Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 479

Chương 479: ANH ĐI THEO TÔI LÀM GÌ?

Bầu không khí giữa hai nguời trở nên mập mờ, loại cảm giác này giống như mời gọi, bởi vì giữa đàn ông và phụ nữ luôn tồn tại một từ trường khổng lồ, hấp dẫn lẫn nhau.

Trầm Ngọc Lộ đứng bên trong thang máy nhìn cánh cửa kim loại phản chiếu bóng dáng Hàn Văn Hạo mặc tây trang trắng, từ trước đến giờ anh mặc tây trang đen làm màu sắc chủ đạo, thần bí, cao quý, từ màu trắng trang nghiêm trong thế giới hư ảo đi tới màu đen làm kẻ thống trị, trên thân đàn ông này có một sức hấp dẫn chết người làm cho người ta có thể vì anh mà chết, chỉ cần đến gần thế giới của anh, cả người của cô có khuynh hướng rơi vào trạng thái phấn chấn, mặt cô hơi ngẩng, hai mắt trở nên mê ly.

Hàn Văn Hạo đứng phía sau, chỉ yên lặng nhìn cô, hai tròng mắt thâm thúy ẩn chứa ánh sáng quỷ dị.

Cửa thang máy mở ra, có vài người khách nói cười đi tới, Trầm Ngọc Lộ nhìn bọn họ, từng bước từng bước lui về phía sau, cho đến khi thối lui vào trong ngực Hàn Văn Hạo, tay của anh xoa nhẹ eo nhỏ của cô, bóp nhẹ, lập tức tiếp xúc da thịt ấm áp của cô bên trong làn lụa mỏng, anh liếc mắt nhìn cô.

Trầm Ngọc Lộ cố giả vờ không thèm để ý, mặt hơi ngẩng lên, hai tròng mắt xẹt qua tia khát vọng, cô khẽ đưa đầu ngón tay sơn màu đen quét ngang tóc ngắn trên trán, cảm thấy bộ lông mi giả cấy vào rất tốt, cô thật sự xinh đẹp động lòng người, không chê vào đâu được, nhưng trên thế giới này không có gì hoàn mỹ mà không có kẽ hở?

Anh vẫn giống như một con báo nhỏ ngủ đông, từ từ nhìn cô, tay đang ở trên eo nhỏ của cô vạch nhẹ xuống tới bờ mông tròn lẳng, rồi đến hai chân thon dài của cô…

Trầm Ngọc Lộ hé đôi môi đỏ mọng, thở nhẹ, thân thể giống như vì một chút chật chội mà dính sát vào lồng ngực rắn chắc của anh, mặt nghiêng qua nhìn bóng dáng trên bảng điều khiển thang máy.

Cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra, khách đi ra ngoài, Trầm Ngọc Lộ và Hàn Văn Hạo cũng chậm rãi ở trong đám người tản ra, cuối cùng cũng đi ra… Điện thoại trong túi xách tay của Trầm Ngọc Lộ vang lên, cô vừa lấy điện thoại di động ra vừa lắc lắc cái mông khêu gợi, bước đi, nói: “Alô… Đạo diễn Lưu, ừ, tôi đã lên lầu, có thể có chút việc, tối nay mới có thể trao đổi kịch bản, được, vậy không quấy rầy ông nữa.”

Trầm Ngọc Lộ cúp điện thoại, hơi mỉm cười đi về phía trước.

Hàn Văn Hạo chậm rãi đi theo phía sau cô… Nhìn bả vai nhỏ nhắn, vòng eo khêu gợi, còn có cái mông, hai tròng mắt anh càng lúc càng thâm trầm, càng lúc càng thâm trầm.

Trầm Ngọc Lộ vừa đi về phía trước, vươn tay ra quét nhẹ bức tường xa hoa trước mặt, dường như lúc móng tay của cô quét qua mặt tường, trên mặt cô thoáng mập mờ, hơi thở mê đắm giống như đang có một người đàn ông ôm hôn mình, khẽ vuốt ve vòng eo của mình, hôn lên ngực của mình, cô đột nhiên đắc ý nở nụ cười, rốt cuộc đã đi tới tầng 20, bên cạnh sân thượng lớn, đột nhiên xoay người tựa nhẹ vào trên mặt tường, quay đầu quyến rũ nhìn Hàn Văn Hạo nơi xa, có chút hờn dỗi, ngọt ngào nói: “Tổng Giám đốc Hàn… Anh đi theo tôi làm gì? Chẳng lẽ không sợ cô vợ chưa cưới xinh đẹp không vui sao?”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhưng đi đến trước mặt của Trầm Ngọc Lộ, Trầm Ngọc Lộ lại cười khẽ, nhìn anh cắn nhẹ môi, bước tới sân thượng phía bên trái.

