You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 425

Chương 425: CÓ THỜI GIAN TỚI CHƠI

“Hàn Trí Trung! !” Lam Anh tức giận đến xanh mặt, nói: “Hôm nay con trai của ông đã nói rõ ràng mọi chuyện, vừa mới giải quyết xong chuyện, ông lại tới nói lung tung cái gì? Ông đừng áp đặt sự chán ghét của mình lên người khác! !”

“Bất kể xảy ra chuyện gì, tự mình sinh đứa bé, lại muốn Văn Hạo gánh chịu tiếng xấu này là không đúng! !” Hàn Trí Trung xót cho con trai, nói!

Lam Anh nghe xong, nhìn Hàn Trí Trung tức giận nói: “Một mình Hạ Tuyết có thể mang thai sao? Hay con trai ông gây họa? Nhà họ Hàn các người vĩnh viễn đúng! Người ta vĩnh viễn sai sao?”

“Lam Anh! !” Hàn Trí Trung nhìn Lam Anh tức giận, nói: “Đây là việc nhà của chúng tôi! ! Bà không cần nhúng tay và ! !”

“Bây giờ, người mà ông đang mắng là con dâu của tôi, tại sao trở thành việc nhà nhà của các người?” Lam Anh nhìn lão già ngang bướng, nói! !

“Cô ta sinh đứa bé nhà họ Hàn chúng tôi! !” Hàn Trí Trung càng tức giận, nói: “Làm trước nói sau làm cho chúng tôi ứng phó không kịp! Chẳng lẽ tôi không nên tức giận?”

Lam Anh tức giận đến cả người phát run, chỉ cần vừa nhìn thấy ông già này, bà không bình tĩnh nổi, vừa muốn phản bác, đã thấy Hi Văn đột nhiên từ trên ghế salon nhảy xuống, sau đó ôm vai, tràn đầy khí thế, bộ dáng nhỏ nện bước đi tới trước mặt của Hàn Trí Trung, không đợi Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt mở miệng nói, mình đã dời cái ghế cao, trèo lên ghế, đứng lên, lập tức cao bằng Hàn Trí Trung, tức giận đưa ngón trỏ ra, chỉ vào mũi Hàn Trí Trung kêu to: “Ông . . . Câm miệng cho cháu! !”

Hàn Trí Trung sửng sốt, sau đó nhìn bộ dáng cháu gái gần 6 tuổi, trừng to mắt nhìn chằm chằm ông, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, có chút giống Văn Vũ khi còn bé!

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt sợ hết hồn, đi nhanh lên trước mặt của Hi Văn, vuốt giận, nói: “Tổ tông. . .”

“Tránh ra! !” Hi Văn tức giận đẩy hai ông chú ra, sau đó ngẩng mặt lên nhìn ông nội ruột, không nhịn được tiếp tục dạy dỗ: “Ông có tư cách gì mắng mẹ cháu? Chúng tôi ở chung sáu năm nay, ông đã giúp được cái gì không? Con trai ngoan của ông muốn mua cá viên chiên cho mẹ cháu, lái xe giống như con chuột chủi, chạy tới chạy lui, chạy cả ngày cũng không tìm được chỗ bán cá viên chiên, sau đó còn không chịu ôm cháu đi mua cá viên chiên! Lại còn nói cháu quá nặng! Còn có, chúng tôi trăm cay ngàn đắng xếp hàng chờ đến 50 người, rốt cuộc đến lượt chúng tôi, con của ông lại không có tiền! ! !”

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt đột nhiên không nhịn được cười, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Văn, đôi mắt trừng thật to như muốn nổ tung, nhìn chằm chằm ông nội! ! Bộ dáng như người ta thiếu cô bé 18.000 đồng! !

Vẻ mặt của Hàn Trí Trung đỏ lên, sau đó có chút lúng túng mím môi, nhìn Hi Văn, do dự một chút vẫn cất giọng như muốn giáo dục nói: “Cha của cháu làm sao không có tiền! ? Cha cháu có rất nhiều tiền!”

Hi Văn nghe xong, đột nhiên cau mày, khóe miệng vểnh lên, nhìn người ông này, tràn đầy khí thế nói: “Nghe nói cha của cháu IQ 180, nhưng cháu cảm thấy kiến thức của cha ở phía trên, suy nghĩ của cha ở phía dưới, cha nhiều lắm cũng chỉ là một quyển tự điển mới mà thôi! Tại sao mẹ cháu phải quý trọng? Một quyển tự điển mới ở bên ngoài mua chỉ có 12 đồng! !”

“Mẹ ơi. . .” Hàn Văn Vũ quả thực khiếp sợ nhìn cháu gái, thật sự là thán phục, hỏi: “Hi Văn, IQ của cháu bao nhiêu?”

