Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 472

Chương 472: QUYẾT ĐỊNH

“Con mắt nào của bà nhìn thấy con trai tôi trêu chọc con dâu của bà?” Hàn Trí Trung không khách sáo nhìn Lam Anh hỏi!

“Con mắt của ông bị mù mới nhìn thấy con cô dâu tôi trêu chọc con trai ông!” Lam Anh không khách sáo đáp trả!

“Tôi thật sự không hiểu bộ dáng của bà như vậy, làm sao có thể làm Đệ Nhất Phu Nhân!” Hàn Trí Trung tức giận đến sắc mặt xám ngắt, nhìn Lam Anh nói!

“Ơ, ông xem lại bản thân của mình đi! Sáng nay tôi đã nghe nói, tối hôm qua ông và bà vợ ông chia phòng ngủ, ông vui vẻ sao? Ông cao hứng sao? Ngay cả làm một người chồng, ông cũng làm không được, còn dám tới dạy dỗ tôi làm sao làm Đệ Nhất Phu Nhân, ông có xấu hổ không?” Lam Anh không khách sáo mắng chửi ông.

“Chuyện nhà tôi không cần bà xen vào!” Hàn Trí Trung chỉ vào Lam Anh, tức giận đến sắc mặt trắng bệch, nói.

“Tôi mới không thèm quan tâm chuyện trong nhà của ông đấy? Nhưng ông tới nhà tôi làm gì?” Lam Anh đột nhiên nhìn Hàn Trí Trung.

“Tôi tới thăm cháu gái của tôi! !” Hàn Trí Trung lập tức nói.

“Cháu gái của ông bây giờ không rãnh! Con bé cùng ông nội nó đi thăm viếng rồi! ! Ông không có việc gì thì đừng thường xuyên đến chơi! !” Lam Anh đẩy cửa ra, sải bước đi vào, “phịch” một tiếng, đóng cửa lại!

“Bà…” Hàn Trí Trung bị không cho vào cửa, tức giận đến cả người run rẩy nói: “Tôi cho bà biết, Lam Anh, bà không thể, bà cũng không có quyền ngăn cản tôi tới gặp cháu gái của tôi! !

Ông vừa nói xong, lập tức xoay người lại vừa vặn nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở ngoài vườn hoa, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn mình, ông vừa nhìn thấy Hạ Tuyết, toàn thân bốc lửa, cất bước đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, tức giận trừng mắt nhìn cô, nói: “Tôi cho cô biết, tôi còn có một lý do để chán ghét cô, tôi chưa nói với cô!”

Sắc mặt của Hạ Tuyết trắng bệch, cả người mệt mỏi muốn chơi vơi, nhìn Hàn Trí Trung, không nói nên lời.

Hàn Trí Trung nhìn chòng chọc Hạ Tuyết, vẻ mặt giận dữ nhìn cô nói: “Bởi vì cô rất giống Lam Anh! ! Cô và bà ta cùng một loại người! ! Là phụ nữ ghê tởm! Tự cho rằng thông minh, rất giỏi dang, dùng một chút tính cách đã cảm thấy có thể chiến thắng khắp thiên hạ! ! Tôi sẽ không chấp nhận cô là con dâu của tôi, tuyệt đối không! ! Cô chết tâm đi! ! Nếu cô dám cùng Văn Hạo ở chung một chỗ, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô! ! Cô sẽ phá hủy cả đời của nó! ! Bao gồm sự nghiệp của nó và người sinh thành ra nó! Đây là tình yêu của các người sao! ! Hừ!”

Ông nói xong, lập tức xoay người đi khỏi.

“Bác trai…” Hạ Tuyết đột nhiên sâu kín xoay người gọi ông.

Hàn Trí Trung dừng trên sân cỏ, cũng không xoay người.

Hạ Tuyết nhìn bóng lưng Hàn Trí Trung, đột nhiên trong lòng đau xót, hỏi: “Bác còn lý do khác để chán ghét cháu hay không?”

Sắc mặt của Hàn Trí Trung miễn cưỡng, nhưng cũng không lên tiếng.

