Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 452

Chương 452: AO SEN

Lúc người nhà họ Hàn dùng cơm, vô cùng nghiêm túc, mặc kệ từ lễ nghi dùng cơm đến trà khai vị, món ăn khai vị, tất cả do chuyên gia phân tích dinh dưỡng thể trạng của từng người, sau đó sẽ tiến hành chế biến món ăn.

Hàn Trí Trung dắt Hi Văn ngồi vào bàn ăn gỗ lim hình chữ nhật khảm ngọc trai, dì Lý nhìn ý tứ của Hàn Trí Trung, muốn Hi Văn ngồi vị trí bên cạnh mình, lập tức bảo người giúp việc mang một cái ghế nhỏ cao bằng gỗ thanh đàn, đặt nhẹ bên cạnh Hàn Trí Trung, sau đó bảo người giúp việc đặt chiếc nệm màu đỏ thẫm thêu chim phượng hoàng, thành ghế dựa đặt nệm màu tím đậm thêu hoa văn ông Thọ nhỏ ôm đào tiên, rồi cẩn thận ôm Hi Văn ngồi bên cạnh ông nội, từ trước đến giờ, vị trí này trong dòng họ, thế hệ chú bác ở nhà họ Hàn cũng không người nào có thể ngồi, có thể thấy Hàn Trí Trung rất thương yêu Hi Văn.

Hi Văn ngồi trên chiếc ghế cao, mỉm cười nhìn bà nội ngồi ở vị trí đầu phía bên phải, mẹ và bà nội ngồi chung một chỗ, sau đó cha theo chỗ ngồi xuống, hai người chú ngồi phía bên trái, cô bé đột nhiên tò mò hỏi: “Lễ nghi bàn ăn ở Trung Quốc, trước là người chủ, kế đến là khách nữ, sau đó là khách nam sao? Khách chính, ngồi bên phải?

“Đối chiếu thật thông minh!” Hàn Trí Trung nghe cháu gái nói ngắn gọn, rõ ràng như vậy, ông ta rất vui vẻ, vuốt nhẹ tóc Hi Văn.

Trang Minh Nguyệt cũng vui vẻ nói: “Mang thức ăn lên đi.”

“Vâng!” Dì Lý nháy nháy mắt, người giúp việc lập tức đi về phía bên cạnh bàn ăn, đặt một cái bàn tròn nhỏ, dùng khay màu vàng, trước mặt của mỗi người, đặt xuống đế lót đũa, đôi đũa, đĩa, chén kim loại, canh, chén canh, chén nước, sau khi đặt chỉnh tề, lại cẩn thận bưng trà khai vị lên, đưa đến trước mặt của mọi người, chờ mọi người uống xong, mới mang thức ăn lên.

Bởi vì hôm nay khó được các cậu chủ và Tôn tiểu thư về nhà ăn cơm, cho nên dì Lý là quản gia rất có uy tín của nhà họ Hàn, tự mình đứng ra bưng thức ăn lên, trước tiên bà nhận lấy các loại món ăn nguội, món ăn thập cẩm. Món ăn nguội làm từ chín củ cà rốt cắt tỉa thành chín con rồng, mà dưới con rồng bày biện các loại món ăn nguội thành hình con chim nhỏ, hoa mẫu đơn, loại món ăn nguội này là món ăn yêu cầu cao nhất Trung Quốc.

Hi Văn vốn theo ông nội Tổng Thống đi khắp thế giới, cho nên rất nhiều những thứ mới lạ đều gặp, nhưng thức ăn hôm nay thật đúng là để cho cô bé mở rộng tầm mắt, chỉ thấy cô bé thật tò mò nghiêng người tới trước, đôi mắt to trong suốt nhìn chằm chằm các món ăn nguội, cô bé thấy con chim nhỏ này làm từ dưa chuột, dưa cải, và đậu đen chế biến thành, thật sự rất xinh đẹp, cô bé ngạc nhiên nói: “Cháu thường nghe ông nội Tổng Thống nói, ẩm thực Trung Quốc có từ lâu đời, kỹ thuật tinh tế, phong cách đặc biệt, kết tinh mấy ngàn năm văn hóa, nổi tiếng thế giới, là một trong ba món ăn nổi tiếng trên thế giới, hôm nay vừa nhìn, quả nhiên không giống bình thường, thế nhưng con chim nhỏ là có thể ăn được sao?”

“Ăn được! Dĩ nhiên ăn được! Ăn rất ngon!” Hàn Trí Trung mỉm cười, nói xong, cũng không đợi mang món ăn xong, liếc mắt nhìn dì Lý, dì Lý hiểu ý, lập tức cầm cái đĩa kim loại nhẹ nhàng dùng đôi đũa gấp lên thức ăn nguội dưa chuột Hi Văn vừa muốn ăn, nhẹ nhàng đặt vào đĩa, nghiễm nhiên một con “chim nhỏ” đưa đến trước mặt của Hi Văn, người giúp việc chăm sóc cho Hi Văn lập tức mỉm cười cầm đĩa nhỏ, đôi đũa, nhẹ nhàng kẹp lên đưa đến khóe miệng Hi Văn, Hi Văn lập tức há miệng ra ăn, cảm thấy mùi vị dưa chuột ngọt ngọt, cay cay, giòn giòn, ăn ngon miệng, nhất là kết hợp chung với dưa cải, có vị kỳ lạ, cô bé “oa” một tiếng, nhìn mẹ kêu to: “Mẹ! ! Ăn rất ngon! Cho tới bây giờ con cũng chưa ăn dưa chuột ngon như vậy! ! Mẹ cũng ăn đi!”

