Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 447

Chương 447: THỜI GIAN

“Tôi có thể đi vào thăm một chút không?” Hạ Tuyết cảm giác dường như dì Lý có ý này, thật sự không nhịn được tò mò, mỉm cười hỏi.

“Có thể!” Dì Lý mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: “Quanh năm suốt tháng, cậu ba cũng không về được mấy ngày, trở về ít nhất là cậu ba, cậu cả một tuần lễ về nhà một chuyến, nhưng về cũng chỉ ăn một bữa cơm cùng ông chủ, bà chủ rồi đi, cho nên những gian phòng này, bọn họ cũng không có ở qua, bên trong gần như giữ lại bày trí nhiều năm trước bọn họ còn ở trong nhà.”

Hạ Tuyết im lặng, mỉm cười gật đầu.

“Mời vào.” Dì Lý mỉm cười đi trước vào phòng, sau đó Hạ Tuyết mỉm cười đi vào, đạp trên sàn nhà bằng gỗ bóng loáng, nhìn cả căn phòng, cô sững sờ, thiết kế ngoài phòng khách, nhẹ nhàng, trang nhã, mặt tường màu kem, bên trái mặt tường treo một bộ tranh chữ rất lớn bằng gỗ đàn hương, bốn ghế sa lon màu đỏ, làm cho người ta chợt cảm thấy ấm áp, giữa bàn trà để một chậu sứ trắng trồng cỏ ngọc trai, bên cạnh ghế sa lon để một chiếc bình cao, trong bình cắm một bó mai vàng, chưa tới cuối mùa thu, mai vàng ở đâu tới?

Cô đang ngạc nhiên, lại thấy dì Lý mỉm cười đứng bên ghế sa lon, giơ tay vén bức rèm che cánh cửa hình vòm, mỉm cười nói: “Bên trong là phòng đọc sách của cậu ba, trong ba cậu chủ, cậu ba nhiều sách nhất, cậu cả thật sự không cần, bởi vì trí nhớ của cậu ấy rất tốt.”

Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu, sau đó không nhịn được đi vào phòng đọc sách, quả thật nhìn thấy gần 50 quyển sách, khắp nơi đều là giá sách, còn có một tầng lầu nhỏ, nơi đó cũng đặt đầy sách, Hạ Tuyết đi tới trước bàn đọc sách, dùng ngón tay quét nhẹ trên mặt bàn, chợt cảm thấy trơn bóng, giống như người chủ của nó, hốc mắt cô không khỏi ươn ướt, sau đó đi qua góc bàn đọc sách hình vuông nhìn thấy đèn bàn cổ, trên đèn bàn phủ một tấm da thêu đóa hoa mai trắng, lịch sự tao nhã, tuyệt vời, cô nhìn ngọn đèn kia thật lâu, sau đó nhìn về phía quả địa cầu, trên bàn sách còn để một quyển “Hậu Học”, lại nhìn thấy một khung hình, cô nhìn chăm chú cầm khung hình lên, lại thấy Hàn Văn Kiệt mặc áo bác sĩ trong buổi lễ tốt nghiệp, đội mũ bác sĩ, trong tay cầm một cuộn giấy, đứng dưới tàng cây anh đào, mỉm cười, lúc đó anh dịu dàng và rất trầm tĩnh.

Hạ Tuyết không nhịn được cầm khung hình đó, sâu kín nhìn ánh mắt bình tĩnh, dịu dàng của Hàn Văn Kiệt trong hình, trong lòng không nhịn được đau xót, đối với người đàn ông này, có lẽ cả đời cô không thể quên, bởi vì anh đã từng mang đến ấm áp đầu tiên cho cuộc đời cô, cô thở nhẹ, hai mắt rũ xuống ửng đỏ, cô vội vàng muốn để khung hình xuống, đột nhiên phát hiện mọi thứ xung quanh rất yên tĩnh, cảm giác yên tĩnh này rất quen thuộc, hơn nữa xuất hiện một hơi thở sâu kín, bình yên, cô lập tức ngẩng đầu lên, quả nhiên kinh ngạc nhìn thấy Hàn Văn Kiệt không biết đã đứng trước cửa hình vòm từ lúc nào, mỉm cười nhìn mình, anh mặc áo sơ mi màu trắng, áo ghi lê kẻ ô vuông màu xanh, quần tây màu xám tro, áo khoác ngoài màu xanh lá, giống như thường ngày, bình tĩnh, tao nhã.

“Anh về lúc nào?” Dường như Hạ Tuyết sợ anh biết bí mật gì, nhanh chóng đặt khung hình xuống, cố nén nước mắt, miễn cưỡng cười nói.

Hàn Văn Kiệt vẫn nhìn Hạ Tuyết một lúc lâu, hơi cười, dịu dàng, quan tâm hỏi: “Cô tới lúc nào?”

“Mới đến không bao lâu.” Hạ Tuyết không biết giải thích thế nào, vội vàng cười, nói: “Hi Văn nói thích ngôi nhà này, muốn đi thăm khắp nơi, bác gái dẫn chúng tôi lên lầu, lúc nảy đi qua phòng của anh cũng chưa được anh đồng ý đã vào rồi, rất xin lỗi.”

Hàn Văn Kiệt vẫn im lặng nhìn Hạ Tuyết, trên mặt vẫn giống như thường ngày, bình tĩnh và không thể nắm bắt.

