Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 427

Chương 427: THẬT HẠNH PHÚC

Văn phòng làm việc Tổng Giám đốc tập đoàn Hoàn Cầu!

Tiếng gõ cửa chậm rãi vang lên.

Daniel mặc tây trang trắng, cổ áo mở ra, đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú xem tài liệu chuyển phát đưa tới ngày hôm đó, qua một lúc lâu, lên tiếng: “Mời vào. . .”

Sophie vui vẻ đẩy cửa phòng làm việc, sau đó đi tới nhìn Daniel mỉm cười nói: “Tổng Giám đốc, ngài xem ai tới đây?”

Daniel ngạc nhiên ngẩng đầu lên, sau đó nhìn thấy Hạ Tuyết mặc váy dài hơi ướt đẫm, gương mặt có chút tiều tụy nhưng vẫn ẩn chứa nụ cười hờn dỗi.

Daniel thấy bộ dáng kia của Hạ Tuyết, kinh ngạc một lúc, lập tức đứng lên đi tới bên cô, cưng chiều nói: “Sao lại thế này? Bên ngoài trời mưa, tại sao còn chạy tới đây?”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Daniel thân thiết như vậy, trong lòng của cô đau xót, nhìn anh làm nũng, cười nói: “Em cho rằng anh không để ý tới em nữa. . .”

Daniel đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn cô một cái, khẽ mỉm cười, không lên tiếng, đỡ cô đi tới ghế sa lon, vừa đi, vừa nhìn Sophie nói: “Chuẩn bị một ly sữa nóng và bánh ngọt dâu tây. . .”

“Vâng!” Sophie lập tức mỉm cười gật đầu.

Daniel đỡ Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, im lặng cởi ra tây trang, cẩn thận khoác lên trên người cô, cầm cổ tay bị thương của cô, vừa nhìn, sợ vết thương thấm nước sẽ nhiễm trùng, liền nhấn hands-free bảo thư ký mang hòm thuốc nhỏ vào, thư ký vừa đáp lời, anh liền bình tĩnh cuốn tay áo sơ mi của mình lên, cẩn thận mở băng gạc trắng, dùng ngón tay thon dài, trắng tinh tháo từng vòng ra, thật dịu dàng tháo ra. . .

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Daniel đang cúi đầu, khuôn mặt nghiêng vẫn rất đẹp trai, ánh mắt sáng rực, bình tĩnh, dịu dàng lộ ra thương yêu, giống như loại thương yêu bẩm sinh, Hạ Tuyết nhìn Daniel, nhớ lúc nảy Isha gọi điện thoại cho cô nói: “Trong cuộc đời, luôn có một người cho mình cảm giác tương lai tốt đẹp cả đời. . .” Trong lòng của cô đau xót, mềm lòng, không muốn làm cho người đàn ông trước mặt bị thương tổn, nói: “Daniel. . .”

“Ừ. . .” Daniel rốt cuộc tháo sạch băng gạc thả vào một bên, bảo thư ký vừa vào tới để hòm thuốc một bên, anh mới cẩn thận lấy thuốc sát trùng và băng gạc ra. . .

Hạ Tuyết nhìn ánh mắt dịu dàng của Daniel, nói: “Hay là. . . Chúng ta cùng nhau trở về Pháp đi. . .”

Daniel dừng động tác trong tay, cầm bình thuốc sát trùng, dịu dàng, thấu hiểu, nở nụ cười, vẫn lấy bông băng, dịu dàng nói: “Nước Pháp là nơi chúng ta đã từng rất hạnh phúc, khi đó chúng ta chỉ có nhau, mặc dù không yêu nhau nhưng vẫn là duy nhất, hôm nay trái tim của em đã mất mát ở chỗ này, trở về nữa cũng không thể hạnh phúc, đến cùng. . .”

Trong lòng của Hạ Tuyết đau nhói, nhìn anh.

Daniel cẩn thận cầm bàn tay nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, đặt nhẹ trên đầu gối mình, sau đó cầm bông băng dính nước sát trùng, hỏi: “Tổng Giám đốc Hàn biết chúng ta chia tay không?”

Hạ Tuyết lắc đầu một cái.

Daniel mỉm cười nhắc cổ tay của cô, hỏi: “Tại sao không nói?”

Hạ Tuyết không biết trả lời làm sao, chỉ nhìn anh.

Daniel giống như lơ đãng nhanh chóng cầm bông băng hướng trên vết thương Hạ Tuyết quét qua, Hạ Tuyết ôi một tiếng, vẻ mặt đau khổ kêu lên: “Đau quá. . .”

Daniel lại nở nụ cười, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, vẫn thoa nước sát trùng trên vết thương của cô, nói: “Biết đau, lần sau yếu đuối cũng đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa. . . Cái nơi lạnh lẽo đó có gì tốt để đi?”

