Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 461

Chương 461: VÀO MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG

“Sinh nhật của em?” Hạ Tuyết đột nhiên sửng sốt nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, khẽ mỉm cười.

Hạ Tuyết nhìn anh, dịu dàng hỏi: “Tại sao là sinh nhật của em?”

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, hơi cúi đầu, nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô nói: “Đột nhiên trong một ngày mùa đông tuyết rơi đầy, vừa muốn về nhà, đúng lúc nhớ tới ngày sinh nhật của ai đó, nên thuận tay sửa lại.”

Hạ Tuyết sửng sốt ngẩng đầu lên, kích động nhìn anh, hai mắt ửng đỏ.

Hàn Văn Hạo đột nhiên mỉm cười, cúi đầu cụng nhẹ lên trán cô, sau đó chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi của cô.

Hạ Tuyết rơi nước mắt, lại nhìn anh, đột nhiên cười khẽ.

Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng cô mềm mại đáng yêu như vậy, không nhịn được, cúi người xuống ôm lấy thân thể của cô, đi tới phòng khách.

Hai tay Hạ Tuyết không nhịn được ôm cổ của anh, nhìn anh, nở nụ cười ngọt ngào.

Hàn Văn Hạo đặt Hạ Tuyết trên ghế sa lon, sau đó cúi người xuống nhìn cô, sợi tóc rũ nhẹ xuống mắt, thoáng qua một chút ánh sáng nóng bỏng.

Hạ Tuyết nhìn ánh sáng kia, trái tim đập thình thịch, mặt đỏ lên.

Hàn Văn Hạo vừa nhìn cô, vừa vươn tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô, nhẹ nhàng đè trên người cô, nói: “Tối nay không ở lại sao?”

Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, nhấp nháy, nhìn trong hai tròng mắt của anh có chút khát vọng, trong lòng đau nhói.

Hàn Văn Hạo vừa nhìn hai tròng mắt của cô, vừa nắm nhẹ một bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên môi hôn nhẹ.

Hạ Tuyết giật mình, vẫn nhìn anh.

Hàn Văn Hạo vẫn hôn nhẹ ngón tay thon dài, rồi chuyển qua lòng bàn tay, nhẹ nhàng hôn, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lòng bàn tay của cô.

Hạ Tuyết đột nhiên tê dại, mặt đỏ bừng, muốn xoay tay lại, lại bị anh nắm thật chặt, vẫn hôn nhẹ trong lòng bàn tay, mới chậm rãi cúi đầu, nhìn cô.

Hai tròng mắt Hạ Tuyết mê ly nhìn anh.

Có chút bi thương, là vì hai người vẫn không thể ở chung một chỗ, không phải bọn họ không đủ mạnh mẽ, không phải bọn họ không đủ dũng cảm mà là vì bên cạnh của bọn họ luôn có một khoản nợ phải trả, ai bảo từ lúc nhỏ, bọn họ dựa vào ánh mặt trời rực rỡ trên trái đất, một chút dòng nước mát, một chút ấm áp của cuộc sống, cho nên không thể thoát khỏi gia đình, tình bạn, tình yêu, vây quanh.

Nhưng chính vì như vậy, cho nên từ đây bắt đầu xé rách.

Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, đột nhiên cười khẽ, tay sờ nhẹ trên môi Hạ Tuyết, rồi tới cằm, tới chiếc cổ trơn mịn, lại muốn đi xuống, mí mắt anh đột nhiên liếc nhìn cô.

Hạ Tuyết thở phì phò nhìn anh, đột nhiên cô từ trong hai tròng mắt giống như con báo nhỏ của anh không ngờ nhìn ra ý muốn chiếm đoạt, vẻ mặt này làm cho trái tim người ta không khỏi sợ hãi, hai chân của cô không nhịn được cuộn rút, một góc áo ngủ nhẹ nhàng rơi xuống lộ ra một chút tĩnh mịch giữa hai chân, hai tròng anh mắt khẽ nhìn xuống, mặt của cô ửng hồng, lại cuộn rút hai chân, anh gắt gao nhìn cô, nhẹ nhàng nhắc chân dài của cô, hôn nhẹ đầu gối của cô, bắp đùi của cô, lúc môi mỏng nhẹ nhàng xẹt qua chân dài trắng nõn của cô thì giữa hai chân cô phát ra mùi hương làm cho hai tròng mắt anh sáng ngời, tiếp tục đi xuống…

Lồng ngực Hạ Tuyết phập phòng, hai tròng mắt nhắm lại, cảm giác được Hàn Văn Hạo hôn đã từ bên đùi chuyển đến giữa hai chân, cách lớp quần lót, như khiêu khích hôn nhẹ, cô khó kìm lòng nổi, có chút kích thích thở gấp, cô nuốt cổ họng khô khốc một cái, tiếp tục thở phì phò, mặc cho nụ hôn của anh rơi vào giữa hai chân, cũng không tiến vào, cũng không cướp đoạt, chỉ là giống như đang trêu chọc, cách đồ lót cắn nhẹ, nhẹ nhàng thở khí nóng, đang khiêu khích chính mình.

Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, hai tròng mắt mê ly ngẩng đầu lên, nhìn ngoài cửa sổ nước mưa rơi rụng, lại một lần nữa cảm giác được hai người cùng nhau chìm đắm, mang đến cảm giác rất tuyệt vời, một loại vui sướng giống như sống lại làm cho cô hơi cười, nhẹ nhàng cuốn hai chân lên, phối hợp với anh như khiêu khích, Hàn Văn Hạo vươn tay, nhẹ nhàng nắm bờ mông tròn trịa của cô, lại tiếp tục cách quần lót, tăng thêm lực cắn.