Hạ Tuyết nhìn con gái vui vẻ như vậy, cô cũng mỉm cười nói: “Chờ lát nữa mẹ ăn, con không cần hô to gọi nhỏ, phải có lễ phép.”

“Mang thức ăn lên tiếp đi.” Trang Minh Nguyệt mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn dì Lý nói.

“Vâng.” Dì Lý lại tự mình đưa món ăn nguội, lần này món ăn nguội làm từ đậu hũ chế biến thành các loại cá nhỏ, đặt trong đĩa hình hoa sen, sau đó bên cạnh “cá nhỏ” cắm các loại thức ăn nguội hầm lên, nơi xa giống như hồ sen nho nhỏ, người đầu bếp này có kỹ thuật nấu ăn thật sự tuyệt vời mới có thể làm món ăn nguội này thật hiệu quả, đây quả thực là một tác phẩm nghệ thuật.

Từ trước đến giờ Hạ Tuyết thích đồ chơi nhỏ, nhìn các món ăn nguội bày ra, lại có thể sáng tạo rất nhiều sắc thái, nhất là dùng các loại đậu hũ chế biến thành cá nhỏ, thật sự có chút không nhịn được.

Hàn Văn Hạo ngồi bên cạnh Hạ Tuyết nhìn ánh mắt của cô, vội chạm vào người cô, như là đang lấy lòng, nói: “Món ăn nguội này gọi ‘ao sen’, đậu hũ này không phải đậu hũ bình thường, là dùng cây đậu tươi tốt chế biến bằng tay, thêm vào nước suối sau núi nhà chúng tôi chế biến thành, còn phải xem mức độ hiệu quả ướp lạnh để điều chỉnh một chút, ăn vào dễ chịu, tươi ngọt, có muốn nếm thử không?”

“À, được.” Từ trước đến giờ Hạ Tuyết rất thẳng thắn, hiện tại có chút ngượng ngùng gật đầu.

Người giúp việc lập tức đưa tay cầm đĩa kim loại, cầm muỗng dẹp, cẩn thận múc một phần nhỏ đậu hũ, giống như con cá nhỏ đưa tới bên cạnh Hạ Tuyết, Hạ Tuyết mỉm cười nói cám ơn, trong cái nhìn chăm chú của cả nhà, nhẹ nhàng ăn một miếng đậu hũ, ánh mắt cô lập tức sáng lên, quả thật cho tới bây giờ cũng chưa từng ăn đậu hũ ăn ngon như vậy, đây là mùi vị nguyên thủy nhất, hơn nữa, vì có chút hiệu quả ướp lạnh nên ăn rất mềm, mà còn thấm một chút mùi vị của nước suối.

“Ăn rất ngon.” Hạ Tuyết lễ phép nhìn mọi người gật đầu, nói.

Mọi người cùng nhau mỉm cười, Hàn Văn Hạo khẽ chuyển mắt nhìn Hạ Tuyết, sau đó len lén đưa tay tới dưới bàn, nắm nhẹ bàn tay cô đặt ở giữa hai chân, xoa nhẹ ngón áp út của cô, cô chợt sửng sốt, nhấp nhẹ phần môi mùi đậu hũ, nhìn Hàn Văn Vũ ngồi đối diện đang nhiệt tình vui vẻ, mình cũng cười ngây ngô, muốn kéo tay của anh, nhưng người này nắm thật chặt, còn nhẹ nhẹ dùng ngón cái của anh vuốt nhẹ ngón áp út của mình, giống như nói xin lỗi, cô cười ha ha , sau đó đưa chân hung hăng đạp anh một cái!

“Ôi chao!” Hàn Văn Vũ đột nhiên sững sờ, quay đầu nhìn em trai nói: “Tại sao chú đạp anh hả?”

“Em có đạp anh đâu? “ Hàn Văn Kiệt nhìn anh hai hiểu ra, cười nói.

“Rõ ràng chú mới đạp anh! ! Thật là!” Hàn Văn Vũ trợn mắt nhìn em trai một cái.

“Được rồi, em đạp anh.” Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tuyết và anh trai một cái.

Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, cúi đầu, trở tay ở dưới bàn bóp tay Hàn Văn Hạo, lại bị anh nắm thật chặt, cô bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc quay đầu nhìn anh một cái, lập tức tiếp xúc hai tròng mắt lộ ra mập mờ, cô trừng mắt liếc anh, cố ý giả vờ như không phát sinh chuyện gì, nhìn dì Lý liên tục đặt lên bàn vây cá đuôi phượng, tường long song phi, vịt tiềm bát bửu, yến xào, sò huyết om, da heo sữa quay cắt miếng, hai rồng phun châu.

Hàn Văn Hạo vẫn như có như không, dùng ánh mắt nóng rực nhìn cô, tay lại nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay của cô, làm cho cô toàn thân ngứa ngáy, nóng lên, cô thở nhẹ, rốt cuộc vẫn phải quay đầu nhìn anh.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!