You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 422

Chương 422: SÁU NĂM TRƯỚC, SÁU NĂM SAU

Sáng sớm.

Sương mù vẫn chưa tan. . .

Tôn Minh cả đêm từ Nhật Bản bay về, Hạ Tuyết là người do ông ta phát hiện đưa vào giới giải trí, ông cũng biết sáu năm trước Hạ Tuyết vì mang thai mà đi khỏi, ông có cảm giác chuyện này không đơn giản như vậy, ông đến phi trường, nói với trợ lý: “Lập tức liên hệ với đạo diễn Trương!”

Sáng sớm đám phóng viên nhận được tin tức, nói sáng nay đạo diễn Tôn từ Nhật Bản chạy về, nên sáng sớm đã chờ đợi bên ngoài phi trường, thấy Tôn Minh đi ra, lập tức hỏi thăm cách nhìn của đạo diễn Tôn đối với chuyện CD của Hạ Tuyết, Tôn Minh vừa bước đi, vừa trầm mặt nói: “Trong giới giải trí vốn đã đủ rối loạn, một người thật vất vả bước ra ngoài như thế, ở trên đấu trường quốc tế thể hiện tài năng giỏi nhất, các người có biết chuyện này đối với giới điện ảnh Trung quốc chúng ta bao nhiêu quan trọng không? Ở trong mắt các người chỉ có tin tức, chỉ có hủy hoại, nhưng ở trong mắt của chúng tôi, chúng tôi chỉ muốn bảo vệ, tôi tuyệt đối tin tưởng Hạ Tuyết, tin tưởng 100%, tôi hi vọng cô ấy có thể dũng cảm đứng ra đối mặt với truyền thông. . . Cô ấy là một đứa bé ngoan, tôi sẽ dốc hết sức bảo vệ cô ấy, giúp cho cô ấy! Cũng xin tất cả truyền thông xuống tay chừa một chút đường.”

Một phóng viên tạp chí không phục nói: “Đạo diễn Tôn, theo như cách nói của ông, cho rằng người trong giới giải trí chúng tôi hủy hoại Hạ Tuyết? Nhưng nếu như không có chuyện CD, chúng tôi cũng không đánh đổ cô ấy, báo chí chúng tôi chỉ viết lên sự thật mà thôi!”

“Hi vọng cậu nhớ lời nói hôm nay. . .” Tôn Minh không muốn nói chuyện cùng loại người như thế, sải bước đi ra khỏi phi trường, lên xe nhìn tài xế nói: “Đến nhà thầy!”

Hạ Tuyết là người như vậy, nếu như cô cố ý muốn lẫn tránh mọi người, ai cũng không tìm được cô!

Mọi người dốc hết sức tìm kiếm, nhưng một chút tin tức cũng không có, mà cảnh sát đang đuổi bắt người phát tán ra CD này, phóng viên khắp thành phố chia làm mấy đội, vây cao ốc Thế Kỷ, cao ốc Hoàn Cầu, chờ họp báo, tiếp theo liên tục phỏng vấn cách nhìn của nhà họ Hàn và nhà họ Tần đối với chuyện này, còn hỏi thăm bọn người Dennis và Lam Anh nghĩ thế nào về lời gièm pha con dâu tương lai . . .

Người toàn thế giới nhất trí ngậm miệng, làm cho sự kiện CD bao phủ bầu không khí quỷ dị, giống như tiết trời thu tối tăm tràn đầy sương mù, mùa thu lá phong bắt đầu ngã màu có chút đỏ rực, nhưng vì ở trong sương mù, người ta nhìn không thấy nó rực rỡ bao nhiêu!

Trường đấu kiếm Nhật Bản.

Trác Bách Quân ném váy dài màu đen bó sát người của Trầm Ngọc Lộ lên sàn ván gỗ, nhanh chóng đè lên người cô, môi mỏng bao trùm lên đôi môi đỏ rực của cô, anh cuồng nhiệt hôn cô, vừa thở gấp nói: “Tại sao nhất định phải thoa son môi màu đỏ tươi? Tôi phát hiện phụ nữ bị Hàn Văn Hạo mê hoặc đều thích thoa son môi màu đỏ? Tại sao? Anh ta rất hấp dẫn như vậy sao?”

Trầm Ngọc Lộ vừa cuồng nhiệt hôn Trác Bách Quân, vừa đưa tay buông cúc áo áo sơ mi của anh nói: “Trên người anh ta có một cổ độc, có thể mê hoặc lòng người, làm cho người ta không cưỡng nổi. . .”

Trác Bách Quân đứng thẳng người dậy, giận dữ trừng mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Trầm Ngọc Lộ, nói: “Vậy bây giờ cô vẫn thích Hàn Văn Hạo sao?”

Trầm Ngọc Lộ mỉm cười, cởi áo sơ mi của anh nói: “Bây giờ không phải tôi đang ở cùng với anh sao?”

Trác Bách Quân vươn tay bóp chặt cổ của cô, nhìn chòng chọc vào đôi mắt của cô, nói: “Tôi muốn trái tim của cô cũng thuộc về tôi!”

Trầm Ngọc Lộ đột nhiên nở nụ cười, vươn tay nhẹ nhàng tuột váy đen của mình xuống, lộ ra bộ ngực sữa mê người, dùng hơi thở mời mọc, nhìn Trác Bách Quân, nói: “Vậy anh có muốn nghe tiếng nói của trái tim tôi không?”

Sắc mặt của Trác Bách Quân lạnh lẽo, hai mắt đỏ ngầu, anh chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng liếm điểm nhỏ màu hồng trên ngực cô, dùng đầu lưỡi trêu chọc, đầu gối cũng đang ở giữa hai chân của cô nhẹ nhàng di chuyển, Trầm Ngọc Lộ nhắm mắt lại, say mê hỏi: “Chuyện làm đến đâu rồi?”

