Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 464

Chương 464: CẢ BUỔI TỐI

“Cho nên nói, tất cả đều là báo ứng!” Hạ Tuyết cầm điện thoại di động, tức giận nói với Hàn Văn Hạo!

Hàn Văn Hạo cau mày, lại giơ tay lên, tạm ngừng cuộc họp, sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, đi ra khỏi phòng họp, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Lúc nảy con gái nói với em, muốn bắt chước chúng ta tối hôm qua trốn nhà đi! ! Anh nói chuyện này có đáng sợ không, về sau chúng ta không thể làm gương cho trẻ con như vậy! !” Hạ Tuyết không nhịn được lo lắng, nói.

“Em tin lời của con bé sao? Con bé làm sao có thể trốn nhà đi?” Hàn Văn Hạo có chút bất đắc dĩ nói với Hạ Tuyết: “Con bé sẽ ép cho tất cả mọi người phải rời khỏi nhà … Nó sẽ một mình thoải mái ở nhà!”

Hạ Tuyết nằm trong bồn tắm, nắm điện thoại sững sờ, suy nghĩ một chút, rồi nói với Hàn Văn Hạo: “Là như vậy sao? Anh làm sao biết rõ như vậy?”

“Là như vậy! Bởi vì anh cũng như vậy! Ngày hôm qua dẫn em chạy đi, là lần đầu tiên của anh.” Hàn Văn Hạo chậm rãi cười cười, nói.

Hạ Tuyết giật mình, sau đó mặt đỏ bừng.

“Em đang làm gì?” Hàn Văn Hạo đi vào phòng làm việc, ngồi xuống, thuận tay mở ra tài liệu nhìn bản kế hoạch hợp tác với Hoàn Cầu một chút, hỏi.

“Ừm … Đang tắm …” Hạ Tuyết nhìn Thanh Nhã biết điều, dẫn người giúp việc đi ra ngoài, cô nằm trong bồn tắm, nhẹ nhàng khuấy động những cánh hoa hồng lơ lửng trên mặt nước.

Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế da, cười dịu dàng, nhìn thấy Tả An Na gõ nhẹ cửa đi tới, có phần tài liệu quan trọng muốn ký, anh nói với Hạ Tuyết: “Trong lòng tốt chưa?”

Hạ Tuyết ngồi trong bồn tắm ấm áp, nhớ tới chuyện Cẩn Nhu, trong lòng đau nhói, hốc mắt đỏ lên, nghẹn ngào nói: “Em muốn nghỉ ngơi một ngày, sau đó xin tổ diễn kịch nghỉ mấy ngày, làm tang lễ cho cô ấy.”

“Anh đã căn dặn người đi chuẩn bị rồi …” Hàn Văn Hạo nói.

“Em muốn tự mình đến …” Hạ Tuyết dịu dàng nói.

Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, không lên tiếng. Hạ Tuyết cố nén nước mắt nói: “Em muốn làm cho cô ấy một chút chuyện cuối cùng, được không?”

“Ừ.” Hàn Văn Hạo đành phải nói: “Tắm rửa xong, nghỉ ngơi cho thật khỏe … tối nay …”

Hai tròng mắt Hạ Tuyết đột nhiên thoáng qua một chút rời rạc.

“Anh chờ em.” Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo chăm chú, cầm điện thoại di động, nói ngay.

Hạ Tuyết cắn môi, không lên tiếng, chỉ im lặng cúp điện thoại, nhìn không gian mờ mờ, huyền ảo, thở dốc một hơi.

Hàn Văn Hạo cầm điện thoại di động, đặt trong tay, xoay tròn mấy cái, lồng ngực hơi phập phồng, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, nói: “An Na, giúp tôi hẹn Tổng Giám đốc Hoàn Cầu, nói tôi muốn cùng anh ấy ăn cơm trưa.”

Tả An Na đáp lời: “Vâng!” Cô nói xong, khẽ mỉm cười nhìn Tổng Giám đốc.

Hàn Văn Hạo đứng lên, cài lại cúc áo tây trang muốn đi ra ngoài họp, lại nhìn thấy nụ cười bí ẩn của Tả An Na, anh hơi nhíu mày, nhìn cô, hơi cười hỏi: “Chuyện gì?”

Tả An Na hơi cúi đầu, khẽ mỉm cười, rồi ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, thật lòng nói: “Cho tới bây giờ tôi cũng không biết Tổng Giám đốc trở nên gần gũi thân thiết với phụ nữ như vậy, xem ra sức mạnh tình yêu đủ để thay đổi một con người.”

Hàn Văn Hạo nghe xong, đuôi mắt xẹt qua nụ cười nói: “Cô biết tôi yêu sao?”

Tả An Na mỉm cười, nhìn anh nói: “Tôi làm sao không biết? Tất cả đều hiện rõ trên khuôn mặt anh.”

Hàn Văn Hạo khẽ chớp mắt, cố ý nhìn Tả An Na một cái, nói: “Đi họp thôi.”

