Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 434

Chương 434: KHU VUI CHƠI (HAI)

Ánh nắng mặt trời nhanh chóng chiếu lên giường của Hạ Tuyết, cô tắt điện thoại, chộp cái gối đầu che mặt mình lại, che ánh mặt trời sáng chói.

“Mẹ! ! Dậy đi! Nhanh lên một chút! !” Hi Văn liều mạng lắc lắc người mẹ, nói: “Hôm nay PAPA đến công ty, đã gọi mẹ một lúc rồi! !”

Hạ Tuyết không nói lời nào, mắt nhắm chặt, muốn nằm yên trên giường! !

“Mẹ, mẹ dậy đi! ! Vừa rồi cha gọi điện thoại nói gì vậy? Có phải nói không đến được không?” Hi Văn đẩy vai mẹ kêu to!

Hạ Tuyết vẫn không nói lời nào, cô rất mệt mỏi vẫn ngủ say như chết, không để ý tới con gái! !

“Mẹ! !” Hi Văn thật sự tức giận hét to! !

Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, Hi Văn vừa nghe tiếng chuông, lập tức vui vẻ nhảy xuống giường, thùng, thùng thùng giống như con thỏ nhỏ chạy đi mở cửa, nhưng cô bé vừa mới đi ra phòng khách đã thấy Hàn Văn Hạo mặc tây trang đen, áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra, vô cùng đẹp trai, phong độ đứng bên cửa, tròng mắt cô bé sáng lên, nhưng sắc mặt cố ý xụ xuống, đi đến trước mặt của anh, nói: “Cha tới muộn nhé!”

Hàn Văn Hạo đứng ở cửa, tròng mắt hơi nheo lại, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đúng 9 giờ, lại nhìn Hi Văn nói: “Cha không tới muộn! ! Vừa đúng 9 giờ! Cha rất ý thức về thời gian! Cha sẽ không đến muộn! Mẹ đâu?”

“Mẹ còn đang ngủ! !” Hi Văn tức giận tố cáo nói: “Cái đồ lười biếng! !”

Hàn Văn Hạo nghe xong bật cười, nhìn xung quanh một vòng hỏi: “PAPA đâu?”

Thanh Nhã lập tức mỉm cười nói: “Cậu chủ và phu nhân đã đi ra ngoài, bọn họ chúc cả nhà ba người của ngài, hôm nay đi chơi vui vẻ.”

Hàn Văn Hạo mỉm cười gật đầu, ôm nhẹ đầu con gái, sau đó đi về phía phòng…

“Cha đừng ôm đầu của con! ! Dường như con rất thấp!” Hi Văn lẩm bẩm nói!

“Con rất thấp mà!” Hàn Văn Hạo nói ngay.

“Con sẽ cao lên đấy! !”

“Con có cao hơn nữa cũng không cao bằng cha!” Hàn Văn Hạo lại nói: “Hôm nay đi chơi, cha không muốn ôm con … Con rất nặng! !”

“Cha có thể cõng con mà! ! Hôm qua mẹ nói lúc các người ở dưới chân núi, cha vẫn cõng mẹ đi mấy ngọn núi!”

“Đó là bởi vì lúc ấy cha sợ bị con cọp cắn!” Hàn Văn Hạo không khách sáo phản bác!

Thanh Nhã ngạc nhiên nhìn Hàn Văn Hạo và cô bé Hi Văn lúc ở chung một chỗ, bọn họ đều không nói lời nào, người lớn mang theo đứa trẻ, rốt cuộc có một loại cảm giác ăn ý quấn quít trời sinh là máu mủ, thậm chí thấy Hi Văn quay đầu nhìn cha, rất bất mãn ôm vai, nói: “Tại sao cha mặc tây trang? Chúng ta đi khu vui chơi, không phải cha nên mặc thường phục sao?”

“Cha cảm thấy như vậy rất đẹp trai!” Hàn Văn Hạo trả lời ngay.

“…” Hi Văn không nói gì, cứ như vậy lắc lắc cái mông nhỏ đi theo phía sau cha, đi vào phòng. Lúc Hàn Văn Hạo đi vào phòng, Hi Văn lập tức nhớ tới mình vẫn chưa thay quần áo, dậm chân kêu to: “A, a, con phải đi thay quần áo!” Cô bé nói xong, lập tức nhảy tưng tưng đi ra ngoài, kêu to: “Dì Nhã, mau giúp cháu thay quần áo!”

Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng con gái như vậy, im lặng nở nụ cười, rồi nhìn Hạ Tuyết đang nằm ngủ trên giường giống như heo, anh cau mày đi tới bên giường, ngồi xuống nhìn cô đậy cái gối đầu lên mặt, không còn cách nào, anh đưa tay chộp cái gối đầu, muốn kéo ra, người nào đó nằm yên kéo lại, anh cau mày, nhìn mười móng vuốt của Hạ Tuyết bấu chặt gối đầu, anh cố ý lạnh lùng, nói: “Rõ ràng em gọi điện thoại hẹn tôi đi khu vui chơi cùng hai người, bây giờ em thế này hả? Thức dậy!! Đã hơn 9 giờ rồi!”

Hạ Tuyết vẫn không nói gì, liều mạng nắm chặt hai góc cái gối đầu, bấu thật chặt, thật chặt!

Hàn Văn Hạo không có cách nào, hơi dùng sức một chút, liền kéo cái gối đầu ra ngoài, tròng mắt Hạ Tuyết hơi nheo, lại kéo cái chăn màu xanh dương đậm che lên đầu muốn xoay người ngủ tiếp …

“Ngồi dậy!” Hàn Văn Hạo kéo chăn Hạ Tuyết, nhưng Hạ Tuyết lại liều mạng chui vào trong, vừa chui vừa nói: “Ôi, anh để cho tôi ngủ một chút nữa, hôm qua tôi quay phim đến 3 giờ sáng mới ngủ! ! Tôi rất mệt mỏi! Anh để cho tôi ngủ tiếp một tiếng nữa!”

“Chút nữa lên xe rồi ngủ! Làm việc phải đúng giờ!” Hàn Văn Hạo lại kéo chăn!

“Hai cha con các người cứ cùng nhau đi đi! !” Hạ Tuyết tức giận kéo khăn trải giường, che mình lại, nói: “Đi khu vui chơi sao! ! Hai người IQ 180, có thể hủy diệt toàn thế giới rồi tại sao còn muốn đi khu vui chơi? Chị đây đối với cái loại địa phương đó cũng không hứng thú chút nào! ! Đi đến đó làm gì? Ngồi Yun-night Speed sao? Thật ngây thơ! ! Kỳ cục! !”

“Em có dậy không? Con gái là em sinh, khu vui chơi là em muốn đi đấy! Bây giờ em phát cáu cái gì? Ngồi dậy! !” Hàn Văn Hạo tức giận lại muốn kéo chăn! !

“Tôi không muốn! ! Tôi muốn ngủ tiếp một lát thôi!” Hạ Tuyết lùi người về sau, chui vào trong chăn, chỉ còn một cái chân ló ra bên ngoài, cuối cùng cái chân cũng rúc vào trong chăn, Hàn Văn Hạo nhìn thấy như thế, đột nhiên cắn răng, đứng dậy, không nói tiếng nào, vén chăn lên, im lặng ôm cả người Hạ Tuyết đứng lên! !

Hạ Tuyết ah một tiếng, lim dim mơ màng, mái tóc rối tung, ôm cổ của Hàn Văn Hạo, kinh ngạc trợn to cặp mắt sưng vù, hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Làm cho em tỉnh táo một chút!” Hàn Văn Hạo nói xong, nhanh chóng ôm Hạ Tuyết đi tới phòng tắm! !

“Anh muốn làm gì? Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết ôm cổ của Hàn Văn Hạo, căng thẳng ầm ĩ kêu to, nắm chặt cổ áo tây trang của anh, không ngừng vung vẫy đôi chân dài của mình, kêu to…”Anh thả tôi xuống! ! Nhanh lên! !”

Hàn Văn Hạo không nói tiếng nào, ôm Hạ Tuyết đi vào phòng tắm, một chút cũng không khách sáo ném cả người của cô vào trong bồn tắm nước nóng! !

“A…” Cả người Hạ Tuyết rơi xuống nước, nhất thời tỉnh táo lại, kêu to oa oa, ngồi trong bồn nước, cả người ướt đẫm nhìn Hàn Văn Hạo, vỗ nước thét lên: “Anh bệnh thần kinh hả! ! Anh muốn gọi tôi dậy có nhiều cách! ! Tại sao phải đối xử với tôi như vậy?”

“Tôi không thể chịu được người dậy muộn!” Hàn Văn Hạo nói xong, nhìn thấy bên cạnh bồn tắm để một giỏ cánh hoa hồng, anh không nói nữa, vẫy cánh hoa hồng vào người Hạ Tuyết, sau đó ném cái sọt qua một bên, xoay người đi ra ngoài, lúc đến cửa, để lại một câu: “Cho em 10 phút! Lập tức! !”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!