Hi Văn ôm vai, quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ, giống như một cô gái Pháp, kiêu ngạo nói: “Thật bất hạnh! ! IQ của cháu cũng 180! ! Cháu vô cùng phiền não cha của cháu di truyền IQ cao cho cháu, chuyện này làm cho cháu rất sớm không tin chuyện cô bé quàng khăn đỏ và sói xám lớn, cũng không tin có ông già Noel lúc nửa đêm leo ống khói tụt xuống đặt quà tặng trong bít tất! ! Các người cho rằng thứ đáng giá nhất, nhưng tất cả cháu không thèm! ! Bởi vì IQ của cháu cao, làm cho cháu sớm đánh mất niềm vui thú của tuổi thơ rồi!”

Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ, cúi đầu nở nụ cười.

Hàn Trí Trung để cho cháu gái phản bác lại, mặt lúc đỏ lúc trắng, lại ngượng ngùng muốn nổi giận, thấy Lam Anh đứng một bên, cố nén giận nói với Lam Anh: “Đều tại bà, xem đi, bà dạy cháu gái của tôi thành cái dạng gì?”

“Ông! !” Hi Văn lập tức cất giọng cao vút: “Vừa rồi cha làm một chuyện rất có trách nhiệm, về sau, xin ông đừng đẩy sai lầm của mình cho người khác! ! Cũng bởi vì ông như vậy, mới làm cho cha có lỗi với mẹ! ! Bản thân mình làm chuyện sai quấy, không thừa nhận, còn muốn đổ lỗi cho người!”

Đầu óc Hàn Trí Trung đột nhiên rối loạn, không biết nên nói gì, nhìn xung quanh có chút hốt hoảng, nghĩ nghĩ, lại ngẩng đầu lên nhìn cháu gái một cái, Hi Văn lập tức ngẩng mặt nhìn người ông này, lại nói: “Ông, mẹ cháu rất cao quý, nếu cha muốn qua thăm mẹ, xin cha mang đủ tiền mua cá viên chiên rồi hãy tới! ! Cũng xin ông về sau đừng mắng mẹ cháu giở trò gì! ! Ông quá xem trọng chỉ số thông minh của mẹ cháu rồi, mẹ không có bản lãnh này! Mẹ cũng không có lén lút sinh cháu mà là con trai của ông không đi tìm chúng tôi thôi! !”

“Thật miệng lưỡi. . .” Đời này của Hàn Trí Trung, cho tới bây giờ luôn kiêu ngạo, không tha người khác, bây giờ nghe cô bé nói như vậy, thật sự không có biện pháp nào bắt bẽ cô bé. . .

“Hi Văn . . .” Hàn Văn Vũ nhìn cha như vậy, có chút không thuận mắt, xin tha thứ nói: “Cháu tha thứ cho ông nội, hôm nay ông nội có chút xúc động. . .”

Hi Văn trừng mắt, lập tức ngẩng mặt lên nói: “Lam nữ sĩ nói xúc động là ma quỷ! Có thể thấy được, ma quỷ rất đáng sợ!”

Cô bé chửi xiên chửi xỏ người ta! ! Hàn Văn Vũ trừng to mắt, há to mồm nhìn Hi Văn, có chút lo lắng nói: “Hi Văn! Không thể vô lễ như thế!”

“Gia Cát Lượng cũng không tán thành việc lấy đức để thu phục người, đó là bởi vì ông ta biết, có một số người không có đức hạnh đó!” Hi Văn lập tức chuyển đề tài về thời kỳ Tam Quốc Diễn Nghĩa để nói!

“Ôi chao, tổ tông ơi! Đừng nóng giận! Như vậy đi, về sau có thời gian chúng ta mời cháu tới nhà chơi?” Hàn Văn Vũ lấy lòng Hi Văn, cười nói.

Hi Văn trừng mắt nhìn ông chú đáng yêu này, hơi nở nụ cười nói: “Tốt, chú à, cũng xin chú nói với ông lão này, lần sau mời ông ấy đừng tới nữa! Ở nước Pháp, mạnh mẽ xông vào nhà của người khác, là phạm pháp!”

“Hi Văn. . .” Hàn Trí Trung hoàn toàn bị đánh bại, nhìn đứa cháu gái này, bất đắc dĩ nói: “Đừng nói chuyện với ông nội như vậy!”

Hi Văn hừ một tiếng, nhảy xuống ghế, đi thẳng tới trước cửa phòng khách, kéo cánh cửa phòng khách, nhìn ba người đàn ông trong phòng nói: “Có thời gian tới chơi!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!