Trác Bách Quân vừa cắn điểm hồng, vừa khàn khàn nói: “Tài liệu đã đưa cho Daniel, chắc là anh ta đã biết chuyện Hàn Văn Hạo đùa bỡn anh ta, hôm nay tôi chú ý đến giá cổ phiếu của hai nhà đột nhiên lao dốc, thậm chí có cổ đông liên quan dự án ngân hàng thế giới đều muốn rút cổ phần, bởi vì đồng thời xảy ra tiếng gièm pha, bọn họ đều cho rằng Daniel và Hàn Văn Hạo không có cách nào hợp tác nữa . . .”

Anh đột nhiên cười, mặt dính vào ngực của cô, hai mắt chợt lóe lên, nói: “Lần này tôi muốn nhìn xem rốt cuộc Hàn Văn Hạo và Daniel có bản lãnh gì có thể thay đổi cục diện? Có bản lãnh gì để cứu cô gái ngốc nghếch kia!”

Trầm Ngọc Lộ cười hả hê, rồi nhớ đến một chuyện khác, nói: “Nhưng bọn họ đang điều tra chuyện CD, dựa vào năng lực của Hàn Văn Hạo, đoán chừng sẽ rất nhanh tra được bên này. . .”

“Chuyện CD chẳng liên quan tới tôi. . .” Trác Bách Quân hôn nhẹ hai bầu ngực Trầm Ngọc Lộ, nói: “Đó là chuyện của Cẩn Nhu. . .”

“Anh không sợ. . . Cô ta sẽ khai ra chúng ta sao?” Trầm Ngọc Lộ nhìn Trác Bách Quân hỏi.

“Tôi tự có biện pháp. . .” Trác Bách Quân đột nhiên cười nói.

Trầm Ngọc Lộ lập tức ngẩng đầu lên, hơi nghi ngờ nhìn Trác Bách Quân!

Trác Bách Quân lại hôn chặt môi của cô, nói: “Chúng ta cứ từ xem trò vui đi, xem hai nhà họ Hàn và Daniel, rốt cuộc chết như thế nào ở trong lòng bàn tay tôi. . .”

Tĩnh Đồng đứng bên ngoài trường đấu, chờ đợi có chút nhàm chán, gửi một tin nhắn cho bạn trai mình, nhớ anh, thân ái. . . Điện thoại di động lập tức bị đoạt lấy, cô giật mình, xoay người nhìn Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn cô, mở điện thoại di động ra xem tin nhắn bên trong, sau khi xem xong, đột nhiên cau mày nở nụ cười, nắm mặt của cô nói: “Cô gái nhỏ, nói cho cô biết, đừng đùa với tình yêu, sẽ chết người đấy! Đi thôi!”

Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, đành phải đi theo Trác Bách Quân!

Gần 11 giờ, sự kiện CD đang được khống chế đến 16 giờ, tập đoàn Hoàn Cầu và Hàn thị đột nhiên thay đổi thời gian họp báo, lựa chọn một địa điểm khác, đồng thời mở cuộc họp báo chiêu đãi các phóng viên!

Hàn Văn Hạo nhanh chóng lái xe, vẫn đang chạy khắp nơi trên đường phố, hands-free trong xe vang lên giọng nói của Tả An Na: “Tổng Giám đốc. . . Một giờ nữa mở cuộc họp báo. . .”

Hai mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, nắm chặt tay lái, nhìn rừng phong màu đỏ rực hai bên đường không ngừng lui về sau, trước mắt của mình giống như cuốn phim quay nhanh, anh cắn răng, nói ngay: “Tôi lập tức trở lại!”

Phòng tổng thống! !

Thanh Nhã và người giúp việc vội cầm tây trang trắng, sau khi giúp Daniel mặc xong tây trang, lấy cà vạt màu xanh dương đeo vào, đứng trước kính toàn thân, nhìn tròng mắt ẩn giấu ánh sáng lấp loáng. . .

“Cậu chủ. . . Lần này mở họp báo, Hạ tiểu thư có thể trở về không?” Thanh Nhã lo lắng, hỏi.

Daniel bước nhanh ra khỏi phòng, cũng không quay đầu lại nói: “Cô ấy sẽ trở về!”

***

Tòa nhà 100 tầng !

Tả An Na khẩn cấp đứng giữa phòng khách, nhìn cầu thang xoắn ốc, chờ đợi. . .

Cửa phòng tắm mở ra, Hàn Văn Hạo cởi trần lạnh lùng đi vào phòng, lấy áo sơ mi trắng mặc vào, nhìn kính toàn thân cài cúc áo, vừa cài cúc áo, trong hai tròng mắt vừa bắn ra ánh sáng, anh bình tĩnh cài cúc áo sơ mi xong, lại kéo bộ tây trang đen treo phía trên mặc vào, nhìn trong kính toàn thân, sau đó lấy cà vạt tơ tằm màu bạc, chậm rãi thắt vào.

Tả An Na nhìn đồng hồ còn 15 phút, cẩn thận đi tới trước cửa phòng, nhìn Hàn Văn Hạo trầm tĩnh thắt cà vạt, sau đó xoay người đi tới trước bàn đọc sách, kéo ngăn kéo, từ bên trong lấy ra một cái hộp nhung màu xanh dương đậm, anh nhìn chăm chú, mở hộp ra, đây là một cái kẹp cravate màu đen trắng, anh vẫn giữ, giữ cái kẹp cravate sáu năm nay, anh cầm nó trên ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn, rồi sải bước đi tới trước kính toàn thân, kẹp caravat vào! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!