Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 468

Chương 468: ẢNH CHỤP

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên, nhìn cô, bất đắc dĩ mỉm cười nói: “Nói nhảm!”

Tần Thư Lôi đột nhiên cười khẽ, nhìn anh xúc động nói: “Em nói thật, hôm qua anh không tới, em cho rằng anh không cần em nữa, em cho rằng anh tức giận, em không thể bảo vệ tốt cho đứa bé, hai ngày trước em có chút kích động, em thật sự rất yêu thích đứa bé này, cho nên mới làm ra hành động như vậy, anh tha thứ cho em nha … Em hứa với anh, mặc kệ tương lai có xảy ra chuyện gì, em cũng nhất định sẽ bình tĩnh xử lý, tuyệt đối sẽ không mang tới cho anh phiền toái.”

Hàn Văn Hạo có chút đau lòng nhìn Tần Thư Lôi, mái tóc mềm mại đen nhánh, sắc mặt xanh xao tụy tiều, hai mắt lóe ra ánh sáng yếu ớt, mảnh mai yếu đuối, thỏa hiệp nhìn mình, anh nhìn cô, con ngươi quay vòng, trầm giọng nói: “Em đừng ủy khuất nhìn anh như vậy, em không có làm gì sai, có một chút chuyện còn tồn tại trước đây, chỉ trách anh và đứa bé kia không có duyên phận, bây giờ em không cần suy nghĩ quá nhiều, chăm sóc thân thể thật tốt, mau chóng bình phục.”

“Ừm!” Tần Thư Lôi gật đầu, nước mắt lăn ra.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, cười khẽ, nhẹ nhàng dùng cái muỗng, múc súp nóng đưa tới bờ môi cô.

Tần Thư Lôi vừa nhìn anh, vừa uống xong muỗng súp, vừa cười ngọt ngào.

Hàn Văn Kiệt đặt nhẹ tay Tần Thư Lôi vào trong chăn, mỉm cười nói: “Chị dâu khôi phục rất nhanh, thân thể cũng không có gì đáng ngại, nếu có thể, nên về nhà nghỉ ngơi.”

“Có thật không?” Tần Thư Lôi thở phào nhẹ nhõm nhìn Hàn Văn Kiệt, bất đắc dĩ nở nụ cười nói: “Ở bệnh viện, thật sự buồn bực làm cho em không thở nổi … Em muốn về nhà nằm trên giường ấm áp, sau đó em có thời gian đi với anh … Hiện tại em muốn đi theo anh, có được không?”

Hàn Văn Hạo không nhịn được cười nhẹ, đút cô uống một hớp súp rồi nói: “Em mới vừa khôi phục, lại muốn đi theo anh? Em nên về nhà nghỉ ngơi đi.”

Tần Thư Lôi có chút giận dỗi nhìn Hàn Văn Hạo, ủy khuất nói: “Anh không hi vọng em đi theo anh sao?”

“Về nhà nghỉ ngơi thật tốt …” Rốt cuộc Hàn Văn Hạo đã đút xong chén súp, lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau miệng cho cô, Tần Thư Lôi đưa bàn tay thon dài, nắm nhẹ cổ tay Hàn Văn Hạo, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn anh.

Hàn Văn Hạo dừng lại động tác, nhìn cô.

Hàn Văn Kiệt và người giúp việc im lặng đi ra khỏi phòng.

Tần Thư Lôi nắm nhẹ tay Hàn Văn Hạo đặt trên nệm, sắc mặt ửng đỏ, hai mắt khẽ chớp, nghiêng người tới trước, ôm cổ của anh, cúi đầu nhẹ nhàng hôn trên môi anh.

Hàn Văn Hạo cũng không nhúc nhích, cảm thấy môi Tần Thư Lôi lạnh lẽo.

Tần Thư Lôi khẽ mỉm cười, mắt phượng quyến rũ nhấp nháy, nhìn Hàn Văn Hạo, cúi đầu, nói: “Nụ hôn của anh luôn tuyệt vời nhất, có thể làm cho người ta khao khát.” Cô vừa nói xong, lại muốn hôn nhẹ lên môi anh.

Hàn Văn Hạo nắm cổ tay của cô, nhìn cô khẽ mỉm cười nói: “Được rồi, thân thể không tốt, vừa mới uống súp xong, sớm nghỉ ngơi một chút.”

Sắc mặt của Tần Thư Lôi hơi thu lại, ánh mắt trong suốt có chút thất vọng nhìn anh.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, cười khẽ, vươn tay vuốt nhẹ mặt của cô, chậm vừa nói: “Nghỉ ngơi thật tốt, sắc mặt nhợt nhạt như vậy, có thể xuất viện sao?”

“Ừm.” Tần Thư Lôi gật đầu, hai mắt nhìn anh chăm chú, cảm thấy nụ hôn kia vẫn chưa kết thúc.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, lại cười khẽ, lại nhắc cổ tay, nhìn đồng hồ.

“Anh phải đi rồi sao?” Tần Thư Lôi nhìn động tác anh như vậy, trong lòng luống cuống.

“Không có.” Hàn Văn Hạo nhìn Tần Thư Lôi, cười nhẹ nói: “Anh xem mấy giờ rồi, em nghỉ ngơi một chút, anh có việc muốn nói với Văn Kiệt, một lát nữa sẽ quay lại với em.”