Hàn Văn Hạo nhìn cô, hai tròng mắt cũng thoáng một chút ý tứ, lại bước theo cô.

Cuối cùng Trầm Ngọc Lộ đẩy cửa phòng số 2020, bước chân uốn éo đi vào, đi về phía phòng khách xa hoa trước cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bầu trời đêm tối xẹt qua một cảm giác lạnh lẽo, giống như nụ hôn thần chết, cô khát vọng cảm giác chết người, đột nhiên cười khẽ.

Hàn Văn Hạo chậm rãi đi vào phòng, nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô, chậm rãi đóng chặt cánh cửa, thậm chí đè khóa tâm.

Trầm Ngọc Lộ nghe âm thanh này, hai tròng mắt xoay chuyển.

Hàn Văn Hạo nhìn bóng lưng cô, từng bước, từng bước, đạp thảm đỏ thẫm đi tới phía sau của cô, cùng đứng trước cửa sổ, giống như hợp thành hai bóng dáng quỷ dị, Hàn Văn Hạo im lặng nhìn cô, hai tròng mắt im lặng, chợt lóe lên.

Trầm Ngọc Lộ nở nụ cười…

Hàn Văn Hạo cúi đầu tùy ý để cho sống mũi cao thẳng, cách một khoảng cách nhỏ ngửi bên tai của cô, khuôn mặt của cô, cổ trắng mịn, bờ vai thơm của cô…

Mặt của cô hơi nghiêng, lồng ngực phập phồng, mặc cho anh ngửi mình, cuối cùng nơi cổ có chút ngứa ngáy, làm nũng nói: “Đừng như vậy, thật hư…”

Trong ánh mắt Hàn Văn Hạo lộ ra một chút ý cười, trầm giọng hấp dẫn ngửi nhẹ mùi thơm trên cổ của cô, rốt cuộc chậm rãi nói: “Cô không thích sao?”

Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng.

Hàn Văn Hạo vẫn ngửi nhẹ bên tai cô, hai tay lại nắm cái eo nhỏ của cô, vuốt nhẹ cao thấp.

“Không nên như vậy… Tôi rất nhột… Tôi rất sợ nhột…” Trầm Ngọc Lộ cười quyến rũ, xoay người muốn đẩy Hàn Văn Hạo ra, nhưng một cái lắc tay từ cổ tay rơi xuống, cô hơi sửng sốt nhìn xuống dưới, Hàn Văn Hạo chậm cúi đầu nhặt cái lắc tay lên, phía trên có ký hiệu Hoàng thất, nhìn anh ký hiệu này, rốt cuộc chậm rãi nói: “Làm em gái nuôi Hoàng phi cũng có tín vật Hoàng thất Nhật Bản?”

Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng, nhìn anh, tựa vào trên mặt tường, sâu kín nói: “Chị gái rất thương tôi, anh rể cũng rất thương tôi, đáng lẽ muốn tôi gả cho người trong hoàng thất, nhưng tôi không quá thích đàn ông Nhật Bản…”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Trầm Ngọc Lộ, hai mắt thoáng qua tia mập mờ, vươn tay véo nhẹ cằm của cô, chậm rãi nói: “Vậy… Cô thích đàn ông thế nào? Trầm tiểu thư…”

Trầm Ngọc Lộ liếc mắt Hàn Văn Hạo, trên mặt lộ ra say đắm…”Anh cứ nói đi? Tôi đã gặp rất nhiều đàn ông, cũng không có đàn ông nào có thể chinh phục được tôi…”

“Cho tới bây giờ cũng không có?” Hàn Văn Hạo hỏi ngay.

Trầm Ngọc Lộ vươn tay, nắm nhẹ caravat của anh, nhìn anh, sâu kín nói: “Cho tới bây giờ cũng không có…”

Hàn Văn Hạo nghe xong, hai tròng mắt lóe lên, cúi đầu nhìn vào hai tròng mắt của cô, môi mỏng cúi gần sát đôi môi mỏng của cô, nói…”Môi của cô rất thơm…”

Hai mắt Trầm Ngọc Lộ thoáng qua một chút trách móc, nở nụ cười ngọt ngào nói: “Anh thật hư, mê loại trò chơi này… Mà tôi không thích loại trò chơi này… Anh đã có vợ hứa hôn, tại sao còn muốn đến gần tôi?”

Hàn Văn Hạo chớp mắt, nhìn cô nói: “Vậy tại sao cô để cho tôi đến gần? Bị tôi hấp dẫn sao?”

Trầm Ngọc Lộ không lên tiếng, hai mắt lộ ra cười ngọt ngào.

Hàn Văn Hạo lập tức ôm chặt eo nhỏ của cô, để cho cô dán vào lồng ngực mình, nói: “Bị tôi hấp dẫn sao? Hả?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!