“A …” Rốt cuộc Hạ Tuyết không nhịn được bị kích thích, kêu nhỏ ra tiếng.

Anh nhắc mí mắt, giống như xa xa nhìn Hạ Tuyết nằm trên ghế sa lon, ngửa mặt thở gấp, mái tóc quyến rũ trút sang một bên, anh lại giống như mãnh thú săn mồi chậm rãi di động lên trước, lại mút lấy môi gợi cảm của cô, cùng đầu lưỡi của cô quấn lấy nhau, tay nhẹ nhàng kéo rơi dây áo ngủ của cô, lộ ra bộ ngực sữa căng tròn sáng bóng mê người, anh chậm rãi vươn tay xoa nắn, để cho đốm nhỏ hồng nhạt của cô ở giữa ngón tay của mình nhẹ nhàng thầm dựng thẳng, nụ hôn của anh mới dần dần từ giữa cổ đến xương quai xanh, mới cúi đầu cắn nhẹ đốm nhỏ hồng nhạt của cô, mút lấy, cắn nhẹ.

Hạ Tuyết lại bắt đầu thở phì phò, hai tay không nhịn được xoa sợi tóc mềm mại của anh vừa tắm rửa xong, anh cuồng nhiệt mút lấy bộ ngực sữa đầy đặn co giản, giữ trong lòng bàn tay, trong tích tắc giống như hôn mê, có cảm giác thỏa mãn chiếm hữu, mắt của anh lúc càng tràn qua qua vui vẻ hạnh phúc, đột nhiên, anh nhanh chóng cởi bỏ áo của mình, dùng lồng ngực nóng bỏng mà kiên cố đè ở trên người của cô, vừa cuồng nhiệt hôn môi cô, vừa cởi quần áo của mình, tách hai chân của cô ra, tầng tầng lớp lớp đè xuống ở giữa nơi sâu của cô.

“A…” Tròng mắt Hạ Tuyết trừng to, vừa cùng anh nồng nhiệt hôn nhau, vừa nhìn anh, hai tay vô thức nắm chặt cánh tay của anh.

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo nhắm lại, cảm giác dưới người mình, giữa hai chân cô khít khao cảm nhận được ướt át và kích thích, anh kéo nhẹ ra, lại đè mạnh xuống.

“A …” Cả người Hạ Tuyết rung động bỗng nhúc nhích, ngửa đầu kêu nhỏ ra tiếng.

Hàn Văn Hạo thở phì phò, hai tay chống ở trên mặt sa lon, cắn răng, lại tiến mạnh vào giữa hai chân cô.

“A…” Hai tay Hạ Tuyết nắm chặt một góc salon, không chịu nổi đè như vậy, muốn chuyển lui thân thể, Hàn Văn Hạo lại mạnh mẽ nhắc hai chân của cô, từng trận tiến thẳng vào thân thể của cô.

“A …” Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo kiềm chế thân thể của mình, chỉ phải nhận lấy anh từng đợt từng đợt tiến sâu vào, lập tức trong thân thể bắt đầu hưng phấn dời sông lấp biển, những yêu hận tình cừu trong đời, trong giờ phút này toàn bộ chìm vào trong nhịp tiến sâu, trong hưng phấn, cô cảm giác người đàn ông này đang dùng mọi cách khác nhau, sức hấp dẫn khác nhau chinh phục chính mình, cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh, vừa vặn nhìn trúng hai tròng mắt anh nóng rực cùng khuôn mặt nguội lạnh, anh nhìn mình chằm chằm, lại từng đợt mãnh liệt tiến sâu vào, anh bắt đầu thở nhẹ, tay nắm chặt một góc sa lon, lại tiếp tục nhanh chóng tiến vào, từng trận sóng nhiệt ở giữa hai người càng không ngừng ma sát, kích thích.

Hạ Tuyết cảm giác tiến sâu vào càng lúc càng mãnh liệt, có một dòng nước xiết sắp phá tan chướng ngại tuôn ra, thân thể của cô đột nhiên khẽ nâng lên, gọi nhỏ: “Văn Hạo…”

Hàn Văn Hạo nhìn hai tròng mắt Hạ Tuyết mê loạn như vậy, anh đột nhiên cúi người ôm cô vào trong lòng, lại nhanh chóng mà mãnh liệt tiến vào, từng trận tiến thẳng vào nơi khe sâu giữa hai chân, Hạ Tuyết cảm giác dòng nước xiết sắp tuôn ra, cô đột nhiên ôm chặt cổ Hàn Văn Hạo, lại kêu nhỏ…”Văn Hạo…”

Hàn Văn Hạo vừa nghe tiếng gọi này, thân thể và linh hồn làm cho anh khẽ cắn răng, lại mạnh mẽ tiến vào … Trong thân thể lẫn nhau lập tức tuôn ra dịch ấm khát vọng đã lâu, làm cho bọn họ giống như bay bỗng trên tầng mây cùng một chỗ, ôm nhau hôn.

Lúc này chuông cửa vang lên.

Bọn họ ôm nhau, nhìn nhau chằm chằm, thở phì phò, cùng nghĩ, rốt cuộc ai lại đến vào lúc này?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!