“Tốt.” Tần Thư Lôi nhìn anh chằm chằm, tay vẫn nắm chặt tay Hàn Văn Hạo, không muốn buông lỏng.

“Nghỉ ngơi đi!” Anh vỗ nhẹ bả vai của cô, rút tay ra khỏi tay của cô, sau đó đứng dậy đỡ cô nằm xuống, đắp chăn cho cô, hôn lên trán của cô, mỉm cười nói: “Ngủ một giấc cho tốt.”

“Ừm.” Tần Thư Lôi đành ngoan ngoãn gật đầu.

“Anh đi ra ngoài đây.” Hàn Văn Hạo nói xong, nhìn cô một cái, đứng thẳng người, cất bước đi khỏi.

Tần Thư Lôi sâu kín nhìn bóng lưng Hàn Văn Hạo biến mất trong phòng, lập tức cảm thấy cả phòng bệnh lạnh lẽo, hai tròng mắt của cô không khỏi đỏ lên.

***

Hàn Văn Kiệt đang ngồi trong phòng làm việc, đem tấm phim X quang đặt dưới ánh đèn, mở ra đang nhìn chăm chú, nghe được tiếng gõ cửa, anh cất tiếng: “Mời vào.”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng đẩy cửa bước vào hỏi: “Hôm qua tình huống trong nhà thế nào?”

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn anh trai một cái, mỉm cười nói: “Anh còn hỏi trong nhà thế nào nữa? Đương nhiên là cha tức chết, mẹ cũng bị đau lòng muốn chết, nói là vì anh, có thể tới cầu xin chị dâu thành toàn anh và Hạ Tuyết.”

Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế đối diện em trai, nghĩ tới mẹ, anh không khỏi mềm lòng, ánh mắt chợt lóe lên nhưng vẻ mặt không biểu hiện gì, hỏi: “Có phải lại khóc cả buổi tối nữa không?”

“Cũng không có …” Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ nói: “Nhưng không nói lời nào, hôm đó mẹ nghỉ ngơi ở phòng khách, Văn Vũ ở cùng với mẹ … Nhưng con gái của anh đau lòng cả buổi tối, cuối cùng em đưa con bé về nhà.”

Hàn Văn Hạo nhíu chặt mày, nhớ tới con gái, anh nói ngay: “Cha luôn như vậy, đối xử với người khác cũng không nhìn người ta bị xấu hổ thế nào …”

Hàn Văn Kiệt nhìn anh trai, đột nhiên cười khẽ, nói: “Không phải có chút giống anh sao? Trước kia mỗi ngày anh đối xử với Hạ Tuyết không có một câu nào hay, làm cho em và văn Vũ cũng cảm thấy nóng ruột, nhưng anh cả lừa gạt mọi người, che giấu tình cảm đối với Hạ Tuyết sâu như vậy, thật khiến cho người ta bất ngờ.”

Hàn Văn Hạo đột nhiên ngẩng đầu nhìn em trai, hai tròng mắt lộ ra ánh nhìn sắc bén.

Hàn Văn Kiệt nhìn ánh mắt anh trai, mỉm cười hỏi: “Chuyện gì?”

Hàn Văn Hạo nhìn em trai, lạnh lùng mở miệng: “Trong ba anh em, ngoại trừ Văn Vũ có thể hiểu được, đoán chừng giữa anh và chú cũng không thể hiểu rõ lẫn nhau … Rốt cuộc, trong lòng của chú cất giấu người nào, anh vẫn không thể xác định được.”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, quay đầu đi, vẫn chăm chú nhìn tấm phim dưới ánh đèn, vừa nhìn, vừa hỏi: “Anh cả không cần xác định cảm tình của em, đây là chuyện của em, ngược lại anh nên xác định tốt tình cảm của anh, em tin anh không đung đưa giữa chừng, nhưng chuyện này, cần phải xử lý cho tốt.”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng nhìn em trai.

Ánh mắt Hàn Văn Kiệt lóe lên, cũng không lên tiếng, biết người anh trai này làm bất cứ chuyện gì, xử lý bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không dễ dàng để cho người ta phát hiện ra tâm sự của anh.

***

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tần Thư Lôi nằm trên giường bệnh, nói nhỏ: “Vào đi.”

Hai cô gái mặc váy tây trang đen, nhẹ nhàng đi vào phòng bệnh, đưa một phần tài liệu cho Tần Thư Lôi nói: “Tiểu thư, đây là tài liệu hai ngày nay, cô muốn tôi điều tra chuyện có liên quan đến Hạ Tuyết.”

Tần Thư Lôi nằm trên giường, đột nhiên cảm giác cả người mệt mỏi, nói: “Thôi, không cần tra xét nữa, cô ấy muốn làm gì chẳng quan hệ tới tôi, tôi không muốn mệt mỏi nữa, tôi chỉ muốn cùng Văn Hạo ở chung một chỗ, là đủ.”

“Cô nên xem một chút đi, đây là tất cả hình mà ngày hôm qua chúng tôi chụp được … Cả ngày hôm qua, cô ấy và Tổng Giám đốc Hàn ở chung một chỗ.”

Tần Thư Lôi nhanh chóng mở mắt ra!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!