“30.000 đồng hôm qua, Tổng Giám đốc dùng hết bao nhiêu?” Tả An Na mỉm cười đi theo Hàn Văn Hạo ra khỏi phòng làm việc, đứng bên cạnh người đàn ông cao lớn này, có một chút cô đơn, buồn phiền, nhưng vẫn mỉm cười chúc phúc, hỏi.

Hàn Văn Hạo vừa đi về phía trước, vừa cau mày suy nghĩ, nói: “Dường như tốn mấy trăm đồng.”

“Lẽ ra, yêu nhau không cần bao nhiêu tiền.” Tả An Na mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo cũng mơ hồ cười khẽ, tiếp tục bước thẳng tới phía trước.

***

Phòng tổng thống!

Daniel ngồi trên sa lon phòng khách, nhìn mấy tấm hình nhặt được lúc nảy ôm Hạ Tuyết đi vào phòng tắm đánh rơi, anh tỉ mỉ nhìn vẻ mặt tinh nghịch của Hạ Tuyết, dịu dàng cưng chiều cười khẽ, lại lật tiếp, nhìn thấy hình Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo dán vào nhau, ánh mắt anh có chút sững sờ, vẻ mặt bình tĩnh nhìn tấm hình này.

Hạ Tuyết mặc áo ngủ xếp ly màu hồng, tóc thả bên vai trái, đi ra, nhìn thấy Daniel đang xem hình của mình, sắc mặt của cô thoạt trắng.

Daniel ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tuyết, rốt cuộc đã tắm rửa xong, anh mỉm cười để hình xuống, nói: “Tới đây ngồi…”

Hạ Tuyết băn khoăn nhìn anh một cái, chậm rãi đi tới, có thói quen ngồi bên cạnh anh, Daniel thuận tay cầm chăn lông khoác nhẹ lên trên người của Hạ Tuyết, mới chậm rãi nói: “Mới dầm mưa, còn ăn mặc mỏng manh như vậy.”

Hạ Tuyết có chút căng thẳng nhìn anh, không nói nên lời.

Daniel im lặng, dịu dàng nhìn ánh mắt Hạ Tuyết có chút vội vàng và căng thẳng, anh cười nhẹ, vươn tay vuốt nhẹ mặt của Hạ Tuyết, dịu dàng nói: “Vì tình yêu, dũng cảm một lần, cảm giác thế nào?”

Trong lòng Hạ Tuyết căng thẳng, vẫn có chút đau lòng nhìn anh.

Daniel nhìn ánh mắt Hạ Tuyết vẫn lấp lánh, tuy rằng hai ngày nay bởi vì khóc quá nhiều cho nên hai mắt có chút sưng đỏ, anh đau lòng cười khẽ, suy nghĩ muốn nói gì, nhưng không có nói nữa, chỉ hơi gật đầu, đứng dậy.

“Anh muốn đi đâu.” Hạ Tuyết nắm nhẹ tay anh, nhìn anh hỏi.

Daniel mỉm cười nhìn cô, cầm ngược tay của cô nói: “Lúc nảy Tổng Giám đốc Hàn hẹn anh ăn cơm, đã gần đến giờ hẹn cho nên anh phải đi ra ngoài một chuyến, buổi chiều có cuộc họp, anh sẽ không về, tối nay em nghỉ ngơi sớm một chút, dường như tiết trời càng ngày càng lạnh rồi.” Anh vươn tay nhẹ nhàng sờ mặt của cô, mới xoay người đẩy nhẹ tay cô ra, nhận lấy tây trang vàng nhạt do Thanh Nhã đưa tới mặc vào.

“Tài xế đang chờ ngoài cửa …” Thanh Nhã nói.

“Hôm nay tôi tự mình lái xe, không cần người đi theo, bảo Mặc Nhã đi với tôi là được.” Daniel nói dứt lời, vẻ mặt quá mức bình tĩnh đi ra ngoài.

“Daniel!” Hạ Tuyết ngạc nhiên kêu anh.

Daniel nghe, nhưng vẫn xoay người đi ra ngoài.

Hạ Tuyết mờ mịt nhìn bóng dáng anh biến mất, có chút nghi ngờ, Thanh Nhã cẩn thận khép cửa lại, có chút bất đắc dĩ và đau lòng đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, nói: “Tối hôm qua … Cậu chủ thấy Hi Văn tiểu thư trở lại, nghe được tình huống của cô ở nhà họ Hàn, anh ấy rất lo lắng, vẫn gọi điện thoại cho cô nhưng không ai nhận, sợ cô xảy ra chuyện nhưng không biết tìm cô ở đâu, chỉ một mình canh giữ ở phòng khách, vẫn ngồi trên ghế sa lon không lên tiếng, chờ cô cả một buổi tối, cho đến hôm nay cô trở lại, đi tắm, anh ấy mới ngồi trước bàn làm việc, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút … Hiện tại lại có chuyện phải đi ra ngoài, tôi thật sự lo lắng thân thể của cậu chủ không chịu nổi … Trong khoảng thời gian này, cậu chủ đã gầy đi không ít, rất nhiều chuyện phải bận rộn.”

Trong lòng của Hạ Tuyết đau nhói, áy náy cúi đầu, rơi nước mắt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *