng từ trên giường ngồi dậy, nắm khăn trải giường, ngửa đầu khóc lớn!

“Thuốc an thần!” Hàn Văn Kiệt lập tức lấy ống kim!

“Chú tránh ra! ! Con ơi, mẹ xin lỗi con, mẹ xin lỗi con, sớm biết như vậy, mẹ một mình trốn đi, cố gắng nuôi con lớn lên, không đến nỗi bị người ta hãm hại!!” Tần Thư Lôi tức giận gào lên! !

Hàn Văn Hạo nghe xong lập tức ngăn em trai chích thuốc an thần, anh tiến lên, nắm chặt vai của cô nói: “Thư Lôi! ! Nói cho anh biết, hôm nay ở tiệm áo cưới xảy ra chuyện gì?”

Tần Thư Lôi điên cuồng nắm chặt khăn trải giường màu trắng, gào lên: “Con của em bị những người đáng sợ hại chết rồi! Văn Hạo, những người đó hại chết con của chúng ta, con của em. . .”

“Thư Lôi! ! ! Em hãy nghe anh nói! ! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Hàn Văn Hạo chặt vai Tần Thư Lôi, nói nhanh: “Em phải nói cho anh biết, anh mới có thể làm chủ cho em! !”

“Vậy anh giết Hạ Tuyết cho em! !” Tần Thư Lôi đột nhiên oán giận nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, tức giận đến cả người run rẩy nói! !

Hàn Văn Hạo sững sờ, không hiểu nhìn vẻ mặt Tần Thư Lôi, mọi người cũng không hiểu, nhất là Lam Anh, sắc mặt của bà tối đi, lập tức hỏi: “Chuyện gì liên quan đến Hạ Tuyết?”

Ánh mắt Hàn Văn Kiệt chớp một cái, nghĩ chuyện này không đơn giản, lập tức cầm ống kim thuốc mê, nói: “Để em chích thuốc cho cô ấy trước, cho cô ấy nghỉ ngơi, hiện tinh thần cô ấy không tốt, tạm thời nói chuyện không rõ ràng, chúng ta để cho cô ấy nghỉ ngơi một lúc . . .”

“Chú cút đi! !” Tần Thư Lôi một tay đẩy ống kim trong tay Hàn Văn Kiệt, tức giận đến run rẩy rơi lệ, giọng nói run run, sắc mặt tái nhợt, cắn răng nghiến lợi nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh giết Hạ Tuyết cho em! Là cô ta. . . Là cô ta hại con của chúng ta!”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tâm trạng Hàn Trung Trí lập tức kích động hỏi! !

“Thư Lôi! ! Em đang nói cái gì?” Hàn Văn Hạo kích động nhìn Tần Thư Lôi nói: “Em đừng nói xằng bậy! Em nên nói rõ chuyện này! !”

Tần Thư Lôi kích động nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận, bật khóc gào to: “Cô ta gửi cho em video yêu đương của anh và cô ta! ! Cô ta muốn cho em chết! ! Con hạ tiện đó làm ra chuyện như vậy, cô ta chết không được tử tế! ! Cô ta vì muốn cướp đoạt anh, chuyện gì cũng làm được! ! Cô ta nhất định chết không được tử tế, cô ta nhất định sẽ bị sét đánh chết!”

Tất cả mọi người cũng kinh hãi, sắc mặt Hàn Văn Hạo đông cứng! ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!