Hạ Tuyết vừa nhìn thấy ánh mắt kia có thể chọc thẳng lòng người, trái tim của cô đập mạnh, có chút lúng túng, bắt đầu cười ngây ngô.

Hàn Văn Kiệt nhìn cô cười ngây ngô, anh cũng không nhịn được, cúi đầu nở nụ cười, đi tới dịu dàng nói: “Cô muốn vào thăm một chút, dĩ nhiên là tôi hoan nghênh và cảm thấy vinh hạnh, nhưng ở trong này, bây giờ cũng không có bí mật gì …”

Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, không nhịn được nhìn anh, nói: “Ôi! Thật là! Tôi làm sao muốn vào ăn cắp bí mật của anh.”

Hàn Văn Kiệt chỉ lặng lẽ cười, chậm rãi đi đến trước bàn đọc sách, tay chống nhẹ trên mép bàn làm việc, rồi ngẩng đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của Hạ Tuyết, ánh mắt anh lóe lên một cái, mỉm cười xoay người, cởi áo khoác của mình, đi ra khỏi cửa hình vòm, Hạ Tuyết nhìn bóng lưng của anh đi khỏi, mặt của cô đỏ lên, đây là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật như vậy, cô hơi ngượng ngùng đặt khung hình của anh ngay ngắn, không nói lời nào nữa, muốn đưa chân chạy.

“Đi đâu?”

Tay Hạ Tuyết đã nắm khóa cửa muốn chạy ra, lại dừng ở cửa, có chút lúng túng xoay người nhìn Hàn Văn Kiệt cười, anh đã thay một cái áo len màu trắng, tháo mắt kính, mỉm cười đứng nơi bình phong xanh biếc ngăn giữa phòng khách và phòng ngủ, nhìn Hạ Tuyết hỏi.

“Tôi không quấy rầy anh nữa, tôi đi tìm Hi Văn, ha ha.” Hạ Tuyết không biết tại sao ở trước mặt của Hàn Văn Kiệt, mình luôn là cô gái ngốc nghếch 20 tuổi.

“Tới đây, tôi bắt mạch cho cô, trông sắc mặt của cô tái nhợt.” Hàn Văn Kiệt mỉm cười đi về phía ghế sa lon phòng trong khách nhỏ, ngồi xuống, sau đó vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, nhìn cô, gương mặt điềm nhiên nở nụ cười.

Hạ Tuyết đành chịu, bất đắc dĩ thở dài, mỉm cười đi đến bên cạnh Hàn Văn Kiệt ngồi xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn anh.

Hàn Văn Kiệt không nói gì, cầm chiếc gối nhỏ xem mạch thêu con rồng vàng bên cạnh, đặt trên bàn thủy tinh, tự nhiên cầm tay Hạ Tuyết đặt lên chiếc gối nhỏ, tự mình cuốn tay áo cho cô, liếc mắt nhìn thấy vết cắt nơi cổ tay của cô, ánh mắt anh ngưng tụ, Hạ Tuyết muốn xoay tay lại, nhưng anh lại đè cổ tay của cô, không lên tiếng, cúi đầu xem mạch.

Cô sửng sốt nhìn anh.

Anh cũng không lên tiếng, hai mắt bắt đầu chăm chú nghe mạch.

Không khí trở nên thật yên tĩnh, thật yên tĩnh, chỉ cần chỗ nào có Văn Kiệt, tất cả sẽ chậm lại, dấu vết thời gian cũng sẽ chậm lại.

Xung quanh Hạ Tuyết đột nhiên trở nên rất an bình và chậm rãi, dường như bồng bềnh trong đám mây có một loại suy nghĩ tự nói với mình, tôi đến thế giới này giống như một cơn gió, một áng mây, một hạt đậu đỏ, một đóa mai vàng, nghĩ đến đây, cô đột nhiên cười, cho đến khi có chút tiếng động ngoài cửa, cô ngạc nhiên vừa ngẩng đầu, sững sờ nhìn thấy vẻ mặt Hàn Văn Hạo trầm tĩnh và không thể nắm bắt, đứng bên cửa, tròng mắt lộ ra một loại tin tức có chút đáng sợ.

Cô có chút vội vàng, hơi nhúc nhích tay, Hàn Văn Kiệt lại cúi đầu nghiêm túc, đè cổ tay của cô vẫn nghe mạch, cũng không ngẩng đầu lên, giống như biết ai đang tiến vào.

Hàn Văn Hạo cũng không để ý đến em trai, chỉ chậm rãi đi vào, sau đó ngồi trên ghế sa lon, ôm vai cười như không cười nhìn Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết cũng nhìn Hàn Văn Hạo, ngượng ngùng nở nụ cười, cuối cùng chỉ đành phải cúi đầu, có chút sững sờ, cắn nhẹ môi.

“Đừng cắn môi, đây là một thói quen xấu, lúc mùa đông sẽ làm cho khóe môi bị nứt, làn môi sẽ bong tróc, nghiêm trọng một chút sẽ bị nhiễm trùng, nghiêm trọng một chút nữa, đôi môi xinh đẹp như vậy, nhìn không đẹp.” Hàn Văn Kiệt cúi đầu, vẻ mặt thành thật nói.

“À.” Hạ Tuyết ngoan ngoãn nghe lời.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, tròng mắt hơi híp!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!