Hạ Tuyết mệt mỏi nhìn Hàn Trí Trung, nói: “Nói ra một chút lý do khác… Có thể thuyết phục cháu rời khỏi Văn Hạo… Lý do khác…”

Hàn Trí Trung đột nhiên không nói lời nào.

Hạ Tuyết nhìn bóng lưng Hàn Trí Trung, hai mắt đột nhiên ửng đỏ, giống như ông là cha chú của mình, không hận ông, chỉ muốn xin chỉ bảo: “Cháu yêu con trai của bác, cháu rất yêu con trai của bác, nhưng bác không cho phép cháu yêu anh ấy, có thể nói ra lý do khác hay không?”

Hàn Trí Trung lập tức xoay người nhìn Hạ Tuyết, cười lạnh nói: “Cô còn muốn ở chung với nó? Cô có nghĩ tới nếu cô ở chung với nó, Hoàn Cầu và Hàn thị thật sẽ bị phá hủy hay không! ! Cô là cô gái xui xẻo! Cô không cảm thấy từ khi cô bắt đầu xuất hiện đến bây giờ, cô làm đảo lộn cuộc sống bao nhiêu người? Cô muốn phản bội Daniel, cùng con trai của tôi ở chung một chỗ, phá hủy Thư Lôi, hủy diệt công ty hai trăm năm … Đến bây giờ, cô còn dám nói yêu? Còn có tư cách nói yêu? Nếu cô không muốn yêu Daniel, sáu năm trước cô không nên đi cùng cậu ấy! ! Sáu năm sau ở chung với cậu ấy, cô lại còn cùng con trai tôi quấn chung một chỗ? Cô có liêm sỉ hay không? Trong lòng cô có xấu hổ hay không?”

Hạ Tuyết sâu kín nhìn ông, nước mắt chảy xuống, nói: “Phải… Hiện tại cháu ngoại trừ dám nói yêu, cái gì cháu cũng không thể làm… Cho nên cháu muốn hỏi bác…”

Hàn Trí Trung đột nhiên sửng sốt nhìn Hạ Tuyết.

“Cháu đột nhiên rất nhớ cha mẹ của cháu…” Hạ Tuyết quay đầu đi, nhìn về phía rào chắn biển thật dài ở đầu kia khách sạn, nghe sóng biển mênh mông vô cùng mãnh liệt, cô đón gió, để gió thổi phất vào người mình, nói tiếp: “Cháu muốn hỏi bọn họ, cháu nên làm thế nào? Cháu ích kỷ một lần được không? Hay buông bỏ tôn nghiêm, cùng người yêu của mình chung sống? Để cho cuộc đời trở nên thấp hèn? Có ai dạy cháu nên làm thế nào không!”

“Trong lòng của cô hẳn đã rõ ràng!” Hàn Trí Trung nói với Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết chớp mắt, không lên tiếng.

Hàn Trí Trung lạnh lùng nhìn cô nói: “Nếu cô đã rõ ràng rồi thì làm theo suy nghĩ của cô đi! Tuyệt đối đừng hối hận! ! Nếu cô hối hận, mọi người sẽ coi thường cô! Bao gồm chính bản thân cô! !”

Ông nói xong, liền xoay người đi khỏi!

Hạ Tuyết đứng tại chỗ, mặc cho cho mưa gió thét gào vẫy lên mái tóc dài đen nhánh của mình, từ lúc nhỏ, cô chỉ vì nhìn một chút gió, một chút mây, một chút mưa, đây cũng là giới hạn, cô khẽ chớp mắt, nước mắt chảy xuống.

***

Hàn Văn Hạo từ bệnh viện đi ra ngoài, lập tức gọi điện thoại cho Hạ Tuyết …”Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được!”

Ánh mắt anh đông cứng, đứng trong mưa, đột nhiên nhớ lại chuyện nhiều năm trước, buổi tối đó … Ánh mắt anh mãnh liệt chớp lóe, nhanh chóng ngồi lên xe, sau đó nổ máy xe phóng như bay về phía trước ! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!