Hai mắt Hạ Tuyết lóe lên nhìn Daniel, quên mất đau đớn. . .

Daniel bôi thuốc xong, nhìn vết thương đã bắt đầu hơi khép lại, anh chậm rãi cầm băng gạc mới, cẩn thận quấn vết thương cho cô, vừa chậm rãi nói: “Hôm nay tất cả sự thật đã được sáng tỏ, rốt cuộc em có thể đứng dưới ánh mặt trời lớn tiếng hò hét, lớn tiếng nói yêu, không thể che giấu nữa. . . Đã đến lúc thổ lộ trái tim của mình rồi. . .”

Hạ Tuyết lại cúi đầu, cười khổ nói: “Thổ lộ thế nào? Bên cạnh anh ấy còn có một người khác. . . Em không thể ích kỷ. . .”

“Em yêu thì em cứ yêu, anh ấy lựa chọn thì anh ấy lựa chọn, chỉ cần em trung thành với tình yêu của mình là được. . . Không cần bận tâm suy nghĩ của người khác, anh tin vào năng lực xử lý của Tổng Giám đốc Hàn, anh ấy sẽ làm cho tất cả trở nên chu toàn. . .” Daniel quấn băng gạc xong, sau đó tỉ mỉ thắt một cái nút phía trên, mới cầm kéo, cẩn thận cắt băng gạc, cầm cổ tay của cô, nhìn kỹ băng gạc trước mặt, có hoàn mỹ chưa, rồi mỉm cười hài lòng. . .

Hạ Tuyết nhìn Daniel thương yêu mình như thế, trong lòng của cô đau xót, hai mắt đỏ lên nói: “Anh không cần luôn suy nghĩ vì em . . .

Daniel thu dọn bình thuốc và băng gạc bỏ vào trong hòm nhỏ, quay đầu nhìn Hạ Tuyết, thấy hai mắt cô đỏ bừng, rốt cuộc vươn tay nhẹ nhàng véo cằm của cô, nói: “Lại khóc nữa. . .”

Hạ Tuyết cố gắng nén nước mắt, nhìn anh, lại hỏi: “Daniel. . . Thật không cần em trở về Pháp với anh nữa sao?”

Daniel nhìn cô chằm chằm, thật lâu, thật lâu, lắc đầu một cái. . .

Nước mắt Hạ Tuyết chảy xuống.

Daniel đau lòng nhìn cô, một lúc lâu, mới nhẹ nhàng vươn tay ôm cô vào trong ngực, hôn lên tóc cô, thở dài nói: “Đứa ngốc, tình yêu không cần thành toàn, nếu hai trái tim yêu nhau tự nhiên sẽ ở chung một chỗ. . . Không cần suy tính hạnh phúc của anh. . .” Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, hưởng thụ lồng ngực thật dịu dàng của anh, trong lòng đau nhói, nói: “Sáu năm qua, chúng ta không phải tựa sát vào nhau sao?”

Daniel không lên tiếng, chỉ ôm chặt cô, vuốt nhẹ tóc của cô nói: “Đứa ngốc. . . Tất cả khổ sở cũng đã hết, đã trải qua sống chết, phải thật hạnh phúc, mạnh mẽ để yêu mới có thể không thất vọng với cuộc sống. . . Anh đã đồng ý với em, sau khi anh trở lại Pháp, căn phòng kia vĩnh viễn giữ lại cho em và Hi Văn, lúc cuối mùa thu, anh sẽ cho sóc con ăn, cho đến một ngày nào đó, em được hạnh phúc . . . phải vui vẻ một chút. . . Hạnh phúc trở lại. . .”

Hạ Tuyết nắm chặt ngực áo sơ mi Daniel, co quắp khóc lên, nói: “Đứa ngốc, anh mới là đứa ngốc, tại sao không mang em đi? Bây giờ anh dẫn em đi đi, không phải anh yêu em sao? Anh không cần phải lo lắng em thế nào, dẫn em đi. . . Anh ích kỷ một lần, được không? Anh ích kỷ một lần! Anh vì em làm nhiều chuyện như vậy! Sau khi chia tay, còn phải gánh chịu mọi thứ vì em, trả lại cho Hi Văn tất cả, anh không thể ích kỷ một lần sao? Cho dù thừa dịp người gặp nguy, hèn hạ, vô sỉ một lần, không được sao?”

Daniel đau lòng nở nụ cười, ôm thân thể cô, nói: “Được rồi, đừng nói mê sảng nữa, cha mẹ và Hi Văn đều ở nhà chờ em, phải trở về rồi. . . Anh còn có việc bận rộn, tối nay không có cách trở về ăn cơm với em. . . Em ngoan ngoãn về nhà ngủ một giấc, tối nay nếu có thời gian, anh sẽ trở về với em. . .”

“Daniel! !” Hạ Tuyết nhìn anh, kích động khóc nói: “Anh đừng như vậy! !”

Daniel lại ôm Hạ Tuyết lên, buộc cô đứng dậy, sau đó kéo nhẹ vai của cô, đưa cô đến trước cửa phòng làm việc. . .

“Daniel!” Hạ Tuyết rơi lệ xoay người lại, vội vàng nhìn anh.

Daniel mỉm cười, nhẹ nhàng mở cửa phòng làm việc cho Hạ Tuyết, sau đó nắm nhẹ vai của cô, nói: “Trở về đi. . .”

Hạ Tuyết chăm chú nhìn anh, hai mắt nhấp nháy, tuôn nước mắt, Daniel nhìn bộ dáng cô như vậy, lại cúi người xuống, vươn tay nhẹ nhàng sờ gương mặt của Hạ Tuyết, nói: “Ôi, vừa trải qua biến cố lớn như vậy, bây giờ chỉ cần em có hơi sức, khôi phục ý thức, lại bắt đầu chảy nước mắt . . . Cuộc sống không nặng nề như vậy, bảo bối. . . Được rồi, trở về đi, hôm nay anh thật sự có việc bận rộn . . . Nghe lời nào. . .”

Hạ Tuyết không biết làm sao, nhìn anh, Daniel không có cách nào với cô, nở nụ cười, sau đó nắm nhẹ vai của cô, căn dặn thư ký cẩn thận đưa Hạ tiểu thư trở về, rồi nhẹ nhàng đưa cô ra khỏi phòng làm việc. . .

Hạ Tuyết căng thẳng quay đầu lại nhìn anh.

Daniel không nói gì, mỉm cười nhìn cô, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại. . . Hạ Tuyết lập tức đi tới cánh cửa đóng chặt trước mặt, nhẹ nhàng gõ cửa, lại khóc xin nói: “Daniel, đừng như vậy. . .”

Daniel xoay người, đưa lưng về phía tiếng gõ cửa, cố chịu đựng, khẽ cắn răng, thở dốc một hơi, chậm rãi đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn mưa phùn bay tán loạn ngoài cửa sổ, hai mắt lộ ra một chút đau thương.

Sophie đau lòng đi tới sau lưng Daniel, không hiểu nói: “Tổng Giám đốc. . . Tôi không hiểu rõ, tại sao ngài lại để Hạ tiểu thư đi? Ngài đã chờ cô ấy cả ngày nay, hơn nữa ngài biết rõ Tổng Giám đốc Hàn đã từng đối với ngài như vậy, ngài cũng đã đưa ra 10% cổ phần, mọi việc ngài làm không phải là để cho Hạ tiểu thư ở bên cạnh ngài sao?”

Daniel nghe xong, không lên tiếng, chỉ nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, đột nhiên hỏi: “Sophie. . . Lúc nào đến mùa đông?”

“Nửa tháng nửa, sắp tới lập đông rồi. . .” Sophie nói.

Daniel gật đầu, nhớ tới mùa tuyết năm trước, mình cùng Hạ Tuyết, hai nguời tay nắm tay, đi dọc theo rừng núi từng, khi đó thật hạnh phúc. . .

***

“Ầm! !” Một tràng tiếng thủy tinh vỡ nát bắn tung tóe, Trác Bách Quân tức giận đứng trong trường đấu kiếm, nhìn thủy tinh vỡ nát, bóng của mình cũng bị chia năm xẻ bảy, anh không thể tin được, lắc đầu, lần đầu tiên tức giận nói: “Không thể nào! Không thể nào! Anh ta không thể nào làm như vậy! ! Tôi đã xem thường anh ta! Tôi đã xem thường anh ta! ! !”

Trầm Ngọc Lộ đứng trong đống thủy tinh đổ nát, nhìn Trác Bách Quân nói: “Anh xem thường ai? Hàn Văn Hạo sao?”

“Không!” Trác Bách Quân lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo, bắn ra ánh sáng thật tàn nhẫn, anh cắn răng, nắm chặt trường kiếm trong tay, lại từ trong mảnh vụn nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của mình, tràn đầy mồ hôi và khuôn mặt xẹt qua tơ máu, tức giận nói: “Tôi đã xem thường Daniel! Tôi tính sai rồi! Tôi không nghĩ tới người đàn ông này lại lý trí, bình tĩnh đáng sợ như vậy! !”

Trầm Ngọc Lộ cũng lạnh lùng không lên tiếng! !

“Tôi không nên gửi cho anh ta phần tài liệu kia. . .” Trác Bách Quân hối hận nói!

Trầm Ngọc Lộ ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Tại sao?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!